Đối diện với mấy trăm đệ tử trước mặt, hiển nhiên Tiêu Trần sẽ không thể quyết đấu với bọn họ. Không phải hắn sợ, mà là vì đám người kia quá yếu khiến hắn không sinh ra chút hứng thú nào.
Nghĩ lại thì, kẻ có thể làm ra việc như vậy trong Thiên Tề Tông có thể là loại người nào được chứ? Thiên tài thiên kiêu chân chính không thể làm ra chuyện ngu ngốc như thế này được. Lúc này mấy trăm đệ tử trước nơi ở của Tiêu Trần đều chỉ là đệ tử bình thường của Thiên Tề Tông, bọn họ không cùng cấp bậc với Tiêu Trần. Vì vậy sao hắn có thể quyết đấu với những kẻ như vậy được? Không có ý nghĩa gì cả.
Biến mất trong mười hơi thở, nghe lời này của Tiêu Trần, chúng đệ tử lập tức bộc phát ra một trận cười to: “Ha ha, không phải là thằng nhãi này điên rồi chứ? Có thể làm chúng ta biến mất trong vòng mười hơi thở sao. Thế nào, ngươi muốn lấy một địch với mấy trăm người à?”
Bọn họ cất tiếng cười to nói, nhưng trước khi tiếng cười kết thúc, chỉ nghe một tiếng 'bịch' trầm đục, người cách Tiêu Trần gần nhất đã bay ngược ra xa rồi.
Hắn lười nói nhiều với đám người này, hơn nữa Tiêu Trần rất rõ khi đối mặt với những kẻ ngu ngốc, ngươi có giảng đạo lý với bọn họ cũng vô dụng, biện pháp tốt nhất e là vẫn cần dùng tới nắm đấm để nói chuyện mà thôi.
Quả nhiên, sau khi Tiêu Trần dùng quyền đánh bay một người, tiếng cười của mọi người lập tức im bặt, một đám đều như vịt bị nắm cổ, không phát ra chút âm thanh nào.
Lúc này bọn họ hơi kinh ngạc, ai cũng không ngờ Tiêu Trần nói ra tay là ra tay, hắn không để ý việc bọn họ có tới mấy trăm người. Hơn nữa, sau khi đánh bay người kia, Tiêu Trần hoàn toàn không có ý định dừng lại. Chân hắn chuyển động rồi lập tức vọt vào đám đông.
Như con hổ gia nhập vào đàn dê, những đệ tử bình thường của Thiên Tề Tông làm sao có thể là đối thủ của Tiêu Trần được cơ chứ. Trong lúc nhất thời, từ xa có thể thấy được từng bóng người không ngừng bay lên trời như pháo hoa bằng hình người ngoài viện của Tiêu Trần.
“Cùng tiến lên, bắt lấy thằng nhóc này trước đã.” Thấy Tiêu Trần mạnh như vũ bão, có người còn phẫn nộ quát. Nhưng lời vừa nói ra, Tiêu Trần đã xuất hiện trước mặt bọn họ cười lạnh rồi bình tĩnh nói.
“Ngươi vẫn nên bay lên trời thì hơn.” Vừa nói xong một quyền đã đánh trúng cằm tên đệ tử này. Không ngoài dự đoán, người này lập tức bay lên cao như hỏa tiễn rồi té thật mạnh xuống mặt đất.
Mấy trăm người trước mặt Tiêu Trần như gà vườn chó xóm. Thị nữ nấp sau cửa viện vừa thấy cảnh trước mặt thì miệng nhỏ há to, biểu cảm trên mặt cũng như vừa gặp quỷ.
Lúc trước nàng còn lo liệu Tiêu Trần sẽ bị những người đó đánh một trận bầm dập chứ, nhưng hiện tại xem ra hắn hoàn toàn không cần lo lắng nữa. Mấy trăm người hợp lại tuyệt nhiên cũng không phải là đối thủ của Tiêu Trần.
Cuộc chiến đến nhanh rồi đi cũng nhanh, chưa tới mười lăm phút mà mấy trăm đệ tử này đã thành một đám nằm trên đất liên tục kêu rên.
“A, tay của ta gãy rồi.”
“Chân ta, chân ta, chân ta gãy rồi.”
“Đáng chết, đều là đồng môn sư huynh đệ mà sao hắn lại có thể xuống tay độc ác như thế chứ? Mặt của ta, ta bị hủy dung mất thôi.”
“Mẹ nó, ngươi kêu cái gì, tướng mạo của ngươi dù bị hủy dung hay chỉnh dung thì có gì khác nhau chứ? Còn bản công tử, thật ra ta là người dựa vào mặt để kiếm cơm đó.”
Một đám đệ tử liên tục rên rỉ. Nghe vậy, Tiêu Trần không nói nên lời, sự tức giận không nhiều trong lòng lúc đầu cũng nhanh chóng tiêu tan hết. Từ đầu bọn người này cũng không có sát ý, chỉ là ngu ngốc chút thôi nên mới làm ra chuyện không lý trí như vậy.
Đúng đúng đúng, bọn họ chỉ ngốc một chút, chứ thật ra bản tính không hề tồi tệ xấu xa. Tiêu Trần tự an ủi trong lòng như thế, nhưng trên mặt hắn vẫn cố ý sa sầm, hắn quát: “Câm miệng cho ta. Nếu để ta nghe được tiếng khóc nào, tin ta cho các ngươi sánh vai với thái dương trên trời cao không?”
Giọng nói không lớn, nhưng lời vừa nói ra mọi người đã lập tức im miệng, cả đám như kéo khóa kéo mà ngậm chặt miệng, tiếng hít thở cũng trở nên cực kỳ nhỏ bé.
Vừa rồi còn tùy tiện đến cực điểm, kêu gào muốn quyết đấu với Tiêu Trần, nhưng hiện tại chỉ vì một câu mà cả đám đều biến thành mấy bé con ngoan ngoãn.
Ánh mắt hắn đảo qua mọi người rồi hài lòng gật đầu nói: “Không tồi, giờ thì các ngươi cút đi cho ta.”
Nghe vậy, chúng đệ tử không có chút do dự bỏ chạy. Tốc độ quả thực làm người ta xấu hổ, không đến mười hơi thở mà mấy trăm tên đã biến mất ngoài cửa viện rồi.
Với tốc độ chạy trốn của đám đệ tử này, mặt Tiêu Trần cũng kinh ngạc, hắn nhẹ giọng nói: “Đám người này... là cao thủ chạy trốn sao.”
Đuổi bọn họ đi một cách dễ dàng nhưng Tiêu Trần vẫn thầm nghĩ trong lòng, hắn muốn nghĩ ra cách giải quyết việc này.
Mặc kệ đệ tử Thiên Tề Tông có người đến tìm mình gây rối hay không, nhưng bản thân Tiêu Trần cũng không muốn đính hôn với Cố Linh Dao. Nói thẳng ra, giữa hai người chẳng có cảm giác gì cả.
Tuy vẻ ngoài Cố Linh Dao không tồi, hơn nữa tính cách cũng làm người ta rất yêu thích, nhưng hiện tại Tiêu Trần không có tâm trạng để nói mấy chuyện tình cảm nhi nữ. Giờ vẫn chưa biết được tin tức của Tần Thủy Nhu và Bách Hoa Tiên Tử, thì sao Tiêu Trần có thể nghĩ đến chuyện này được cơ chứ.
Vẫn nên nghĩ ra cách thì hơn, nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ cáo già xảo quyệt của Cố Khải, lòng Tiêu Trần lại đầy bất lực, cơ hội cũng thật xa vời.
Cùng lúc Tiêu Trần đang giải quyết mấy tên mến mộ Cố Linh Dao, thì trên một ngọn núi không biết tên ở Thiên Tề Tông, nàng đang ngồi một mình ở đây. Đây là nơi từ nhỏ Cố Linh Dao đã thích tới, vì nơi đây ít người đến nên vô cùng yên tĩnh.
Cuộn chân ngồi bên vách núi nhìn biển mây phía dưới, Cố Linh Dao xấu hổ tới mức đỏ cả mặt, trong miệng liên tục nũng nịu mắng: “Tiêu Trần chết tiệt, Tiêu Trần xấu xa. Chắc chắn là ngươi, ngươi đã nói gì đó với phụ thân nên người mới để ta gả cho ngươi. Ta mới không muốn đính hôn, không nói gì với người ta, ngay cả lễ vật cũng không đưa một món, ta mới không cần ngươi.”
Nàng liên tục mắng một cách dịu dàng, nhưng đúng lúc này bóng dáng Cố Khải lại xuất hiện phía sau Cố Linh Dao, trên mặt ông ta hiện lên nụ cười nhàn nhạt: “Nha đầu, con không cần ai hả?”
“A…” Giọng nói bất ngờ vang lên làm Cố Linh Dao lập tức kinh ngạc, nàng vội vàng quay đầu nhìn về phía Cố Khải, trong chốc lát cứ như một đứa trẻ phạm phải sai lầm không dám nhìn vào mắt Cố Khải. Nàng cúi đầu, sắc mặt đỏ bừng.
Thấy dáng vẻ thẹn thùng của Cố Linh Dao, nụ cười trên mặt Cố Khải càng nồng đậm, vẻ mặt ông ta không còn đứng đắn mà cười nói: “Nha đầu, vừa rồi ta nghe con nói không cần ai vậy? Là ai? Chẳng lẽ là Tiêu Trần ư? Thế nào, con không hài lòng với quyết định của phụ thân à? Nếu thế thì, ta thu hồi mệnh lệnh đã ban là được.”
“Tiểu nha đầu, con biết gừng càng già càng cay không? Ý nghĩ nhỏ bé này của con, người làm phụ thân như ta không nhìn ra được à?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất