Lần này Cố Khải tới chủ yếu là để truyền thụ võ kỹ cho Tiêu Trần, lúc lưỡng tông thịnh hội, Cố Khải đã đem Mãnh Hổ Bôn Hành truyền cho Tiêu Trần, xét về thân pháp võ kỹ, Tiêu Trần không có vấn đề gì, nhưng về bản lĩnh công kích vẫn có chút thua anh kém em.  

             Mặc dù Tiêu Trần đã lĩnh ngộ không ít võ kỹ, nhưng về cơ bản đều là Địa Cấp võ kỹ, Thiên Cấp võ kỹ chỉ có Can Tương kiếm chỉ, vả lại, Can Tương kiếm chỉ chỉ có thể dùng một chiêu tất sát, bởi vì tiêu hao rất nhiều linh lực trong cơ thể. 

             Dù nói Địa Cấp võ kỹ cũng không tầm thường, chỉ là với cấp độ tầng thứ hiện nay của Tiêu Trần thì Địa Cấp võ kỹ không thể hiện được hết tác dụng của nó nữa rồi. 

             Đều là thiên kiêu, nhưng nếu không có Thiên Cấp võ kỹ thì rất khó chiếm được ưu thế trong chiến đấu, cho nên Cố Khải muốn truyền dạy Thiên Cấp hạ phẩm võ kỹ Phương Thiên kiếm ảnh cho Tiêu Trần. 

             Phương Thiên kiếm ảnh này không phải là võ kỹ của Thiên Tề Tông, mà là sưu tầm cá nhân của Cố Khải, thế mà ông ta lại không chút do dự truyền dạy cho Tiêu Trần, có thể thấy Cố Khải xem trọng Tiêu Trần thế nào. 

             Vừa dứt lời, không đợi Tiêu Trần đáp trả, Cố Khải lập tức rời đi, tay nắm lấy Ngọc thạch truyền công, Tiêu Trần nhất thời không biết nên trả lời thế nào cho đúng, vị nhạc phụ hờ này cũng không phải quá xấu xa, chí ít là đối xử với hắn ta cũng không tệ. 

             Không hề do dự, Tiêu Trần trở về phòng đã lập tức sử dụng ghi chép Phương Thiên kiếm ảnh trong ngọc thạch truyền công, một thông điệp khổng lồ tràn ngập trong đầu Tiêu Trần, đây chính là phương pháp tu luyện Phương Thiên kiếm ảnh. 

             Không thể không nói, vì đây là Thiên Cấp võ kỹ, cho dù chỉ là hạ phẩm mà thôi, thì uy lực của Phương Thiên kiếm ảnh cũng hoàn toàn áp đảo được Địa Cấp võ kỹ, có thể nói là khác nhau một trời một vực. 

             Với lại, Phương Thiên kiếm ảnh và Can Tương kiếm chỉ lại hoàn toàn có thể hỗ trợ lẫn nhau, Can Tương kiếm chỉ chú trọng một đòn tất sát, cho nên một thức đánh ra, linh lực trong cơ thể trong nháy mắt tiêu hao hơn nửa, nhưng Phương Thiên kiếm ảnh thì lại khác, những lúc giao đấu cận chiến, Phương Thiên kiếm ảnh lại càng thể hiện rõ sự lợi hại hơn Can Tương kiếm chỉ rất nhiều. 

             Đồng thời có Phương Thiên kiếm ảnh và Can Tương kiếm chỉ, Tiêu Trần sau này khi giao đấu với đối thủ, sẽ sử dụng Phương Thiên kiếm ảnh, rồi sau đó lợi dụng tìm thời cơ, sử dụng Can Tương kiếm chỉ, một chiêu tuyệt sát. 

             Rất phù hợp với tình hình trước mắt hiện nay, không khó để đoán, Phương Thiên kiếm ảnh này sợ rằng là Thiên Cấp võ kỹ mà Cố Khải đặc biệt chọn cho Tiêu Trần, cũng là vì bây giờ Tiêu Trần cần nhất là Thiên Cấp võ kỹ. 

             Từ trên tay Cố Khải, người nhạc phụ hời, lấy được Phương Thiên kiếm ảnh, còn cách thời gian Bách Luyện cốc mở cửa là nửa tháng, căn bản Tiêu Trần hiểu rõ, thời gian Bách Luyện cốc mở ra khoảng một tháng, ngay sau đó sẽ tuyển chọn thánh tông, cho nên, trong khoảng thời gian nửa tháng này, Tiêu Trần quyết tâm dành toàn bộ tâm trí vào Phương Thiên kiếm ảnh, tranh thủ tu luyện thành công Phương Thiên kiếm ảnh. 

             Dốc tâm ở nơi tu luyện của Cố Linh Dao, thời gian chậm rãi trôi qua, mà trong nửa tháng này, Cố Linh Dao cũng biến mất một cách kì lạ, cũng không hề lộ diện, đối với chuyện này, Tiêu Trần không hề lo lắng, ngược lại còn mừng rỡ vì được yên tĩnh. Dù sao chuyện giữa mình và Cố Linh Dao, nói thế nào đây, tóm lại hết sức ngượng ngùng, bây giờ mà đối diện với Cố Linh Dao, Tiêu Trần thật sự không biết nói gì. 

             Hoàn toàn không cần lo lắng Cố Linh Dao gặp nguy hiểm, đoán bừa cũng biết, Cố Linh Dao chắc chắn bị Cố Khải đem đi, vì Bách Luyện cốc và cuộc tuyển chọn thánh tông sau này, Cố Khải đương nhiên sẽ đích thân chỉ dạy Cố Linh Dao, dù sao đây cũng là con gái duy nhất của ông ta, vả lại còn thêm khả năng thiên phú của nàng ta không tệ. 

             Hai người chia ra tu luyện, đồng thời, thời gian này, Cố Khải đem đến không ít đan dược dùng để tu luyện, thậm chí cách một ngày, Cố Khải lại tự thân điều chế thuốc tắm một lần cho Tiêu Trần, để thể phách Tiêu Trần càng cường tráng hơn. 

             Sự quan tâm của Cố Khải dành cho Tiêu Trần không hề kém chút nào so với con gái Cố Linh Dao của ông ta, mà chính nhờ sự giúp đỡ của Cố Khải, mà khoảng thời gian này mặc dù dành toàn bộ tâm trí luyện Phương Thiên kiếm ảnh nhưng tu vi của Tiêu Trần vẫn ổn định nâng cao, hoàn toàn không vì vậy mà giảm sút. 

             Ròng rã mười ngày trôi qua, Tiêu Trần đã sơ bộ nắm rõ Phương Thiên kiếm ảnh, chỉ còn thiếu một bước để tiến vào nhập cảnh giới thôi. 

             Cũng không nên coi thường sơ cấp nhập cảnh giới này, mặc dù đây chỉ là cảnh giới lĩnh ngộ đầu tiên của võ kĩ, nhưng Tiêu Trần trong mười ngày có thể đi đến giai đoạn này, đã có thể khiến người khác thấy hổ thẹn rồi, ngay đến Cố Khải không thể không kinh ngạc trước khả năng thiên phú của Tiêu Trần. 

             Bởi vì, ngay cả Cố Khải khi luyện Phương Thiên kiếm ảnh giai đoạn đầu cũng phải mất ròng rã hai tháng trời mới có thể đạt đến sơ cấp nhập cảnh giới, mà Tiêu Trần, nghĩ lại nhiều nhất cũng chỉ hai ba ngày là có thể đột phá đến sơ cấp nhập cảnh giới rồi, có thể nhận thấy sự khác biệt trong khoảng cách. 

             Tốc độ tu luyện của Tiêu Trần khiến Cố Khải khiếp sợ không thôi, đương nhiên, biểu hiện Tiêu Trần càng tốt, Cố Khải càng vui mừng, bởi vì chỉ khi Tiêu Trần càng mạnh, thì sau này mới có thể giúp đỡ, thật sự bảo vệ được Cố Linh Dao, đây cũng là dự tính ban đầu khi Cố Khải cưỡng ép để hai người đính hôn. 

             Không ngoài dự liệu của Cố Khải, hai ngày sau, Tiêu Trần quả thật đã thành công đạt đến sơ cấp nhập cảnh giới của Phương Thiên kiếm ảnh. 

             Phương Thiên kiếm ảnh này chú trọng một chữ nhanh, không có chiêu thức rực rỡ, mỗi một kiếm xuất ra chú trọng đơn giản chỉ một chữ nhanh. 

             Cái gọi là võ công nhanh nhất trong thiên hạ, chính là lúc tốc độ nhanh đến cực điểm, một kiếm xuất ra, có thể huyễn hoá thành đầy trời kiếm ảnh, khiến cho người ta căn bản không kịp phản ứng, lập tức bị một kiếm đả thương. 

             Trong sân, Tiêu Trần không ngừng diễn luyện chiêu thức của Phương Thiên kiếm ảnh, Xích Tiêu kiếm trong tay không ngừng đâm ra, xung quanh Tiêu Trần có vô số đường kiếm ảnh bao phủ, dường như hắn làm chủ không gian xung quanh, có thể tưởng tượng, nếu như đối mặt kẻ thù, kẻ địch bị vây trong không gian này, nhất định khó mà đỡ được đòn. 

             Đương nhiên, những kiếm ảnh này là sau khi kiếm đạt đến tốc độ cực hạn mà sinh ra hư ảnh, thực thực hư hư, khiến cho người ta không biết thế nào mà phòng bị. 

             Sau một hồi luyện tập, Tiêu Trần dừng động tác, trên trán đã lấm tấm những hạt mồ hôi rịn ra, khẽ thở dài, Tiêu Trần bất đắc dĩ lắc đầu, cười gượng nói: 

             “Xem ra trong thời gian ngắn không thể nào đạt đến cảnh giới tinh thông của Phương Thiên kiếm ảnh, thôi được, đợi đến lúc tới Bách Luyện cốc coi thử có cơ hội đột phá hay không vậy, chỉ là Xích Tiêu kiếm này, hiện tại không có giúp được gì cho ta nữa rồi...” 

             Trong thời gian ngắn, Phương Thiên kiếm ảnh thật khó có thể đột phá được, với lại Xích Tiêu Kiếm đối với Tiêu Trần lúc này, thật chẳng giúp ích được gì. 

             Là thanh kiếm đầu tiên của Tiêu Trần, Xích Tiêu Kiếm đã đồng hành cùng Tiêu Trần đi qua nhiều gian khổ, mà theo sự tiến bộ bứt phá củ Tiêu Trần, Xích Tiêu Kiếm cũng dần lộ ra sự mệt mỏi, với lại, lúc này, trên tay Tiêu Trần, Xích Tiêu Kiếm hiển nhiên cũng không phải là lựa chọn tốt nhất, giờ đây, thanh Thiên Cấp thượng phẩm Mặc Long kiếm đó, mới là bảo kiếm thích hợp nhất cho Tiêu Trần. 

eyJpdiI6IloydWRjcHJRQU5jTkt6WXhnR2VLa1E9PSIsInZhbHVlIjoicjYrdVZzYVdha3o5aHNHWHJ6TFlpZEorVTVcL0lDdnN5eCt1ejhiYldhSGhFd2xOc3gzSnkwbWowMFNpQzNPbEMxSWppRUQ1elljaTlFUStKZzFaOHNNbUFJY253RWp3Q1B4OUxUeXNxSjY4XC8zMHppdmNcL1ZwUVVnQjRueTRDRWRQVG5ZUk9TM2hhenJ4cHBtMXZWRldkRHVwR2oyS1ZKYTJYV3ZLNEVxOFBpU2M0WEs2cWNud1hiOW9ROTdWTXRmSUZKMzk5QmFsdEduNktLWHkxUExKTktsK1Y0VENLbWZlUndUV0NIaU50XC9FaGo4T1FubTBzaGdZQ2l3aituQmpYS1E5amV6bUZHNzl3K0hBZ0hhTDZYeHh4VnFTbk5wb09YZ0xwRG9PSFQxb2NYY2hsYnp2UEFzK3lmSXZwK1FXdDJ3eFIzc1hodXB0a3EzY0JDalwvMThZbnA1ak9OUUVORDZnVHZjaSt5Y2dESk5iZkRzTkxqYVRWOUs5ZVloQkRQYXdBdWZLWjZNbDh4djhQQ1JCYTM5cEF3bU1xb1JsVlA2elY5RE1NSlY0MFNKalJhM1hJVkxIaWZGdEl1RU40VTNVQVI1SmxoQjRBNW52RXRQUzNKTVZQU2hPdnQ4YU5rNzdxVlZ2SGhzbTVqNUVrR1wvXC9qVVJOTFNFUjRCTXg4YzZNKzBQeUFiSlFybGVXSmJaVEFNRE45NzlSWkgxc2ZPUGRFbFJobEFWREV1WGVlYzZPMjY3N1NGNWxiVWlPZlpZRmc2U042bG80WGJcL09DZmY4eklkQXRBMXFvc2lzbGhRaWFLVm9EajFyMnJ3SDJMSFJhaDJ6dmVZVHpGMitSbUlScUt3U1A3Z1JSaGc2NFMrVWk5WStwSHVvRmZQVWUyMlVzbVdrdjNWSkdJV3Rjc3hDbGI0NHBsdEtYbGsxZ2k0USswZlwvMzhmUlNRaFwvRmxLWmZmejhRV1A4cmVrR2txZFdKTUgxNkJvclpHcWlORVwvTWFuc3J2QTBONkxka0sxVkp6RWZHTVwveDVFNXpHb1Fzd0pOQ1A0c1BQMWRzeW1wV2dDQ1A2MURZZz0iLCJtYWMiOiJlYWE3YmU1YjNiNDFlYTU2ZTgwYTIzMDlkZTM4M2VjZWI0NzU0NzA3YjhlZDRkM2E0OTIzZDdmMjBlMjlhOTJjIn0=
eyJpdiI6IklMV3l4UEwxcEtqWFhPQzd3cWxiUXc9PSIsInZhbHVlIjoidzl4bloyMWNjdmlXYW4zQ0krUW5qQmVTNUVOYWMxK1AzSUdrUHp6bXpyOUxYck82bFBsdjF2R0RoXC84SWw5OGx5bFZ6NmRBdU9vZXM2a24zU29lR3BtdlhjdjlkbUVTVzNGNXVKTVRLdUZ5ZUc0XC9ubU9aU08rYjlweDROQWZEXC85dHNVZm0renNvZVRrb212Z284TGRlc0hXTXNoUTZOR3NWc2ZvbExEWjN2aWVhbmVxblhaNmY0MERaZDYzNElPcW96eU1qVTJTcHlWSndyUlJYM1h3K2hyZDlwTHF4NGl3bDhhZnc1N015TENtN3dtZVlId3FRVHBwQjhWQ1QrZmpIaGFoMmcyaWFuSUpYR29sODhuc3NhY3RoY1lqMVlDYWJQaDZKOHQ4RUpjYUI4aXVjMTkzUnYyZm82XC9uV2F1MENodEFXM0VwZVVjcVVraGJEN0l4d3BaRDdyYTFYRkwrOGhwbFdxM2FralRcL3FValJzdjQwQUt2K2hXR09xNU5rK3hhTkoyTHd3aUhOVWdsWFhUYk82Z01lTG83YkpTK3gwTWVFNDI0WHNYOHQyK0dCQm9YOEFDRmdpcTRORnRmMmFFc3JNaDVHRTJIcnlyTW1KNXl2bVBIQU5UaEZpbnJDQldLYkZxUlBoR2srV3VqS0FsaXVQaTVrTDB1TzZ6Qk5HNjhYdWluNFo0Vm9tNWZ5WGcxdk5MRmkrMlBMNjJqU29cLzF5U21OVXlwMHhsWUlvbnlxbmpVTE0rUjNTUkR3MmVWd1BXbFRZMHoxc2M2NHdMV2RUeTIrWHNsbjNwVW50M0pPXC9BYmwyQUc1djJmNFhBa05JaExvcThpWEF6SlhZUE95TmNSVHRsMjFPb0V6OEwxWE9WUmxJNXJsS3pheDVraHltNFVBd2pkVGJDek5NVkZtSDVvUGIwdzZ0WXVVUUk4aWt5SlZNVjA5VVBCNlNBK2JxQUxpRzR6M1lqUVFNblcybkVXXC9mbXNaS3F1SjIrZ29BS3EyQXNVVjZlUjVESzlreVdsaDQxdnFSTUhcLzR4a1pQYUFDaTJ0cklGN0ZyaU1xSGNQQmtVcG5hRnlFajFcL0xIZ3p3eEFsenI0YjBxUzhZRUdQell0ckFrcWp4VXVtR05RPT0iLCJtYWMiOiI5N2YyM2MwOTJjYmY5YmRlYmU4NzIyYzVkZDU5MDZjNzYxMGIyNWZkZmEyZTU5ZGZiNjY2OTc4ZDhjZDM2OTJjIn0=

             “Thôi được, tuy rằng giờ đây ngươi không thể giúp được nhiều gì cho ta, nhưng mà ngươi vẫn cứ ở bên ta đi!”

Advertisement
x