Cố Khải vừa nói ra lời này, không ngoài ý muốn đã làm dấy lên sóng to gió lớn ở trong Thiên Tề Tông. 

             Là con gái độc nhất của Cố Khải, hơn nữa với dung mạo và thiên phú của Cố Linh Dao, nói không chút khoa trương, nàng ta chính là nữ thần trong mộng của vô số người ở Thiên Tề Tông. Không ít đệ tử Thiên Tề Tông, thậm chí những thiên tài đệ tử đó, đều luôn cho rằng Cố Linh Dao chính là nữ thần của mình, không cho phép bất cứ kẻ nào nhúng chàm nàng cả. 

             Mà nay, nữ nhân trong mắt trong lòng của bọn họ đột nhiên bị Cố Khải gả cho người khác, còn là một người chưa bao giờ nghe tên. 

             Khắp nơi trong Thiên Tề Tông, lúc này đều có thể nhìn thấy vô số đệ tử hò hét phẫn nộ. 

             “Đáng chết, cái tên Tiêu Trần này là ai? Ta nhất định phải phế hắn.” 

             “Tông chủ đây là có ý gì, vậy mà lại gả Linh Dao sư tỷ cho một người mà ngay cả tên còn chưa nghe thấy bao giờ.” 

             “Tiêu Trần? Hắn là đệ tử của Thiên Tề Tông ta sao? Vì sao cho đến bây giờ lão tử cũng chưa từng nghe thấy.” 

             “Tiêu Trần, đừng để ta tìm được ngươi, nếu không ta nhất định sẽ phế bỏ ngươi.” 

             Nhất thời, Tiêu Trần lập tức trở thành kẻ thù chung của tất cả nam đệ tử Thiên Tề Tông, vô số nam đệ tử Thiên Tề Tông đều buông lời muốn phế Tiêu Trần. 

             Hơn nữa, không chỉ là bọn họ, trước đó Cố Linh Dao rời khỏi Trúc Viện, lúc này lại ở chỗ của mình nghe được lời nói của phụ thân, sắc mặt trầm xuống, lập tức muốn xông tới chỗ của Cố Khải. 

             Lúc trước bảo mình lui ra ngoài, chẳng lẽ là vì nói chuyện này với Tiêu Trần sao? Trong lòng có chút phẫn nộ, nhưng mà ngoài phẫn nộ ra, trong lòng Cố Linh Dao không hiểu sao lại có chút thẹn thùng, trên mặt bất giác hiện ra một vệt đỏ ửng. 

             Cả Thiên Tề Tông đều huyên náo cả lên vì lời nói này của Cố Khải. Cùng lúc đó, Tiêu Trần đang ngồi đối diện với Cố Khải trong Trúc viện, lúc này vẻ mặt hắn ta đã sớm dại ra rồi. 

             Ánh mắt hắn mang theo vẻ không thể tin được nhìn chằm chằm Cố Khải, một lúc lâu sau, Tiêu Trần mới sững sờ mở miệng nói: “Tông chủ, người… người đây là muốn làm gì, ta và Cố tiểu thư, chúng ta...” 

             “Được rồi được rồi, thế nào, chẳng lẽ ngươi không vừa ý nữ nhi của ta hay sao? Hay là nói ngươi cảm thấy Linh Dao không xứng với ngươi?” Không đợi Tiêu Trần nói xong, Cố Khải đã trực tiếp ngắt lời nói. 

             Nghe vậy, vẻ mặt Tiêu Trần khổ sở nói: “Vãn bối không phải ý này, mà là ta và Cố tiểu thư, giữa chúng ta hoàn toàn...” 

             Tiêu Trần vốn định nói mình hoàn toàn không có cảm giác với Cố Linh Dao, lại càng không tồn tại cái gì gọi là tình cảm nam nữ, nhưng lại một lần nữa, Cố Khải lại ngắt ngang lời nói của Tiêu Trần. 

             “Nếu không phải, sao lại không được, Linh Dao chính là con gái độc nhất của bổn tọa, ta cảnh cáo trước, sau này nếu ngươi là dám đối xử không tốt với Linh Dao, hoặc là làm cho nó tổn thương dù chỉ một chút, bổn tọa nhất định sẽ xử lý ngươi.” 

             Đây là cái gì với cái gì chứ, nghe Cố Khải nói lời này, Tiêu Trần hoàn toàn hết chỗ nói, hắn chưa bao giờ nghĩ tới, Cố Khải đường đường là chủ của một tông, vậy mà lại thẳng tay gán ghép uyên ương, ông ta cũng không hỏi ý kiến của mình, lại càng không cho hắn cơ hội cự tuyệt, lần này thì hay rồi, lời Cố Khải đã định rồi, ba ngày sau đính hôn. 

             Vẻ mặt Tiêu Trần đang đau khổ, đúng lúc này, Cố Linh Dao hấp tấp xông vào, sắc mặt tràn đầy lửa giận nhìn Cố Khải, quát lên: “Cha, người có ý gì, vì sao phải gả con cho người này cơ chứ?” 

             Nói xong, ánh mắt của Cố Linh Dao lại nhìn về phía Tiêu Trần, trên mặt bất giác lộ ra một vệt ửng hồng, nhưng mà vẫn nghiêng đầu nũng nịu quát Tiêu Trần: “Còn có, có phải ngươi đã nói cái gì với phụ thân hay không.” 

             “Ta...” Đối mặt với tiếng quát nũng nịu của Cố Linh Dao, trong lòng Tiêu Trần vô cùng bất đắc dĩ, con mẹ nó ta đã nói cái gì cơ chứ? Ta cái gì cũng chưa nói, hoàn toàn là bị không trâu bắt chó đi cày cơ mà. 

             Muốn giải thích, nhưng mà phụ tử hai người đương nhiên là không cho Tiêu Trần có cơ hội nói chuyện, Cố Linh Dao vừa nói xong, Cố Khải lập tức trầm giọng quát. 

             “Con câm miệng cho ta, một cô gái trẻ tuổi quát mắng làm càn còn ra thể thống gì ở đây nữa, là vi phụ gả con cho Tiêu Trần, Tiêu Trần còn chưa nói cái gì, đây là quyết định của vi phụ, thế nào, con có ý kiến gì hay sao?” 

             Cố Khải trầm giọng quát, nghe vậy, trong lòng Tiêu Trần vậy mà lại có một chút cảm động, ông già xấu xa này cuối cùng cũng đã nói được một câu hợp lý, nhưng mà Tiêu Trần nhanh chóng phản ứng lại, con mẹ nó, hắn cảm động cái gì cơ chứ? Tất cả chuyện này, không phải là một mình Cố Khải làm ra sao. 

             Nghe Cố Khải nói xong lời này, Cố Linh Dao không thuận theo, đi đến bên cạnh Cố Khải, kéo cánh tay của Cố Khải, bỉu môi, làm nũng nói: “Cha, nữ nhi còn nhỏ cơ mà, con vẫn chưa muốn lập gia đình sớm như vậy, còn muốn ở bên cạnh phụ thân thật lâu nữa.” 

             “Được rồi, việc này đã định rồi, ta hỏi con một câu, con thật sự không muốn gả cho Tiêu Trần hay sao? Nếu như thế, vậy thì bỏ đi.” Đối mặt với biểu cảm nũng nịu của Cố Linh Dao, Cố Khải cố ý xụ mặt nói. 

             Nghe Cố Khải nói lời này, Cố Linh Dao không trả lời, gương mặt vốn ửng lên vì xấu hổ, lúc này lại càng đỏ ửng hơn, ánh mắt cũng trở nên né tránh, cuối cùng cũng không biết Cố Linh Dao có ý gì, cúi đầu nũng nịu nói: “Con không để ý tới người nữa.” Nói xong, sau đó nàng ta cúi đầu chạy ra ngoài, cũng không thèm nhìn sang Tiêu Trần một cái. 

             Không biết Cố Linh Dao này lại đang tính toán cái gì, vừa rồi Tiêu Trần còn âm thầm chờ mong Cố Linh Dao có thể trực tiếp từ chối, sau đó mình ở một bên phụ họa, có lẽ Cố Khải sẽ thật sự thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Ai ngờ, nha đầu Cố Linh Dao kia trực tiếp bỏ chạy, điều này khiến Tiêu Trần vô cùng bất đắc dĩ, nghĩ thầm, quỷ nha đầu này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi. 

             Tiêu Trần âm thầm oán giận Cố Linh Dao, chỉ có Cố Khải nhìn bóng lưng của nữ nhi nhà mình, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt. 

             “Được rồi Tiêu Trần, chuyện này đã định như vậy, ba ngày sau, bổn tọa tự mình làm chứng cho nghi lễ đính hôn của các ngươi, ngươi lui xuống đi, về phần chỗ ở, bổn tọa đã sắp xếp xong xuôi cho ngươi rồi, ở cách vách Linh Dao, sau này các ngươi cần phải thân cận nhiều hơn.” 

             Không cho Tiêu Trần bất cứ cơ hội nào nữa, Cố Khải đã trực tiếp đuổi người đi rồi, thấy thế, Tiêu Trần có vẻ có chút muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn mang vẻ mặt đau khổ rời khỏi Trúc viện, nhìn Cố Khải như vậy, mình có nói cái gì cũng chỉ là phí công mà thôi. 

             Tiêu Trần rời đi, trên mặt Cố Khải lúc này lộ ra nụ cười thể hiện gian kế đã thực hiện được, nhưng nụ cười ấy cũng nhanh chóng biến mất, trong mắt lại có một tia nghiêm trọng chợt lóe qua. 

             “Hy vọng thằng nhóc này đáng tin cậy, nếu không đứa nhỏ Linh Dao này xong đời rồi.” 

eyJpdiI6Ilh3TGxkVmcxbU5oRTNPc2F1eFV1SXc9PSIsInZhbHVlIjoiOGRwc1lONlIxMGVBZEZqRnc5bkhQUE9lckxHWG9kQTJabWFwS0srSkRMczFSS0lxazMwT25DaGFGRnFKcGduU0JwRjJodFhLNHJuK1k4c2hHV0J4MEtRdXZFT3ZQSjl4a1dBQTVKb1E1cU5oRHFkQ1lLZnNRbzhlSW1seEpDNnVnMHBqd0JaNFc4S2gzWHArbnphaFFWaVlNa05yOXo5XC9iWnpFcW9KYWlmOTVxRVN0NStcL3lNWE9Md1VRMmt6WENZRklTK2NzYmVEaE1qMytoUUU2ZjRqeGsrTk5HUlJhcTBMbklKNE5RSnlIdHdsT0ZST0JiRlhxNG9wZm1NSmd3Y29UN2docXNhcjE5cytDOWFialVNNXIrMVBXVzF1K3BOWjY3d1J0cnJcL1lRYytTMXowM0xrMGNwcWl5U2NPWGJxOHBPdTJJam5yeUNYTHpDdnhHY29xd3FYU3B2V1U4K0dCMkJcL0NUK0NCSnJ0Y3FRYlV3eERaSEFKanAxdGFCS3V6b0RHT1RQQk5NVTNFbmpIZ0txeHZyM05nYURBRm1zTWpMcnpseXhNcWExM2hIZitqMGRWWnlLN3RlejFuZDhwV01SUm5ZUWF4Q1E3bXdzK1dhVHUxMlwvRURqY2FrWFwvR2pKWDQ4U1dxUzdUb0x6SFN3T3FcL0F3QkZtNVA0MzlSQUZ5R0VuS05wb1VrXC9mWG55am9jaTYzeEhBam9NTm1oYWRyejdwbzQyQ0JYblhkUWNiSkY3ckpYWVprbUlrazFEeFN4akJFRE1cL0h6OG92ajRcL2JSdkE9PSIsIm1hYyI6IjA3MmM0ZjBmMWE0MzQ0NGNlOGRmOGQyMGM4MTJmMDIzMjEwOGFkZTZjNzdmNzZmMzc4Yjc2YzcyYWJlN2UxNGYifQ==
eyJpdiI6Im9RcEt1ZmE4ZW9kOFZYWlJsZ1VVRFE9PSIsInZhbHVlIjoiajk0NlBFSTV2NnFHNEtDZlVUVE1IVDZpckpnb1c4ZTFDdDAwS2FmZTRic1kwdzBSRUZ4bGwzRkJZKzd5cXRcL1ZqRzVrZXh1YWI1YmQ4REd0Z1pkdDlLVmlYdGM5RnRrcUVheGwrbE9GWlVcLzl1WSthSEl6cmJJSERJaEtydm1xcDhtSEFcL0lPZU9ZZGdZNGpNWlJ0T0Z5aG1RY2RiSkpJU2ZVa01xWG9WaXBxNENWNlJLamxTMDhEYWpiTHM4VGlBRHJQejZidmdMeDl6XC9IYkdoZlwvNENxdGdzbkthMFN1UndOUWlhWHp3cm5VbVRjcGtLQXpMblpNSjYxejQxdFwvbkg3XC95ZFwvNjhpejExY0JnV2ozcm4wU0tZZVFpMVBDMEJPRHF0ckI5ZGlHOEErQTZVZjBhY2hSVXZHVGhydHFrM1pZSm9jZDZ6djN1U1ZUNmlEaHVLdTdhQ0pIUUQzWm11TTVOczBUakYzXC9Ldyt4MFhjU2xIS1wvTTVQNCs2a1pUWlVSVlpNaU1vMm00cFJsa3Y5b0pYbWw5aWRLeU5rdEFRQitTSERJanBvck1VMklWYVgrTlM1QnAzTkxob1VlS1wvdkFTdU52XC9NRjVBeksyWHJPTksyNlJkakdYb1F5RVRJdTZTQUFhVGV5Q2o5YldaSVU0NDhPZEdlRWpudk01UnBKZ1pkd2FpY0lyUnpSUVI0emJEZWZSUkhcL3g2bEU3enNXK0N3VGFOS1BHMm1RaUlEbUdLWmlqbUh5NzR1VlwvSDJxeGZcL2EyN1o2Y0E4WVJZaG1rUHNkVkNmUzk3WTEwY1dXTEFhdURWOEtMUzZ4YXVwSXdoNFI5bGVaWDdIekVBczZkRlFWVlRld2lLVFJ5ZUVuRWwyNHVzY1VxTXFSXC9mckZNa1k1WDlhSEJ4c0RreG1xQmxzNncxVGZ2UnVtdjdGbmtVcDROTnZhRU9ncVZtZFlMTlwvcm9MTXRxcnR6enY5Zng5UnpNQUl1SVpOSHhPRnN4SmpHZTVZTXRINzlBSUEycUpyRjlOdTc4czV5RTRhdGdaYXFVZittRGhsa3F3SlNpMkw0UzgxWlV4QnRkMXhoSVNXaHV6eDg0UFAzUW5qVXJaMTJLSTRNakJSaDVKVzQzZlhaZDdQcHdkZ3BCaTU4a09RMEZJaHZ5VHdxc0ZNRUcrNVpjcHBoVVwvck9HNFpBUHprc3Blem8zOHM4RytLV3F3XC8zeGNUXC9adU85NHRxRTZPd05vTkVETTRSbW5JVXY5MVwvTWZtTkJPWjJLZUcwZnZvTndwTCtKWmJ6a0cxZXhORzcrZDNhVWRJQkJzanpqVGZxaWRuc3UyMWdSNnRIQzBFSlpRUUdHS1dJWmRvXC9uYjVVaGhScWgwM1VDODVOV01GaitKXC9hMVBcL2xMMWRTUjZvcjdqV3lPdzEzQkRhVXJrWTdTQ3JRVEZJeEtHMVR3RjhKdnhGWUswcU1BM2tpT3lXeXhRPT0iLCJtYWMiOiI3MjY3ZmVjOTU4ZmRlYWEzZjZmYmNkMTJjMjgyZWIyZTIzNjkyOTFkNzNiYWEyMDI4YTE2OTQ2YTc5MTMxM2NlIn0=

             Một thánh giả lại che giấu bản thân trong bộ dạng của một bán thánh, sáng lập ra một tông môn Thiên Tề Tông trong quận Đan Dương, đương nhiên là Cố Khải đang trốn tránh gì đó.

Advertisement
x