Ai mà ngờ được Cố Khải lại là một vị Thánh Giả đương thời, cố ý che giấu tu vi của bản thân, thậm chí e rằng ngay cả thân phận cũng là như thế. Ở trong lòng Cố Khải chắc chắn là đang che giấu cái gì đó, chẳng qua đối với việc này, Tiêu Trần rõ ràng là không biết, đành phải bất đắc dĩ rời khỏi nơi ở của Cố Khải.
Mặc dù Cố Khải đã nói cho Tiêu Trần biết, nói phòng của hắn ở ngay bên cạnh Cố Linh Dao, nhưng mà Tiêu Trần lại không biết Cố Linh Dao ở chỗ nào. Hơn nữa đây lại là lần đầu tiên hắn tới Thiên Tề Tông, cơ bản là tìm không thấy.
Tiêu Trần không còn cách nào đành phải thở dài một hơi, cười khổ nói:
“Lần này đúng là bị lừa một vố đau rồi, quên đi, trước đi tìm người hỏi thăm chỗ ở một chút đã.”
Trong lòng hắn cực kỳ bất đắc dĩ, chuyện này là sao đây? Không hiểu sao lại bị Cố Khải gài bẫy, nhưng bây giờ hắn có nói gì cũng đã trễ cả rồi, đành phải đi một bước tính một bước vậy, đi qua chỗ ở của chính mình xem xét trước rồi hẵng nói.
Nghĩ đến đây, Tiêu Trần lập tức tìm người hỏi thăm một chút xem chỗ ở của Cố Linh Dao ở đâu. Chỉ cần tìm được chỗ ở của Cố Linh Dao, hắn đương nhiên có thể tìm được chỗ ở của chính mình.
Từ chỗ của Cố Khải bên này đi ra, có lẽ vì nơi này là chỗ ở của Cố Khải cho nên cơ bản không có người. Ngẫm lại cũng đúng, là một tông môn đứng đầu, chỗ ở của Cố Khải sao có thể để cho những kẻ không có phận sự tùy ý ra vào được.
Không còn cách nào nữa, hắn chỉ có thể đi thẳng một đường ra ngoài. Ngay lúc Tiêu Trần đang tìm người qua đường hỏi thăm lại không biết rằng lúc này toàn bộ nam đệ tử của Thiên Tề Tông cũng đang đi tìm hắn. Đông đảo đệ tử giành trước hỏi thăm tin tức của Tiêu Trần, nhưng mà đáng tiếc trong cả Thiên Tề Tông vốn không có người nào biết được thân phận của hắn.
Một đường đi thẳng ra ngoài, cuối cùng sau khi đi ra rất xa khỏi chỗ ở của Cố Khải, Tiêu Trần gặp được một đội ngũ nam đệ tử mặc trang phục của đệ tử Thiên Tề Tông.
Nhóm này có năm người, thấy thế, Tiêu Trần chủ động tiến lên hỏi thăm:
“Các vị sư huynh, sư đệ muốn hỏi thăm một chút chuyện, mong các vị sư huynh chỉ điểm một chút.”
Thái độ của hắn cực kỳ khách khí, nghe vậy, tính tình của năm tên đệ tử này cũng coi như hiền lành, một tên dẫn đầu mỉm cười nói:
“Sư đệ khách sáo rồi, có chuyện gì cứ nói đừng ngại.”
Có thể thấy được hôm nay bầu không khí trong Thiên Tề Tông coi như không tệ, đệ tử trong tông môn cũng tương đối đoàn kết. Tiêu Trần nghe được lời của đệ tử dẫn đầu này nói, mỉm cười hỏi:
“Sư đệ muốn hỏi thăm chỗ ở của Cố sư tỷ một chút, chẳng hay sư huynh có biết không?”
Cố sư tỷ trong miệng Tiêu Trần đương nhiên chính là Cố Linh Dao rồi. Nghe được lời này, đầu tiên năm tên đệ tử kia sửng sốt, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Tiêu Trần, có chút khó hiểu không biết Tiêu Trần hỏi thăm chỗ ở của Cố Linh Dao để làm gì.
Nhưng mà rất nhanh, tên đệ tử dẫn đầu kia giống như đã đoán ra được điều gì, có điều hắn ta vẫn bình tĩnh như cũ, cười nói:
“Sư đệ hỏi thăm chỗ ở của Cố sư tỷ để làm gì? Chẳng lẽ sư đệ cũng…”
Trên mặt hắn ta lộ ra một nụ cười mà chỉ có đàn ông mới hiểu, thấy thế, Tiêu Trần đương nhiên biết là thằng cha đã nghĩ sai rồi, lập tức mở miệng giải thích:
“Sư huynh hiểu lầm rồi, chỉ là sư đệ vừa mới bái nhập Thiên Tề Tông, chỗ ở trùng hợp được bố trí bên cạnh Cố sư tỷ, tạm thời sư đệ còn chưa tìm ra cho nên mới nhờ sư huynh chỉ giáo.”
Đây cũng không phải là nói láo, đúng là hắn vừa mới bái nhập Thiên Tề Tông, trong lúc nhất thời không tìm ra được chỗ ở của mình. Chẳng qua khi tên đệ tử dẫn đầu kia nghe xong lời này, nụ cười trên mặt hắn ta càng sâu thêm, thậm chí còn mơ hồ hàm chứa một chút ý lạnh nói:
“Ồ, thì ra là thế, xin hỏi tục danh của sư đệ là gì? Ngày sau chúng ta cũng coi như là sư huynh đệ đồng môn rồi.”
“Sư huynh khách sáo rồi, sư đệ là Tiêu Trần.” Tiêu Trần trả lời.
Tiêu Trần sao? Nghe đến hai chữ này, năm tên đệ tử lập tức thay đổi sắc mặt, đặc biệt là tên dẫn đầu, trên mặt hắn ta lộ ra biểu cảm quả nhiên là thế rồi. Bấy giờ người nọ mới đổi từ dáng vẻ hiền lành ban nãy sang vẻ mặt cười lạnh nói:
“Quả nhiên ngươi chính là Tiêu Trần, đáng chết! Cái tên dê xồm nhà ngươi, lại dám tính kế lên người Cố sư tỷ à? Hôm nay chúng ta phải dạy dỗ lại ngươi cho tốt, để cho ngươi biết rõ quy củ của Thiên Tề Tông này như thế nào.”
Trước đó hắn ta đã đoán ra được thân phận của Tiêu Trần rồi, dù sao Tiêu Trần là từ chỗ ở của Cố Khải đi tới, phần đông đệ tử của Thiên Tề Tông vẫn luôn không nghe ngóng được một chút tin tức gì của hắn. Cho nên tên đệ tử dẫn đầu này cũng đã đoán được Tiêu Trần rất có thể không phải là đệ tử của Thiên Tề Tông, hoặc là đệ tử vừa mới bái nhập Thiên Tề Tông.
Do đó vừa rồi trong lúc hắn ta nói chuyện với Tiêu Trần, hắn ta cũng đã lờ mờ đoán ra được thân phận của Tiêu Trần. Lúc này thấy Tiêu Trần chủ động nói rõ họ tên, hết thảy đã có thể khẳng định.
Sau khi xác định được thân phận của Tiêu Trần, sắc mặt năm tên đệ tử kia thay đổi trong nháy mắt. Vừa nãy rõ ràng là hết sức hiền lành, bây giờ bọn họ lại vây xung quanh Tiêu Trần, sắc mặt cả đám đầy phẫn nộ, trong đôi mắt hừng hực dấy lên lửa giận, giống như là hận không thể ăn tươi nuốt sống được hắn.
“Các vị sư huynh, các vị đây là… Có phải chúng ta có hiểu lầm gì rồi không? Sư đệ chỉ vừa mới bái nhập Thiên Tề Tông, làm gì có thù oán với chư vị cơ chứ?”
Hắn cũng không muốn vừa mới bắt đầu đã gây sự vô ích, đối mặt với tình huống này, Tiêu Trần đành phải mở miệng giải thích.
Có điều đối với lời giải thích của hắn, năm tên đệ tử kia lại đồng thanh quát lớn:
“Hiểu lầm gì? Sư đệ yên tâm, không có hiểu lầm gì cả, người chúng ta muốn tìm chính là ngươi mà!”
“Tìm ta làm gì? Sư huynh đây là có ý gì, chúng ta vốn không quen không biết, các huynh tìm ta làm gì?”
“Làm gì à? Thằng nhóc này, ngươi đừng có tiếp tục giả bộ nữa, chỉ là một gã đệ tử mới tới lại tính kế lên người Cố sư tỷ. Mặc dù chúng ta không biết ngươi đã dùng lời ngon tiếng ngọt gì với tông chủ nhưng nếu như ngươi muốn một mình độc chiếm Cố sư tỷ thì đúng là tự mình đi tìm đường chết. Hôm nay đám sư huynh chúng ta trước hết phải dạy dỗ lại đạo lý làm người cho ngươi.”
Được rồi, nghe đến những lời này, lúc này Tiêu Trần đã hiểu ra được nguyên do, thì ra là vì Cố Linh Dao.
Trong lòng hắn chẳng biết làm sao, Cố Linh Dao này nổi tiếng ở trong Thiên Tề Tông đến như vậy sao? Chỉ bởi vì Cố Khải tứ hôn đã khiến cho hắn nháy mắt biến thành kẻ địch chung của phần lớn nam đệ tử trong Thiên Tề Tông này rồi à?
Hết thảy đều là bất đắc dĩ mà thôi, đồng thời, Tiêu Trần cũng âm thầm lôi Cố Khải ra mắng đến mức máu chó xối đầy đầu, đều là tại cái lão già này. Nếu như không phải ông ta ghép loạn uyên ương, bản thân hắn sao lại thành ra thế này.
Đã biết được ngọn nguồn, Tiêu Trần lại nhìn về phía năm tên đệ tử kia, có chút buồn bực mở miệng nói:
“Chư vị sư huynh xin hãy nghe ta nói, thật ra ta cũng là người bị hại. Tất cả đều là do tông chủ đại nhân, nếu như không phải ông ta…”
Hắn đang muốn giải thích một phen, nhưng đối diện với lời giải thích của hắn, năm tên đệ tử kia rõ ràng là không có ý định nghe. Lúc này tên dẫn đầu đấm ra một quyền, đồng thời còn lạnh giọng quát lên:
“Ngươi cho rằng mấy người chúng ta sẽ nghe ngươi giảo biện sao? Hãy bớt nói nhảm đi, hôm nay chúng ta nhất định phải dạy cho ngươi biết nên làm người ra sao.”
Bọn họ vốn không hề cho hắn có cơ hội giải thích, thấy thế, mặt mày hắn phút chốc trầm xuống. Đám người này được đà nên lấn tới đúng không? Ý định ban đầu của hắn là không muốn gây sự vô ích, đám người này lại tưởng rằng hắn sợ bọn họ à?
Đã muốn ra tay, cho nên đương nhiên không cần nhiều lời. Năm tên này làm sao có thể là đối thủ của Tiêu Trần được, bị hắn thuần thục đánh cho một trận tơi bời.
Ngắn ngủi trong vòng chưa tới một trăm chiêu, năm tên kia đã mặt mũi bầm dập, nằm ngổn ngang ở dưới chân Tiêu Trần.
Tiêu Trần đi tới trước người tên đầu lĩnh kia, ngồi xổm xuống, dùng vẻ mặt bất đắc dĩ hỏi hắn ta:
Đối diện với Tiêu Trần, lúc này vẻ mặt của tên đệ tử kia đã tràn đầy hoảng sợ, liên tục gật đầu đáp lại.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất