Sau khi bị Tiêu Trần chỉnh đốn một trận, năm tên đệ tử rõ ràng ngoan ngoãn hơn rất nhiều, trên mặt cũng đã không còn vẻ phẫn nộ như vừa rồi nữa. 

             Tiêu Trần bất đắc dĩ lắc đầu cười gượng, hắn nghĩ, đám đệ tử này cũng đúng là “thân lừa ưa nặng”, nói chuyện tử tế với chúng thì chẳng nghe, cứ phải đánh cho một trận mới được.    

             Nhìn tên đệ tử đang hoảng sợ, Tiêu Trần nhàn nhạt hỏi: “Ngươi hẳn là phải biết Cố sư tỷ đang sống ở đâu nhỉ?” 

             “Biết ạ, biết ạ.” Nghe Tiêu Trần hỏi, tên đệ tử gật đầu lia lịa trả lời, rồi rất kính cẩn nói cho Tiêu Trần biết nơi ở của Cố Linh Dao. Biết được nơi ở của nàng, Tiêu Trần cũng không làm khó năm tên đệ tử ấy nữa, tự mình rời đi. 

             Tiêu Trần nghe theo lời tên đệ tử kia nhanh chóng tìm được nơi ở của Cố Linh Dao. Thật không phải nói, rất dễ dàng nhận ra nơi ở của Cố Linh Dao chẳng phải nơi đệ tử bình thường có thể ở, thậm chí đến cả nơi ở của một vài Trưởng lão e rằng cũng chẳng tốt bằng của nàng ta nữa. Cảnh vật xung quanh không chỉ đẹp đẽ mà linh khí nơi này cũng tràn ngập, Tiêu Trần tìm thấy một viện trống bên cạnh nơi ở của Cố Linh Dao, hắn nghĩ chắc hẳn đây là nơi mình ở rồi. 

             Tiêu Trần vừa đẩy cửa bước vào viện, một thị nữ trước mặt cũng đang bước ra, nhìn thấy Tiêu Trần, thị nữ ngẩn ra nhưng rất nhanh lấy lại được tinh thần, khom người hành lễ nói: “Xin hỏi ngươi có phải là Tiêu Trần sư huynh không ạ?” 

             Chắc hẳn nàng đã nhận được thông báo trước nên biết được Tiêu Trần là chủ nhân của tòa viện này, nghe thị nữ hỏi, Tiêu Trần mỉm cười trả lời: “Đúng vậy, là ta đây.” 

             Trong lúc bên này Tiêu Trần tìm được nơi ở của mình, thì ở bên kia, năm tên đệ tử bị Tiêu Trần đập cho một trận lúc trước cũng đang gấp rút truyền tin tức về Tiêu Trần ra ngoài rồi. 

             Bọn hắn chẳng có ý muốn trả thù Tiêu Trần, hoàn toàn chỉ vì nguyên nhân là Cố Linh Dao mà thôi. Mà nghe nói Tiêu Trần lại chỉ là đệ tử mới tấn phong, thế mà Cố Khải lại còn sắp xếp nơi ở của hắn ngay cạnh nơi ở của Cố Linh Dao nên tức khắc vô số nam đệ tử của Thiên Tề Tông lại ầm ĩ một trận. 

             “Đáng chết, thằng cha này cũng chỉ là một đệ tử mới tấn phong, dựa vào đâu mà có thể ở cạnh Cố sư tỷ cơ chứ.” 

             “Đúng đấy, đi, giờ chúng ta đi tìm hắn, hôm nay không chỉnh đốn hắn thật nghiêm, nuốt trôi sao được cục tức trong lòng ta.” 

             Biết tin Tiêu Trần, tức thời, cả đám đệ tử đều đua nhau tự tìm đến nơi ở của hắn. Trong lòng bọn họ đều rất mến mộ Cố Linh Dao, nhưng họ cũng đều hiểu rõ rằng Cố Linh Dao chẳng thể nào để mắt tới bọn họ, nhưng chẳng phải có một câu nói rất hay thế này ư: “nữ thần vĩnh viễn phải thuộc về quần chúng”, ta không có được thì thằng đàn ông khác cũng đừng hòng có được, nếu không thì ta không vui. 

             Tự dưng Tiêu Trần trở thành kẻ địch chung của toàn thể nam đệ tử Thiên Tề Tông, hắn còn chẳng rõ đám đông đùng đùng lửa giận đang tìm đến tính sổ với mình, lúc này, Tiêu Trần đang đi một vòng quanh nơi ở, cái khác không nói, Cố Khải sắp xếp cho hắn nơi này quả là rất tốt, ít nhất Tiêu Trần tự thấy rất hài lòng. 

             Hắn làm quen với cảnh vật xung quanh, cũng đúng lúc đó, thị nữ lúc trước vội vội vàng vàng chạy về phía Tiêu Trần, sự lo lắng ngập tràn trên khuôn mặt. 

             “Tiêu Trần sư huynh, không hay rồi…” 

             Chạy cả một đường tới trước mặt Tiêu Trần, thị nữ cũng không kịp nghĩ tời lễ tiết chỉ gấp gáp nói, thấy thế, Tiêu Trần mỉm cười hỏi: “Sao vậy?” 

             “Tiêu Trần sư huynh, bọn họ đến tìm huynh, đã bao vây kín cửa viện rồi.” 

             “Tìm ta? Ai?” 

             “Thì chính là đám nam đệ tử mến mộ Cố sư tỷ đó, nghe nói sư huynh hứa hôn với Cố sư tỷ, bọn họ bùng lên cơn ghen tuông, cũng chẳng biết ai nói với bọn họ là huynh sống ở đây, nên bây giờ đã có hàng trăm đệ tử vây cửa viện lại rồi.” 

             Hàng trăm nam đệ tử bao vây kín cửa viện, đồng thời vẫn còn rất nhiều người khác đang trên đường đuổi tới, nghe lời thị nữ nói, Tiêu Trần có chút cảm thấy khóc không ra nước mắt. 

             Đây là cái quái gì thế, tự dưng bản thân lại bị mọi người thù oán. 

             Hít sâu một hơi, Tiêu Trần loáng thoáng như nghe được từng trận ầm ĩ truyền tới từ ngoài viện. 

             “Tiêu Trần, cút ra đây cho ta, ta phải quyết đấu với ngươi.” 

             “Tiêu Trần, lẽ nào ngươi muốn làm con rùa rụt cổ hả?” 

             “Tiêu Trần, ngươi cho rằng hôm nay ngươi còn trốn được à, cho ngươi mấy giây, nếu như ngươi còn không ra, bọn ta sẽ đánh vào trong đấy.” 

             Từng trận ầm ĩ đều là bắt Tiêu Trần ra để đánh nhau, cái gì mà quyết đấu, cái gì mà thách đấu, Tiêu Trần nghe đến buồn phiền cực độ, mẹ nó chứ, đúng là hổ không ra uy chúng nó lại tưởng mình là mèo bệnh. Hàn ý lóe lên trong mắt, Tiêu Trần bước từng bước lớn ra phía ngoài viện. Đám người vẫn đang ầm ĩ to tiếng, lúc cảnh cửa viện từ từ mở ra, Tiêu Trần bước nhanh ra ngoài, còn thị nữ kia thấy sợ hãi nên trốn sau cánh cửa. 

             Nhìn thấy Tiêu Trần cuối cùng cũng xuất hiện, đám đông đệ tử bỗng chốc yên ắng, vào đúng lúc đó, Tiêu Trần nhìn một lượt mọi người ở đây, tiếp đến lạnh giọng nói: 

             “Ta với các vị sư huynh đệ không thù không oán, các vị ầm ĩ trước cửa viện ta, lẽ nào thực sự cho rằng Tiêu Trần ta dễ ức hiếp hay sao?” Ngữ khí bình tĩnh nhưng ẩn ẩn hàn ý lẫn trong đó. 

             Tiêu Trần căn bản chẳng muốn nhiều chuyện làm gì, mà hắn trước không có oán nay cũng chẳng có thù với đám đệ tử này, nên cũng không muốn va chạm với bọn họ, hơn nữa, sự việc với Cố Linh Dao, bản thân hắn hoàn toàn là bị đặt bẫy cơ mà. 

             Vốn đã muốn dàn xếp ổn thỏa, nhưng đám người này ai ai cũng vây quanh hắn gào thét, thực chẳng thể nào nhẫn nhịn thêm nữa, huống hồ tính tình của Tiêu trần cũng chẳng dễ chịu gì, lúc này cơn tức giận đã tràn ngập trong lòng hắn. 

             Nghe hết lời Tiêu Trần nói, đám đông quay mặt nhìn nhau, nhưng rất nhanh lại có kẻ cầm đầu nói lời khiêu khích: 

             “Tiêu Trần, bọn ta đến đây ngươi không biết tại sao ư? Ngươi chỉ là đệ tử mới tấn phong, dựa vào đâu mà có được Cố sư tỷ? Bọn ta không phục.” 

             “Không phục sao?” Nghe lời tên đệ tử này, Tiêu Trần thấy thật nực cười, khóe miệng nhếch lên, lộ ra nụ cười khinh thường, nói: 

             “Não ngươi có phải có vấn đề không? Còn không phục? Chuyện tình cảm nam nữ, ngươi con mẹ nó tưởng là đấu võ đài hay rút thăm trúng thưởng xem ai may mắn hơn hay sao? Ta mới đến thì đã sao? Thì có nghĩa là ta không thể được Cố Linh Dao coi trọng hay sao?” 

             Tư duy của đám người này khiến Tiêu Trần vừa thấy tức, vừa thấy buồn cười, đùa gì vậy chứ, chuyện tình cảm nam nữ, ngươi con mẹ nó giờ lại nói với ta là không phục? Thế có ngu người không cơ chứ. Khinh thường trong lòng Tiêu Trần chẳng chút che giấu.  

             Nghe lời Tiêu Trần nói, đám đông đệ tử có mặt đầu tiên là ngẩn ra, nhưng rất nhanh lại bùng lên cơn tức, có mấy tên đệ tử cầm đầu trong đó lại bước lớn bước lên phía trước, giận giữ nói: 

eyJpdiI6IktEUlQ0MG56TWhLNVwvZnJRNjVpVXZnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IklhTVZrZGJtakdlMkxqV2xRNWhVY1wvNkRieGVVNFdCZk5VM2dvUklGSmhYb2RIVEora0U0SldZTVJtSGIwaDNuOFFSVko1T3BrbW1UejJOZ2cyTzdVREl0bnhKUStpallZSTBsM1IzXC9sRFZNVk9XR3Q4d1lYYjFFaFhmaUtham50dDNwRkZDYkRvVnBmVGVkUXhvNHN3R3lOMzh4eCtVTDViTktcL3B6ME5jSDJ2OGRnSTJMcVJ1UUNZYlZxeXZJTzdma3pqWStEWURkNjJHOFdraVVETmc2TVpLMkV5M01mWGhwdnZUMkc2ekxEQ0M0ZGJxaDA1alRvUFRTTWg4cEpoZmErUkRadWgxZndWNGdScXZMS3BuRERzTGc1cTdvRDVxMmVTU1ZHYkVibHU1OEpoXC9mRFd5aWwrdGhiS1k1OVJMRFFIWjVpRWNER0U0bGZsXC9mOFFLNVF6aHBsVjlzSlR6Snh0YTd3aXEwPSIsIm1hYyI6IjY3NGY4NzE5MmE2YWJjMWE1YTNmYTMxZDA3YmJmNzc0MjczZThlZjI5Y2VlMGIwNzIyZTBkOTYyMDZjMGFlZGQifQ==
eyJpdiI6IlBEUVJQWmdSRk94b2VBeUNCdTdDQWc9PSIsInZhbHVlIjoiK1A1ckRuY3Q0RnljYWxmQkttc2Z0bm90d1F2Q0ltOGRWanpcL2lZdlpDbTVKaUFMbkdBbk04V0dacDVLajVXTHVHTVhITFA0d095Y1BWQWRwQzVcL0xldUVpSThTMzlsb24xdlBYZHdJNkk1eDliREs2Q29wdWMzY3JVMnBnMTAySWxrclhVWFBmTzF1YWhZNFVuOEQzTTVHWk44MmJCWURmUTNydEl0WTBJcW5ZcnBKekNUSEFZbU1HRlh3NU9JQU8zWEZtYlJFUnQ2UU5JalFrSnB2TGRqazJXZGRiVkJ1QXNLU0lVQk84c1U5RVRCRkUzMkV2K2pEdDE0SkExMDl6OURaMzBHYVg5c0VRUTBka0VucnF6UGIyXC9SZGZlMDZHRFgyVHZNWFpNcHVIa0h6ZGl1T3BFcVZpdk9VMWxPNzRoMjdYTk5vSGhSdVdEb2pEcHJVQTV2aWVQQUhGczFEMTBXODM1Nk5PUDJHajRsOE9WbFFvQkl4R1BpTEZpdFlYMU9yZ2ZrMzBWNFFBMThlU3ZqQW91Z3JybG1vYXoyNU5ubWZoU1paRW1iSFNvRms4TnBCcCszQW5xNml1Y2xqQStVYW53V1NjOE9mMDJhWXdEVDV3T2dOUktqMFVQaUxkNDBpa05Ra3RXTWpSZWFJSzAxbkF1ZU1ZazJyanRYZldxXC9FQ0c4TmhuVUp2ZGt0RnhZeEZmYWc3aVFpV0pYemhiVFMzelQ0a3lKendtRzl5NERDbVdUS0FpRVdVS09ROTdKYlpcL0d3MDB4RFVRQ0pYc3ZGRnRkTWQxWnA1ODI5UGUyZ2hldzUzeldQMTluQjhvWXFoSzVUd2VsdGJIVGgzcG1oUytiOHlUcTVtRlVnNElpM2JReHFFQmZuNWM4RThFYnlXRjFZQ1ViQT0iLCJtYWMiOiJkMDI5OWUwNDI2YmZmZGY4Zjk3NzM4NDdlYzQ0NjQ5OTIwN2JhYTdhMDQ4YmVhY2UxOWRkODI0ZjEzNjM3OTU1In0=

             “Một đám vô dụng, quyết đấu thì thôi khỏi, ta cho các ngươi vài giây cút khỏi tầm mắt ta, nếu không, hậu quả sau đó các ngươi tự chịu đấy.”

Advertisement
x