Nếu cùng hoàng thất Vô Nguyệt Đế Quốc trở mặt, cuối cùng chỉ có cách đại chiến một trận, mà chỉ cần có chiến đấu, nhất định sẽ có người chết. 

             Phải biết rằng, năm vạn người đi tới Thiên Hà lục địa lần này đều là niềm hy vọng của Thiên Thần lục địa, nếu đại bộ phận đều chết hết ở Thiên Hà lục địa, vậy còn ai đi cứu Thiên Thần lục địa nữa chứ? 

             Hơn nữa, hiện giờ hoàng thất Vô Nguyệt Đế Quốc thực lực như thế nào, nhóm người Tiêu Trần còn chưa biết, hiện tại việc duy nhất có thể khẳng định chính là chắc chắn hoàng thất Vô Nguyệt Đế Quốc có Đạo Hoàng Cảnh đại năng trấn giữ, tình huống tốt nhất đó là chỉ có một Đạo Hoàng Cảnh đại năng…, như vậy, mặc dù thực lực trước kia của nhóm người Tiêu Trần không đủ khả năng chống lại hoàng thất Vô Nguyệt Đế Quốc, nhưng vẫn có thể khiến cho bọn họ kiêng dè, vì có Phần Thiên Chúa Tể tồn tại. 

             Nhưng nếu hoàng thất không chỉ có một Đạo Hoàng Cảnh đại năng thì sao? Vậy thì tùy tiện trở mặt cùng Đạo Hoàng Cảnh đại năng hiển nhiên chính là đang tự tìm đường chết, cho nên thời điểm đối mặt với rất nhiều vấn đề như vậy, nhóm người Tiêu Trần cũng chỉ có thể dựa theo quy củ Vô Nguyệt Đế Quốc mà hành động. 

             Giống như Huyễn Nguyệt đại hội trước mắt này, Tiêu Trần chắc chắn đủ thực lực để thu hết tất cả Huyễn Nguyệt Quả vào trong túi, nhưng không thể làm như vậy, thứ nhất sẽ đắc tội với tất cả gia tộc ở đây, thứ hai nhất định sẽ khiến cho hoàng thất bất mãn. 

             Muốn có trải nghiệm phát triển ở Thiên Hà lục địa hoàn toàn xa lạ này, việc đầu tiên phải làm đó là dung nhập vào hệ thống nội bộ Thiên Hà lục địa, bằng không ngươi đã là một người từ ngoài đến, lại không được thế lực bản thổ Thiên Hà lục địa chấp nhận, vậy còn nói gì đến trải nghiệm, đến phát triển nữa? Đến lúc đó chỉ là đến một sợi lông ngươi cũng không chiếm được. 

             Sắc mặt bình tĩnh chăm chú nhìn vào phía trên võ đài chiến đấu, một ngày trước, chiến đấu cũng đã tiến hành được bốn mươi trận, đến bây giờ, ròng rã có bốn mươi Huyễn Nguyệt Quả đã bị các đại gia tộc chiếm đoạt. 

             Mà tới đây, Tiêu Trần phát hiện, gia tộc có thực lực yếu, trên cơ bản đều đã ngừng tranh đoạt, mặc kệ môn đệ có hay không có chiến thắng võ giả Thiên Nhân Cảnh, bọn họ cũng vẫn sáng suốt lựa chọn không ra tay. 

             Giai đoạn thứ nhất có vẻ như đã gần xong, quả nhiên, sau một hồi chiến đấu, những gia tộc chưa bao giờ ra tay đến nay cũng đã cử người lên đài. 

             Giai đoạn thứ nhất quả thực đã xuất ra bốn mươi Huyễn Nguyệt Quả, chia cho những gia tộc có thực lực yếu kém, như vậy, hoàng thất liền đạt được mục đích lôi kéo lòng người, mà sáu mươi khối Huyễn Nguyệt Quả còn lại từ bây giờ quả thực sẽ bắt đầu triển khai tranh đoạt cho những gia tộc cường đại hơn. 

             Hành động như vậy, thực sự là khiến cho các đại gia tộc đều có thể chấp nhận, nhìn người võ giả Thiên Nhân Cảnh này lần thứ hai lên đài, tuy rằng người này vẫn chưa hề ra tay, nhưng Tiêu Trần có thể cảm nhận được trên người hắn có một chút khác biệt, so với những người đã chiến đấu rời đi trước đấy, thực lực của người này hiển nhiên là mạnh hơn, đã sắp bước vào đẳng cấp thiên tài. 

             Chiến đấu cùng với người này, nội bộ Dương gia, cũng có một võ giả có tu vi Thiên Nhân Cảnh như vậy bước ra, hai người rất nhanh đã bắt đầu đại chiến ở trên võ đài. 

             Kết quả chiến đấu không có gì bất ngờ, võ giả Thiên Nhân Cảnh của Dương gia rất nhanh đã giành được thắng lợi, nhìn thấy ngay cả tứ đại gia tộc cũng đã chuẩn bị ra tay, Tiêu Trần chậm rãi đứng dậy, hắn mỉm cười nói với Cố Tu bên cạnh: 

             “Hiện tại chính là thời điểm thích hợp.” 

             Nói xong, Tiêu Trần lập tức bước đến từ phía đình ngoại, cùng với bước đi tiêu soái của Tiêu Trần, người của các đại gia tộc đều đổ dồn ánh mắt lên người Tiêu Trần phía bên này. 

             Tổng cộng có mười tám gia tộc đến đây tham gia Huyễn Nguyệt đại hội, thêm Thiên Thần Cư nữa là mười chín, nhưng đối với Thiên Thần Cư thì lại chưa bao giờ nghe nói qua, các gia tộc ở đây cũng vô cùng nghi hoặc, hôm nay Thiên Thần Cư tới đây làm gì? 

             Phần lớn các gia tộc nhìn Thiên Thần Cư đều có sự hiếu kỳ rất lớn, nhưng trong mắt Thẩm Ngàn Phong, võ giả Thiên Thần Cư cuối cùng cũng ra tay, trong lúc nhất thời, trong mắt bốn người đều hiện lên một tia lạnh lẽo. 

             Trước đấy Ngô Vận đã không ngừng tìm kiếm bọn họ, muốn động thủ đánh chết võ giả Thiên Thần Cư, hiện giờ cuối cùng cũng đã chờ được cơ hội, trước tiên, Dương Phù nháy mắt một cái với võ giả Dương gia trên võ đài, thấy thế, võ giả này của Dương gia cũng hơi gật đầu, tỏ ý đáp lại.  

             Không chỉ có Dương Phù, hai người Ngô Vận cùng Sở Vô Minh trên gác lửng phía trên cũng tập trung ánh mắt lên người Tiêu Trần. 

             Thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Trần, Ngô Vận đã phải sửng sốt, trong lòng nghĩ thầm, theo lời của Ngô Đức thì đây chính là người đã bắt nạt, đánh người của mình sao? 

             Không biết vì sao, trực giác của Ngô Vận mách bảo cho nàng ấy biết, Tiêu Trần tuyệt đối không phải người như vậy, chưa từng có ai bên cạnh khiến nàng cảm thấy có khí chất như vậy trên người, Tiêu Trần cho Ngô Vận cảm giác mặc dù không bá đạo có một không hai giống như Sở Vô Minh, nhưng thay vào đó là một loại cảm giác xuất trần mờ ảo.  

             Có thể có được khí chất bất phàm này, hiển nhiên Tiêu Trần cũng không phải là người đơn giản, mà người như vậy, làm sao có thể làm ra chuyện như lời Ngô Đức nói được chứ. 

             Không biết vì sao, trong lòng Ngô Vận không tự chủ được mà sinh ra một chút dự cảm không tốt, cuối cùng cảm thấy việc bằng lòng giúp Ngô Đức báo thù chính là một lựa chọn sai lầm của mình, nàng ấy không nên nhẹ dạ cả tin lời nói từ một phía của Ngô Đức, bỗng dưng vô duyên vô cớ buộc tội Tiêu Trần. 

             Trong lòng bỗng sinh ra một tia hối hận, nhưng tên đã lên dây thì không thể nào không bắn, Ngô Vận muốn tự mình xin bốn người Thẩm Ngàn Phong nhưng hiện tại cho dù nàng muốn thay đổi thì cũng không còn khả năng nữa.  

             Trái ngược với sự bất an của Ngô Vận, Sở Vô Minh ở một bên cũng vô cùng kích động, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Trần, miệng không tự giác được mà lẩm bẩm: 

             “Không ngờ thành Nguyệt Tích bé nhỏ lại có thể xuất hiện nhân vật như vậy, trước kia tại sao chưa từng nghe qua bao giờ?” 

             Ánh mắt của Sở Vô Minh so với Ngô Vận hiển nhiên là cay độc hơn rất nhiều, dựa theo khí chất của Tiêu Trần, Sở Vô Minh có thể khẳng định, người này không phải nhân vật trong ao hồ, thậm chí còn có thể so sánh với hai tên biến thái bên cạnh đại ca và nhị ca kia. 

             Phải biết rằng, vì ngôi vị hoàng đế, tam huynh đệ Sở Vô Minh không ngừng lôi kéo các thế lực khắp nơi, mà đại ca và nhị ca của hắn ta không biết đã dùng biện pháp gì, tự nhiên tìm được hai đệ tử cốt cán từ Thiên Phong Thánh Tông.  

eyJpdiI6Ik9wMjZkZTJhOFJRN3VyK2k3VkE4XC9nPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkZWKzA1R21EXC91Umc1cE9RaWR4cmsyMFQwXC9ycWxETDcwRXBmUEtud1VydXN3NGJ4VnNSdnRwZjM0WGFVZzdlU3psbjRmSEZtZTFuUWNyaFRmekdPUUxlVStNQkZGVVBIUWJybTNrTmtSZlFnTzczd25pbEc0eWszXC9kVXJLdThaTThrVERCNzFvTWN3VDRpcFZiMXR0THF1Rk1oclpYWExUY0p6b1FJSUNaYkdUWmd2bHJ4TGRsbFduZkRuR3o2eDdrYXlzbW5GRzVKdmtSTzJIeVFuSkJFWkVUcnVRVzhUdVh5V3l4V3J4dzRFbmVBdmNZRHQ0d1FkajZFanhzSjNBcnZTSEtoYnNTaElwb0lvaUdzOGJxTDN3VFhtWHAyOCtmUjFqeCt0XC8yODE3Q2dvMTJ6NkxYMEUzM0VXZWQwTUE5Q21KUnRYMmxKME9nVExOcnNEb3dkZ0tORjU4SThvbUhvanE0bGU5Wm9Vc0llcHJiNjlZWmhNSlRDZ3A1UkVUK0JLZjVqK0lxZTV0UEp0OHdhUEFVT3RGV0d1TDBmNjBuaVZFNmc4YnVqTGFhdFhObTg2ZDNnS2VUbmdsUUJ2aFlBRjR0TGZHUkpGNWZsNllkS0xhRlBkdVE5TTVBVFdlK3gzMUh6OW11Njg5M05BdDFPOHhSMXdHdlBTcktlSVwvalRtRWJUYjl0a3RINW5YWkxOd3FGOUNNM0JJOG15bXUrYVVXYWhhZDdrRmgyMTdpdlJUYnVIZnJUYXN4YlBhYlBvQXhxRDFWUXJyQkRoa0FkelJuWUpPZ0NxcjVTcTJmRyszZDhqU2RMV2p4eFUwbk1KaFpKWkpIZWdcLzI4Nlg3UzlUV256aTNlNXNWM3ZqZWJMV1pUeXRYWGYxK25UdTJ0djFBRlhxM0dzYXo4UGo1YytOSFMrb0NXQTMzQjU2RVlSbTRzVGc0SnJHcWxjemdmaDkzelwvczVmc0V0ZUExcnIydWd5blhJd1N3Qk41SmxSUncyNFwvR2k5SkNVUys0bkNKS0NSaG96cUUyMTVwK2pWMFVHZjAyNEZWdE53TWtCN0hBNlczVjNrZm56ZzNUcWpUK3BGODJnXC8zU0Q4TjAyVWM0RW04MkVyMXV4bGt6U3JtcFwvUXJ0XC9KMDVNek9iTmZ3SGwwT3NDR244M3hESXR5QjRRdkljb0VVNVJKY2czTStoMkNFalF0c1ZXeFwvaE1pNkx4dXIyVzFpNVMxeEUrOXIwME9iRWVLMkI1RTVqalFoMWZCVzdEQ0t0RlZqejVVZzhTaVNad092eWs2TGFDUktcL24xb2ZNTitqVXZ0dTdpNDNZdExPT1dCZGY3ODFGRzVGSVBMN3BTNmdyUXhzdklrVzNFQVphSVFhUThyN2NkYWl4Zz09IiwibWFjIjoiZjVmZjBlODgwOTU3NGUwZDFmMmE5NmI5ODg1NTBjMDE0ZWRiNDA3ODE0ZjlkOWZkYWI0MDIyZTJkYmQ0NTQzNyJ9
eyJpdiI6ImthNFwvYmtcL2F0ZXhkRFdQeWcxUFB0UT09IiwidmFsdWUiOiJCbStcL05qczlsNFM5Z1RHMGg2c3ladCtTdkNGVkpCNVp3bFwvK0Njb1VLVW9ReElMbFZhTjliWmVFdGVTdmZiMElvR2JEcktFaSsxWlN4K2hFdkhQXC9VSk1nTGxZb0lJK3N3enE0RUhzV3ViYU5remNYR1JNWlYyUkpBM01hWmZXWVpZWndjUUtOdzlHVzZQRk12MlgxVGNMeXdUR25KWlJnYVhCRlFSUXdIUjZ1ZG93RjdqVjQ1Z3oyakhGMVd3ZTBEZWYyVkZqcXpoTm53NHJVYkpUWHRWOEtqZlJ6YTJMNUFRM1JXSmFMWHkyOW9QdDlCMU9ubUZOSjBZWm9oanlyaTg4ZysyXC9tcXNveVpaS1dHeUl5TXgzYnZEWHluU1R3bXlaQklZekVKUXVzOVI1RnpnMStHektTUm9ZQlJqMkhcL2w2WkhDSHNDUTArYllwUlwvcmJGQllMeHIweG15Wk9ZT1FNN1FZV1duaTBKY3BXVEJOQUt2d21BMlp4TDkxb2ZmODd4XC9qS1V6Z3RkenVEK3luSTB3dE4zT1VmalY2UVhNekRwZVwvVmV3VHVpTVJ2ZVBYYVRpUFlGM2MwUk1BVUgwMWFTdzNpenc4T01jYmw5T01pQ1U3bGF2cjVlaFZoVjY1T3BVT0NzZHpIQ3NlSEVHT1FOdWNvNkJQTUFROENkcVh0N3hUNE9YYmN1WEx0V1kydFBwMTJkUXhWb3I5bXZtbW9LcGxpMVdhUGZkVDJDQkxkeWh1TTQxNWlGNE5yazU4eHFnYkRGUGFqUEVHOWhkTytSOUZLV1RrQnNHVWVpT2ZiUlJMMElpWXVFdGtZV0wwTkl0c21kd0k2dGJRbG9FU3pqYSswNjRoOFBMWUY3M3E5bHRkQmt5dW9EdE5QeWg4QmRDdzMzXC9DZUZJTGlxV280ZlJaT2MwbmZFNk53b0xvWTZ0b0pjb0l3aU04NGhMTEZoelwvdG5ZRHJWODM4TlhwVkNzcEV0c21pWjJ0bGhsb2xDcGtTOTJVUTl5WGlyUTY3OFpSRDRGQTA4Q1RnTTgwNmhzcStKMDBzZlhEdzBSMExpK3N1eWZ1TGE2Rzg3bXhGOWZrK3Zkd2lucEJ1UlJjTFBcLzRDUjhcL1p2QWFkZFB3T1pNK1BJb2JXKzRBVlwvTlFmMjhiZzBsMDdtZGwrREtzQ2tmWXpLUzhwY1N4aVkxelwvTVZWT01UWW5rN05zQklEekh3WUhmRVdPeDVDT1lTRHRPZFdBaGVwNTB5cGV0Yk53d1dNc241YTlhRFl3WVwvNm5TbFF1RUt1c0w3SWY3cUdPS2l3PT0iLCJtYWMiOiJkNzUyY2FjNTg1NGIxODk4MGE3YjcxNDFmNzZjOWQ0YjY4MGNhM2MxNzc2MTBjNjY2NzI1NmE3ZjNhNzMwOWQ0In0=

             Không ngờ ở đây lại tự nhiên gặp được một người kiệt xuất như vậy, cảm giác đầu tiên Tiêu Trần mang lại cho Sở Vô Minh đó chính là không thua kém gì hai gã biến thái bên cạnh hai ca ca của mình, thực sự là rồng giữa bao người đây mà.

Ads
';
Advertisement
x