Vốn trong lòng tràn đầy vui mừng, bất quá nghe lời này của Cố Linh Dao, Tiêu Trần lập tức trợn tròn mắt? Tình huống này là thế nào đây? Nói thay đổi là lập tức thay đổi ngay? Hơn nữa không phải chính ngươi nói không cần đính hôn sao?
Tốc độ thay đổi sắc mặt của Cố Linh Dao quả thực nhanh đến mức Tiêu Trần không có một chút phòng bị nào, lúc trước còn một bộ dáng không muốn đính hôn cùng hắn nhưng hiện tại lại không biết nổi điên cái gì nữa.
“Hay là cô ấy muốn đính hôn với mình?” Trong lòng đột nhiên sinh ra một ý niệm như vậy nhưng cái suy nghĩ này vừa mới xuất hiện đã bị Tiêu Trần phủ nhận một cách vô tình rồi.
Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng như vậy, bản thân hắn căn bản là không có cảm tình gì với Cố Linh Dao cả, nàng sao có thể sẽ nguyện ý đính hôn với hắn cơ chứ?
Tại đây, tuy rằng ngày thường Cố Linh Dao tinh quái nghịch ngợm, nhưng mà Tiêu Trần biết, người phụ nữ như Cố Linh Dao hay bất luận là Tần Thủy Nhu hay Bách Hoa Tiên Tử cũng đều sẽ không phải kiểu tùy tiện mà tiếp nhận một người đàn ông.
Ba người phụ nữ này cực kỳ coi trọng phương diện tình cảm, đồng thời tầm mắt cũng rất cao, người bình thường căn bản là không lọt được vào trong mắt xanh của bọn họ. Mà thời gian hắn ở gần Cố Linh Dao còn chưa tới một tháng, hơn nữa cũng không có quá nhiều liên hệ cho nên căn bản là không có khả năng đó.
Hắn không tin Cố Linh Dao sẽ có cảm giác gì với mình nhưng sự thật lại không phải như thế, sau khi nghe nói muốn đính hôn cùng Tiêu Trần, trong lòng Cố Linh Dao lập tức trở nên bất ổn.
Có chút mâu thuẫn, lại có chút mừng thầm và cả phần tức giận nhưng phần nhiều vẫn là thẹn thùng, nàng ta không biết đây là có chuyện gì nhưng có thể khẳng định đây chưa thể coi là tình yêu được, nhiều nhất cũng chỉ tính là có hảo cảm mà thôi. Lúc này chính xác là trong lòng Cố Linh Dao đã sinh ra hảo cảm với Tiêu Trần, không hơn, khoảng cách với việc yêu Tiêu Trần còn cách quá xa.
Đương nhiên, Tiêu Trần cũng không biết suy nghĩ trong lòng Cố Linh Dao là gì, lúc này sau khi bị Cố Linh Dao quát lớn một trận, Tiêu Trần có chút không biết nói gì nhìn nàng, không biết tiểu nha đầu này sẽ huyên náo thêm cái gì nữa.
Đối mặt với cái nhìn chăm chú của Tiêu Trần, cho dù nỗi tức giận trong lòng Cố Linh Dao nhanh chóng tan biến nhưng nàng ta cũng không dám đối diện với Tiêu Trần, dường như nàng ta vừa làm chuyện gì trái với lương tâm vậy, ánh mắt cứ luôn trốn tránh khỏi hắn.
“Ngươi đi đi, ta có chút mệt mỏi, ta…”
Vừa nói, Cố Linh Dao vừa di động, tự mình đưa Tiêu Trần rời khỏi sân, tiếp theo cửa viện bị Cố Linh Dao đóng lại kêu “rầm” một tiếng.
Bị quát một trận không hiểu vì sao, sau đó bị đuổi ra ngoài cũng không vì lí do gì, Tiêu Trần đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt hắn vô cùng bất đắc dĩ và nghi hoặc, người phụ nữ này rốt cuộc là đang làm loạn cái gì vậy?
Vốn hắn còn muốn nói chuyện một cách đàng hoàng với Cố Linh Dao, nhưng hiện tại xem ra là không có khả năng đó nữa rồi. Do dự một lát, Tiêu Trần chỉ có thể xoay người rời đi, nghĩ thầm ngày mai lại đến cũng được vậy.
Tiêu Trần rời đi, trong viện, sắc mặt Cố Linh Dao vẫn đỏ bừng như cũ, trong lòng nàng ta miên man suy nghĩ, đủ loại cảm xúc không chịu khống chế nổi lên trong lòng.
Đối mặt với việc đính hôn cùng Tiêu Trần, Cố Linh Dao có căng thẳng, có mâu thuẫn, nhưng mấy lời Tiêu Trần nói ra ban nãy cho thấy rằng Tiêu Trần cũng không muốn đính hôn với nàng. Không biết sao lại thế này, dù sao Cố Linh Dao chỉ cảm thấy trong lòng chính mình lập tức không còn vui vẻ, nàng ta rất tức giận nhưng phần nhiều vẫn là đau buồn và thất vọng.
Ở trong viện miên man suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng, dường như Cố Linh Dao đang tự an ủi chính mình, nàng ta bĩu môi nói: “Hừ, Tiêu Trần chết tiệt, Tiêu Trần xấu xa, rốt cuộc ngươi có ý gì chứ, bổn cô nương còn chưa nói cái gì đâu, ngươi lại không muốn chứ gì, được thôi, nếu ngươi không muốn đính hôn cùng bổn cô nương, vậy bổn cô nương nhất định một hai ba phải đính hôn với người, xem ngươi có thể làm sao bây giờ, hừ.”
Sau khi tự tìm cho mình một bậc thang, nghĩ như vậy, Cố Linh Dao phát hiện bản thân dễ chịu hơn rất nhiều rồi, Cố Linh Dao khẽ gật đầu, nhẹ giọng nỉ non nói: “Đúng vậy, bổn cô nương chính là muốn đính hôn cùng ngươi đấy, xem ngươi có thể làm gì, Tiêu Trần xấu xa.”
Tiêu Trần hoàn toàn không biết ý nghĩ của Cố Linh Dao, nếu mà biết thì e rằng Tiêu Trần sẽ buồn bực đến chết mất thôi. Hắn vốn muốn để cho Cố Linh Dao từ chối chuyện đính hôn nhưng ai mà ngờ đến rồi, nói chuyện xong ngược lại lại làm Cố Linh Dao hạ quyết tâm, chữa lợn lành thành lợn què, đây chính là chữa lợn lành thành lợn què đấy mà.
Ngày hôm sau, cũng chính là một ngày cuối cùng trước ngày đính hôn, Tiêu Trần tới chỗ ở của Cố Linh Dao từ sứm rồi, nhưng hắn lại biết được Cố Linh Dao không muốn gặp hắn.
Hơn nữa, nha đầu Cố Linh Dao này thế mà còn khai triển cả phù trận chung quanh sân viện, chắc chắn là sợ hắn lén lút đi vào.
Nhìn giới hạn nghiêm ngặt xung quanh, mảnh sân giống như là đang rơi vào tình cảnh đối phó với tử địch không bằng, Tiêu Trần hoàn toàn cạn lờirồi, quỷ nha đầu này lại muốn làm cái gì đây? Đi đánh giặc hay gì? Không chỉ có khai triển trận pháp phòng ngự trong phòng, ngay cả trận pháp công kích cũng được nàng ta sử dụng.
Không chút nghi ngờ, chỉ cần hắn dám bước vào tiểu viện một bước, kết cục chắc chắn sẽ thể tốt được, bởi vì phù trận trong sân viện của Cố Linh Dao chính là do Cố Khải tự tay bố trí. Phù trận thuộc cấp bậc Thiên Tế Đỉnh Giai, không phải là cấp mà tu vi hiện tại của Tiêu Trần có thể xông vào, hơn nữa Tiêu Trần lại không phải phù trận sư, phá trận đối với hắn mà nói chính là dốt đặc cán mai.
Cố Linh Dao đã hạ quyết tâm không gặp hắn, Tiêu Trần đã chờ đợi hơn hai canh giờ ở ngoài viện nhưng vẫn không có cách nào. Ngày mai là ngày đính hôn rồi, Tiêu Trần cũng cảm thấy sốt ruột nhưng lại không có biện pháp nào cả.
Cứ như vậy, Tiêu Trần chờ suốt một ngày ở ngoài viện Cố Linh Dao, cuối cùng vẫn không gặp được Cố Linh Dao, mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa mới sáng lên, Điền Quốc Xuyên đã tới chỗ ở Tiêu Trần rồi, không kịp phân trần gì cả mà trực tiếp mang theo Tiêu Trần đi tới chủ điện Thiên Tề Tông.
“Ta nói này Điền trưởng lão, ngươi đang làm gì vậy?” Bị Điền Quốc Xuyên bắt lấy còn bị trực tiếp đóng tu vi lại, Tiêu Trần khóc không ra nước mắt, hỏi.
“Tiêu công tử chớ trách ta, lão phu cũng chỉ là theo mệnh lệnh của tông chủ tới mời ngươi mà thôi, tông chủ đoán được công tử sẽ không phối hợp cho nên đặc biệt phân phó lão phu cưỡng ép mang công tử đến, hơn nữa đóng tu vi của công tử lại để phòng ngừa công tử chạy thoát.”
Đối mặt với câu dò hỏi của Tiêu Trần, Điền Quốc Xuyên bình tĩnh trả lời, nghe lời này, Tiêu Trần đã không biết nên nói cái gì.
Chạy trốn? Đúng là hắn có nghĩ tới việc chạy trốn, nhưng hắn có thể chạy đi đâu cơ chứ? Hơn nữa, ở trong Thiên Tề Tông, hắn có thể chạy trốn được à?
Xem như đã hoàn toàn bị nhìn ra, Cố Khải này là muốn không trâu bắt chó đi cày nha, hôm nay đính hôn, hắn muốn đính hôn thì đính hôn, hắn không muốn đính hôn thì cũng phải đính hôn, Cố Khải căn bản sẽ không quan tâm hắn cảm nhận như thế nào.
Dưới sự dẫn dắt của Điền Quốc Xuyên, Tiêu Trần nhanh chóng đi tới chủ điện Thiên Tề Tông.
Ngoài ra còn có một vài nhân vật quyền cao chức trọng, chấp sự tay cầm thực quyền ở đây, bên trong đại điện đã tụ tập hơn một ngàn người, mọi người ngồi trên đệm hương bồ phía hai sườn đại điện, đồng thời trước mặt mỗi người còn bày một cái bàn thấp, trên bàn có điểm tâm tinh xảo mỹ lệ, linh quả, rượu ngon cùng với một ít đồ nhắm rượu.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất