Vốn đã muốn quên sự tồn tại của Ngô Đức, nhưng mà lúc này hắn xuất hiện trước mắt chính mình, Tiêu Trần hiển nhiên không cảm thấy Ngô Đức tới đây là để đi dạo, Ngô gia không có tư cách tham gia Huyễn Nguyệt đại hội, mà Ngô Đức lại có thể xuất hiện ở đây, chỉ có một cách giải thích chính là Ngô Đức không phải tới tham gia Huyễn Nguyệt đại hội.
Nếu người này không phải đến để tham gia Huyễn Nguyệt đại hội, vậy chỉ còn có một khả năng, báo thù, tìm chính mình báo thù.
Trong lòng sinh ra sát ý nhàn nhạt, đối với Ngô Đức, từ đâu tới cuối Tiêu Trần không thèm để hắn trong lòng, cũng không cảm thấy Ngô Đức có thể gây nguy hiểm gì cho chính mình, chỉ có điều không có nguy hiểm, nhưng từ đầu tới cuối bị người khác nhớ nhung thì không phải chuyện thích thú gì, vốn dĩ nghĩ nếu Ngô Đức dừng tay, việc kia cũng sẽ không truy cứu, nhưng mà bây giờ xem ra, Ngô Đức muốn tìm hắn khai chiến đến cùng.
Ánh mắt bình tĩnh lạnh lùng nhìn Ngô Đức, Tiêu Trần đã nổi lên sát tâm với hắn, tên này rất phiền phức, mà phương pháp tốt nhất dĩ nhiên chính là một chưởng đập chết hắn.
Giống như là nhìn ra sát ý trong mắt Tiêu Trần, Ngô Đức cười lạnh nói:
"Như thế nào, muốn giết ta sao? Nơi này chính là Huyễn Nguyệt đại hội, ngươi dám động thủ sao? Ha ha..."
Đối mặt với sát ý của Tiêu Trần, Ngô Đức chẳng những không mảy may sợ hãi, ngược lại còn cao giọng cười như điên, kèm theo tiếng cười, Ngô Đức quay người rời đi, còn vừa đi vừa nói:
"Tiểu tử, đắc tội Ngô Đức ta, chưa có ai có kết cục tốt."
Nhìn Ngô Đức rời đi, Tiêu Trần không có động thủ, mục đích chuyến này chính là Huyễn Nguyệt Quả, thì làm sao có thể bởi vì một tên Ngô Đức mà vì nhỏ mất lớn.
Sắt mặt bình tĩnh, cũng không để Ngô Đức trong lòng, tuy rằng Tiêu Trần đã đoán được Ngô Đức chắc chắn có chuẩn bị hậu chiêu, những có điều cũng không quá quan tâm, một con kiến có nhảy nhót thể nào cũng chỉ là một con kiến, đợi chuyện Huyễn Nguyệt đại hội xong xuôi, Tiêu Trần có rất nhiều thời gian để thu thập Ngô Đức.
"Yêu Kiếm Kiêu Vương, đợi xong việc nơi này, ta mong muốn tự mình ra tay kết liễu hắn."
Tiêu Trần không nói thêm gì, chỉ có điều Cố Tu cũng chủ động xin đi giết giặc, nguyện ý ra tay tiêu diệt kẻ ngáng chân.
Trong lòng Cố Tu đầy tức giận, một gia tộc nho nhỏ, lại dám bất kính với Tiêu Trần, quả thực là muốn chết.
Nghe lời này của Cố Tu, Tiêu Trần khẽ mỉm cười nói:
"Không cần vội, lấy được Huyễn Nguyệt Quả rồi lại nói, đấy là thứ mà Thiên thúc muốn có, không thể để xảy ra sai lầm, nếu không chẳng phải làm Thiên thúc tức giận sao."
Mọi thứ chờ lấy được Huyễn Nguyệt Quả rồi lại nói, nghe Tiêu Trần nói vậy, Cố Tu gật đầu đáp ứng.
Cũng tại lúc Tiêu Trần và Cố Tu đang nói chuyện, trong một tòa lầu các trung tâm đình Huyễn Nguyệt, lúc này tỷ tỷ Ngô Vận của Ngô Đức đang cũng một tên nam tử trẻ tuổi trắng trẻo nói chuyện gì đó với nhau, nếu có người ở chỗ đó, nhất định sẽ nhận ra tên nam tử trẻ tuổi đó chính là một trong tứ đại Thiên Kiêu của tứ đại gia tộc, Hàn Bình.
"Hàn Bình sư huynh, sự việc cứ như vậy mà quyết định đi, người tham chiến của Thiên Thần Cư kia, một tên cũng không được giữ lại."
Nhìn về phía Hàn Bình, Ngô Vận mỉm cười nói.
Hai người đều là đệ tử của Học viện Hoàng gia Đế Đô, cho nên cũng quen biết lẫn nhau, hơn nữa Ngô Vận chính là nữ nhân của Tam hoàng tử điện hạ, vì thế Hàn Bình cũng tương đối khách khí với Ngô Vận.
Lần này Ngô Vận có việc muốn nhờ, để chính mình giúp đỡ đánh chết tất cả người tham chiến của Thiên Thần Cư khi luận võ, Hàn Bình không hề nghĩ ngợi liền dứt khoát đồng ý.
Chưa bao giờ nghe qua Thiên Thần Cư là thế lực gì, từ miệng của Ngô Vận biết được đây là một thế lực mới lập ra ở thành Nguyệt Tích, Hàn Bình tự nhiên sẽ không biết được Thiên Thần Cư mạnh tới bao nhiêu, lấy thân phận Thiên Kiêu Hàn gia của hắn, giết bọn họ cũng chỉ là chuyện trong một cái nhấc tay.
"Sư muội yên tâm, chuyện nhỏ."
Nhìn về phía Ngô Vận, Hàn Bình cao giọng cười nói.
Nhận được sự đồng ý của Hàn Bình, Ngô Vận khẽ khom người hành lễ, lại lập tức tự mình đưa tiễn Hàn Bình, cuối cùng Ngô Vận lại cảm thấy chỉ dựa vào một mình Hàn Bình có lẽ sẽ có chuyện ngoài ý muốn, vì vậy lại tìm đến ba người Thẩm gia Thẩm Thiên Phong, Tưởng gia Tưởng Tuyệt Ảnh, Dương gia Dương Phù, cũng giống như Hàn Bình, Ngô Vận cũng nhờ ba người trực tiếp giết chết người tham chiến của Thiên Thần Cư lúc luận võ.
Nghe thỉnh cầu của Ngô Vận, ba người đều không chút do dự liền đồng ý, một thế lực mới lập căn bản là không được ba người để vào mắt, hơn nữa lần này có thể để Ngô Vận thiếu một cái nhân tình, tuyệt đối là trăm lợi không có hại, cho nên ba người tất nhiên sẽ không có lý do từ chối.
Liên tiếp để cho Thiên Kiêu của tứ đại gia tộc Tưởng Thẩm Hàn Dương đồng thời ra tay đánh chết Tiêu Trần, như vậy Ngô Vận mới yên tâm, ngay sau khi đưa tiễn Thiên Kiêu Dương gia Dương phù, Ngô Vận trở lại lầu các, từ trên lầu hai một người mặc áo mãng bào màu tím chậm rãi đi xuống.
Diện mạo thiếu niên cũng không tính là mười phần soái khí, nhưng mà khí chất trên người lại rất bá đạo, mặc dù trẻ tuổi, nhưng đã hơi có tướng mạo đế vương, chỉ bằng vào khí chất đế vương bẩm sinh, thiếu niên này đương nhiên chính là chủ trì Huyễn Nguyệt đại hội lần này Tam hoàng tử Sở Vô Minh.
Với tư cách là con thứ ba của đương kim Hoàng Đế, Sở Vô Minh cũng là người cạnh tranh hoàng vị, mặt lộ vẻ tươi cười nhìn về phía Ngô Vận, Sở Vô Minh nhẹ giọng cười nói:
"Sao vậy, nàng cùng tên Thiên Thần Cư kia có thù oán gì? Không ngại đồng thời nhờ Dương Phù bọn họ ra tay."
Hiển nhiên là biết Ngô Vận vừa mới làm những chuyện gì, chỉ là nhìn bộ dạng Sở Vô Minh như này cũng là không để ý, dù sao đừng nói là Thiên Thần Cư một cái tên đều chưa biết đến, cho dù là Tưởng Thẩm Hàn Dương tứ đại gia tộc, thì xem ra Sở Vô Minh cũng không tính là gì, tranh đấu nhỏ như vậy, Sở Vô Minh tự nhiên sẽ không để vào mắt.
Nghe Sở Vô Minh nói vậy, Ngô Vận chậm rãi đi đến bên cạnh, trên mặt lộ ra chút nhu thuận nói:
"Còn không phải bởi vì đệ đệ của ta, hắn ở bên ngoài bị người khi dễ, ta làm tỷ tỷ tự nhiên không thể không giúp hắn, điện hạ không phải giận ta chứ?"
"Ha ha, ngươi nha đầu này, việc nhỏ như vậy ta làm sao có thể trách tội nàng, chẳng qua trong lúc ta cùng đại ca, nhị ca cạnh tranh càng ngày càng nghiêm trọng, đã cơ hồ tới tình trạng không thể điều hòa, cho nên trong khoảng thời gian này nàng cố gắng ít gây chuyện một chút."
Nghe Ngô Vận nói vậy, Sở Vô Minh cao giọng cười nói.
"Ta biết rồi." Ngô Vận dịu dàng ngoan ngoãn gật đầu đáp.
"Tốt lắm, thời gian cũng không còn nhiều, đi thôi, ta cũng nên xuất hiện, cũng đừng để mọi người chờ đợi lâu."
Tất cả gia tộc tham gia Huyễn Nguyệt đại hội đều đã đến đông đủ, mọi người đều ngồi ở trong đình của riêng mình, khi Sở Vô Minh mặc mãng bào màu tím xuất hiện, ánh mắt mọi người đều trong nháy mắt tập trung trên người hắn.
"Các vị, vãn bối lần này phụng chỉ chủ trì Huyễn Nguyệt đại hội lần này, nếu có chỗ làm không đúng, hi vọng các vị thông cảm nhiều hơn."
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất