Vừa xuất hiện đã khiêm tốn tự xưng là vãn bối, tuy thân là Tam hoàng tử của đế quốc, nhưng mà Sở Vô Minh cũng không có một chút cảm giác vênh váo hung hăng, chỉ có riêng khí chất hơi thở bá đạo từ bên trong huyết mạch không che giấu được phát ra.
Nhìn thấy lầu các Sở Vô Minh ở phía trên, ngồi ở trong đình Tiêu Trần mỉm cười nói:
"Tam hoàng tử này có chút thú vị, cho người ta cảm giác tướng mạo đế vương, còn đối nhân xử thế vô cùng khiêm tốn, ở trước mặt các đại gia tộc tự xưng là vãn bối, chiêu này của hắn chỉ sợ phải dụng không ít tâm tư."
Tiêu Trần đánh giá Sở Vô Minh rất cao, quả nhiên ngay lúc Tiêu Trần đang nói, những đại gia tộc đang ngồi đều đứng lên hành lễ, trong đó lấy tộc Đạo Vương Cảnh cường giả Tưởng Thẩm Hàn Dương tứ đại gia tộc đi đầu, đều cung kính hành lễ với Sở Vô Minh.
"Điện hạ khách khí, lần này Huyễn Nguyệt đại hội có thể được điện hạ tự mình chủ trì, chính là phúc phận của chúng ta."
"Các vị quá khen, mời ngồi, mau mau mời ngồi, cũng không chậm trễ thời gian của mọi người, Huyễn Nguyệt đại hội lập tức bắt đầu, người đâu mang Huyễn Nguyệt Quả ra đây."
Nhiệt tình mời mọi người ngồi xuống, Sở Vô Minh lập tức nhìn binh lính Cấm vệ quân sau lưng hét to.
Dựa vào lời Sở Vô Minh vừa nói, Huyễn Nguyệt đại hội cũng chính thức bắt đầu, vài tên binh lính Cấm vệ quân nhanh chóng hộ tống một bàn khoảng chừng trăm Huyễn Nguyệt Quả đưa đến trước mặt Sở Vô Minh.
Mọi người đều biết, Huyễn Nguyệt cổ thụ trăm năm mới kết quả một lần, mà mỗi lần kết quả, Thiên Phong Thánh Tông trực tiếp lấy đi bốn phần, chính là hai trăm quả, mà hoàng thất lại độc chiếm hai phần, chính là một trăm quả, cuối cùng Tứ Đại Thân Vương cùng Bát Đại Chư Hầu đều chiếm một phần, lại bỏ đi một trăm quả, như thế cuối cùng còn lại hai phần, mới đến lượt các đại gia tộc phân chia.
Một trăm Huyễn Nguyệt Quả trước mắt này, chính là mục tiêu lần này của các đại gia tộc, nhìn tới hai phần Huyễn Nguyệt Quả cuối cùng kia, các đại gia tộc ở đây đều có vẻ mặt hừng hực nồng nhiệt, nhất là tứ đại gia tộc Tưởng Thẩm Hàn Dương, bọn họ chính là mạnh nhất trong tất cả các đại gia tộc, lấy được Huyễn Nguyệt Quả cũng là nhiều nhất.
Giống với những người khác, ánh mắt Tiêu Trần cũng gắt gao nhìn chắm chằm Huyễn Nguyệt Quả, từ trong ra ngoài nhìn không có cái gì đặc biệt, cũng tương tự linh quả thông thường, chỉ có điều ở bên trên mỗi một Huyễn Nguyệt Quả, rõ ràng đều có thể nhìn thấy một ấn ký hình trăng khuyết.
Lúc mọi người đang nhìn chăm chú, Sở Vô Minh cao giọng nói:
"Quy tắc chắc hẳn các vị đều đã biết, như vậy lập tức bắt đầu đi, không biết vị thiên tài nào đầu tiên sẽ lên đài khiêu chiến quần hùng thiên hạ?"
Quy tắc của Huyễn Nguyệt đại hội rất đơn giản, ngay phía trước chỗ lâu các của Sở Vô Minh có một đài luận võ, những người Thiên Nhân giả xuất chiến của các gia tộc đều có thể lên đài, mỗi một lần thắng là có thể nhận một Huyễn Nguyệt Quả, thẳng đến cuối cùng tất cả người xuất chiến của các gia tộc đều thua trận, như vậy Huyễn Nguyệt đại hội coi như là kết thúc.
Quy tắc cùng quy tắc phòng thủ có chút giống nhau, nghe lời này của Sở Vô Minh, rất nhanh đã có một tên nam tử thân hình thấp bé làn da ngăm đen lên đài, là người đầu tiên lên đài, bốn vị Thiên Kiêu Thẩm Thiên Phong giống nhau đều nở nụ cười xem thường, tên này hiển nhiên là đang tìm chết.
Theo sau tên nam tử ngăm đen lên đài, rất nhanh đối thủ của hắn cũng xuất hiện, bên kia là một Thiên Nhân Cảnh võ giả của một gia tộc, hai bên trên đài đứng đối mặt nhau, lập tức hướng đối phương thi lễ, sau đó chính là đại chiến.
Đại hội vừa bắt đầu, thời điểm lên sân này hiển nhiên sẽ không phải cường giả gì, nhìn hai người trên đài giao chiến, mặt Tiêu Trần lộ vẻ cười nhạt, lực thực hai người này bình thường, cũng không có chỗ nào sáng chói.
Trên cơ bản xuất thủ đầu tiên cũng sẽ không phải là cường giả, kết thúc ba trận liên tiếp, không ngoài dự liệu của Tiêu Trần, ba trận chiến này, không có một ai có thể thắng hết, cơ hồ đều là thắng được một trận, nhưng rất nhanh đã bị những người khác đánh bại.
Bất quá cho dù như thế, có thể thắng được một trận cũng đã làm cho gia tộc bọn họ vui vẻ ra mặt, bởi vì một trận thắng lợi, vậy có nghĩa là một Huyễn Nguyệt Quả đã vào tay.
Ngồi ở trên lâu các, vẻ mặt Sở Vô Minh từ đầu tới cuối không có mỉm cười nhìn cuộc chiến phía dưới, cùng lúc đó, chỗ đình Tiêu Trần bọn họ, nhìn Tiêu Trần từ đầu tới cuối cũng không có ý muốn xuất thủ, Cố Tu một bên có chút nghi hoặc nói:
"Yêu Kiếm Kiêu Vương, chúng ta còn chưa động thủ sao?"
Quan sát ba trận chiến liên tiếp, Cố Tu nhận biết rõ ràng những người tham chiến của các gia tộc cơ hồ đều là thế hệ trẻ tuổi, chỉ là bàn sức mạnh cũng không thể so sánh cùng Tiêu Trần, đừng nói là so sánh, những người này chỉ sợ ngay cả một chiêu của Tiêu Trần cũng không tiếp nổi.
Không có áp lực chiến đấu như vậy nhưng Tiêu Trần lại không có ý muốn ra tay, mắt thấy từng Huyễn Nguyệt Quả bị gia tộc khác đoạt được, Cố Tu lúc này mới lên tiếng hỏi.
Nghe lời này của Cố Tu, Tiêu Trần khẽ cười nói:
"Đừng nóng vội, hiện tại vẫn chưa phải thời điểm xuất thủ, dù sao chúng ta còn phải ở Vô Nguyệt Đế Quốc nghỉ ngơi một đoạn thời gian rất dài, nếu đắc tội tất cả gia tộc, đây chẳng phải là tự tìm phiền toái hay sao, với lại Huyễn Nguyệt đại hội này cũng có quy tắc của nó."
Vẫn chưa tới thời điểm xuất thủ, Huyễn Nguyệt đại hội này cũng có quy tắc của nó, nghe Tiêu Trần nói vậy, vẻ mặt Cố Tu vô cùng nghi hoặc, hiển nhiên là không nhìn ra manh mối gì.
Thấy Cố Tu không hiểu ra sao, Tiêu Trần một bên quan sát chiến đấu trên lôi đài, một bên mở miệng giải thích:
"Chiến đấu bắt đầu đến bây giờ, ngươi có thấy được người của tứ đại gia tộc Tưởng Thẩm Hàn Dương xuất thủ chưa?"
"Không có"
"Vậy là được, tuy Huyễn Nguyệt đại hội này là để đông đảo các gia tộc cạnh tranh công bằng hai phần Huyễn Nguyệt Quả cuối cùng, chỉ có điều trong đó có lẽ còn có chút quy định bất thành văn, cũng giống như hiện tại, đều là một số gia tộc có sức mạnh yếu tranh đoạt, nếu như ta đoán không sai, Huyễn Nguyệt đại hội này thi đấu có tổng cộng hai giai đoạn."
"Hai giai đoạn?"
"Đúng vậy, gia đoạn thứ nhất chính là cho những gia tộc có thực lực yếu tranh đoạt, ở giai đoạn này, những gia tổng cường đại như Tưởng Thẩm Hàn Dương không thể ra tay, dù sao nếu bọn họ xuất thủ, vậy những gia tộc thực lực yếu ngay cả một Huyễn Nguyệt Quả cũng không chiếm được. Vì thế, giai đoạn thứ nhất chuyên là để những gia tộc thực lực yếu biểu diễn."
"Tại sao lại như vậy?"
Nghe Tiêu Trần nói những lời đó, Cố Tu càng thêm nghi hoặc, đã có thực lực, vì sao còn muốn cho những gia tộc thực lực yếu hơn cócơ hội? Toàn bộ bỏ vào trong túi không phải tốt hơn sao?
Chọc giận nhiều người, nghe Tiêu Trần nói vậy, Cố Tu lộ ra biểu tình suy tư, thấy thế, Tiêu Trần cũng không nói nữa, hiện tại quả thực vẫn chưa tới thời điểm xuất thủ, hiện tại xuất thủ, cái này chính là phá hư quy tắc, không chỉ khiến người phẫn nộ, càng sẽ để cho hoàng thất bất mãn, tuy rằng bên người mọi người có Phần Thiên Chúa Tể trấn giữ, nhưng mà cũng còn có hoàng thất và Đạo Hoàng Cảnh đại năng đó.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất