Kẻ thù lớn nhất chính là tứ đại gia tộc Tưởng Thẩm Hàn Dương, cùng với thời gian, dường như chớp mắt đã hơn nửa tháng trôi qua, còn sáng sớm ngày hôm nay, khi sắc trời mới bắt đầu sáng, cả thành Nguyệt Tích đã náo nhiệt vô cùng, bởi vì hôm nay chính là ngày Huyễn Nguyệt đại hội bắt đầu. 

             Địa điểm bắt đầu vốn không ở trong thành Nguyệt Tích, mà là ở đình Huyễn Nguyệt cách thành Nguyệt Tích hai mươi dặm về phía đông, đồng thời, cây cổ thụ Huyễn Nguyệt đó cũng nằm ở đình Huyễn Nguyệt. 

             Mới sáng sớm, hào tộc các phương cũng lần lượt ra khỏi thành, đi về phía đình Huyễn Nguyệt, đồng thời, trong Thiên Thần Cư, Phần Thiên Chúa Tể, Tiêu Trần, thậm chí Trương Kỳ, Tư Không Minh, còn có một cường giả Đạo Vương Cảnh cũng tụ tập lại với nhau. 

             Nhìn về phía mọi người, Phần Thiên Chúa Tể lạnh nhạt nói:  

             “Lần này, ta và Trương Kỳ, Tư Không Minh sẽ không đi nữa, Cố Tu, người đưa người đi theo Trần Nhi.” 

             Cố Tu chính là tên của cường giả Đạo Vương Cảnh đó, lần này tham gia Huyễn Nguyệt đại hội, Phần Thiên Chúa Tể và Trương Kỳ, Tư Không Minh vốn dĩ không định xuất hiện. 

             Một là, các hào tộc tham gia Huyễn Nguyệt đại hội lần này toàn bộ chỉ có cường giả Đạo Vương Cảnh trấn thủ, Cố Tu dựa vào tu vi Đạo Vương Cảnh hoàn toàn đã đủ để ứng phó rồi, hai là, Phần Thiên Chúa Tể bọn họ cũng không muốn bại lộ quá sớm, dù gì mới đầu đến Thiên Hà lục địa, ngươi cũng không thể tùy tiện tiết lộ điểm mạnh nhất của mình cho người ta xem rõ ràng được đúng chứ? Tạm thời vẫn là muốn ẩn giấu thực lực một chút. 

             Nghe thấy Phần Thiên Chúa Tể nói vậy, Cố Tu cung kính hành lễ và nói:  

             “Đại nhân yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ đem quả Huyễn Nguyệt trở về.” 

             “Không chỉ có quả Huyễn Nguyệt mà an toàn của Trần Nhi cũng không thể xảy ra bất kỳ ngoài ý muốn nào, nếu có chuyện gì nhất định phải thông báo qua Huyền  m Phù cho ta ngay lập tức.”  

             Phần Thiên Chúa Tể nói. 

             Quả Huyễn Nguyệt nhất định phải có được, có điều an toàn của Tiêu Trần cũng phải được đảm bảo, vì quả Huyễn Nguyệt mà hi sinh Tiêu Trần, chuyện làm ăn thua lỗ này, Phần Thiên Chúa Tể không muốn làm. 

             Cung kính đồng ý, sau đó, đợi Tiêu Trần và Phần Thiên Chúa Tể chào hỏi nhau, mọi người liền rời khỏi Thiên Thần Cư, đi một mạch đến đình Huyền Nguyệt. 

             Không có đem theo nhiều người, Cố Tu chỉ mang theo hai tùy tùng võ giả Vấn Đạo Cảnh, cộng thêm Tiêu Trần, chuyến đi tổng cộng chỉ có bốn người. 

             Khoảng cách hai mươi dặm không phải là quá xa, dưới sự dẫn dắt của Cố Tu, bốn người nhanh chóng đã đến bên ngoài đình Huyễn Nguyệt. 

             Nói là đình Huyễn Nguyệt, nhưng chẳng qua càng thấy giống một sơn trang rộng lớn hơn, bốn bề được bao bọc bởi bốn bức tường trắng, chỉ có một cửa chính là có thể đẻ người khác đi vào, đồng thời, có lẽ là vì bảo vệ cây cổ thụ Huyễn Nguyệt đó, cả đình Huyễn Nguyệt được bao bởi một trận pháp, nghe nói trận pháp này là Hoàng thất Vô Nguyệt Đế Quốc mời riêng một vị phù trận sư hàng đầu của Thiên phong Thánh Tông đến để bố trí, cấp bậc đạt đến cao nhất. 

             Ở bên ngoài đã có một đội cấm vệ quân hoàng thất canh giữ, người vào trong đều phải xuất trình thiệp mời, hơn nữa người đồng hành cũng không được vượt quá bảy người, trong đó nhiều nhất có ba võ giả Thiên Nhân Cảnh xuất trận. 

             Đứng trước cửa đình Huyễn Nguyệt, Cố Tu đã xuất trình thiệp mời, sau đó cấm vệ quân phụ trách kiểm tra đánh giá bốn người họ, sau khi phát hiện Tiêu Trần có tu vi Thiên Nhân Cảnh, tên cấm vệ quân đó có chút nghi ngờ hỏi:  

             “Các người cử một người xuất chiến?” 

             “Không sai.” 

             Nghe thấy cấm vệ quân hỏi, Cố Tu gật đầu đáp. 

             Chỉ cử một người xuất chiến, cái này thật đúng là kì lạ,  nên biết rằng danh sách là tận ba người, như vậy, tự nhiên sẽ không có ai không được dùng đến, dù gì thêm một người đồng nghĩa với việc thêm một hy vọng thắng lợi, ngay cả bốn gia tộc tưởng Thẩm Hàn Dương cũng cử ba võ giả Thiên Nhân Cảnh, nhưng Thiên Thần Cư này lại chỉ cứ có một người. 

             Đối với hành động kì lạ của Thiên Thần Cư, trong lòng tên cấm vệ quân này đầy nghi hoặc, hơn nữa, Thiên Thần Cư này xuất hiện từ lúc nào vậy? Hình như lúc trước ở trong Vô Nguyệt Đế Quốc cũng không có thế lực phương này thì phải? Hơn nữa còn có cường giả Đạo Vương Cảnh trấn thủ. 

             Trong lòng sinh nghi, nhưng cái này cũng không phải chuyện lớn gì, những cấm vệ quân ở đây là vì chỉ có chung một nhiệm vụ, đó là xác nhận thật giả của thiệp mời, mà thiệp mời của đám người Tiêu Trần là thật, đương nhiên có thể cho vào. 

             Thành công vào trong đình Huyễn Nguyệt, nhìn ngó đó đây, cảnh vật của đình Huyễn Nguyệt này quả thật rất đẹp, không có phân chia tiền viện hậu viện gì cả, cả cái đình Huyễn Nguyệt một cái nhìn là có thể nhìn thấu được, hơn nữa trong viện, còn có rất nhiều con suối nhân tạo, nước suối thanh khiết, một vài con cá chép đạp đang bơi lội theo dòng nước.  

             Còn nữa bên cạnh những con suối nhỏ này, còn có một vài cái đình đẹp đứng cạnh nhau, từ sau khi mọi người đến Thiên Hà lục địa, đây là lần đầu tiên được nhìn thấy một kiến trúc đẹp mê li như vậy, hơn nữa còn dùng gỗ để kiến tạo nên. 

             “Trách nào nơi đây lại được gọi là đình Huyễn Nguyệt.” 

             Đánh giá cảnh vật xung quanh một lượt, Tiêu Trần  khẽ cười nói. 

             Sớm đã sắp xếp chỗ ngồi theo thiệp mời, mỗi một thế lực đều có một đình nhỏ. 

             Vì để tổ chức Huyễn Nguyệt đại hội lần này, hoàng thất cũng điều tập các thị hàng nghìn thị nữ đến đình Huyễn Nguyệt, phụ trách hầu hạ người của thế lực các phương. 

             Thấy Tiêu Trần và mọi người bước vào cửa lớn, một thị nữ tướng mạo tốt cung kính nghênh đón, nói:  

             “Các vị là đại nhân đến từ Thiên Thần Cư?” 

             Hiển nhiên là đã biết thân phận của Tiêu Trần từ trước, vừa dứt lời, cô thị nữ này đưa Tiêu Trần đi về phía đình nhỏ. 

             Bởi vì Thiên Thần Cư là thế lực mới, mặc dù có cường giả Đạo Vương Cảnh trấn thủ, nhưng địa vị ở Vô Nguyệt Đế Quốc lại hiển nhiên không có cách nào có thể so sánh được với các hào tộc khác, cho nên đình mà Tiêu Trần và mọi người ở, bị sắp xếp ở bên ngoài đình Huyền Nguyệt, nơi đây cách trung tâm  tỉ đấu võ của đình Huyễn Nguyệt có chút xa, có điều đối với chuyện này, Tiêu Trần không hề để ý, dù sao chỉ cần có thể lấy được quả Huyễn Nguyệt, những cái khác có là gì. 

             Trong đình, bàn ghế đã được chuẩn bị rất nhiều linh quả và rượu ngon, đầu tiên rót cho ba người Cố Tu một ly, sau đó tự rót cho mình một ly, đối diện với việc Tiêu Trần rót rượu, ba người Cố Tu lại có chút sợ hãi, có điều Tiêu Trần lại không để ý, nhẹ nhàng nếm thử rượu ngon trong ly, Tiêu Trần mỉm cười nói. 

             “Cái này đúng là rất ngon, hương vị thơm nồng, đúng là rượu ngon rượu ngon.” 

             Đối với mùi vị của rượu ngon có chút khen không ngớt lời, có điều Tiêu Trần vừa dứt lời, một giọng nói khiến người ta ghét bỏ vang lên. 

eyJpdiI6InhkTkFQOThNcUN3UUxuWmxYSGFzdFE9PSIsInZhbHVlIjoiRlFhdXNwdXpjeVVHMitQZ3RjTW94Z0JYNzJmSGtJbXo0bFF0OWU4a3NESjBic0J4YSszamhCaVJrWXhRTEtRSmtrSlhQc010b01oUUd3VGhlUkFmVDdoQjBySnF3S3g3ZGwwZUg5Uk1RbXdyaDFzaXlEZU5ZKzM3M2FqTldSRDN6TkY2anhuNm9qUHFSSEVoVFE3eVA4TjZucWFmbHRxQ21lQ0NaV1phUWVab0M2MVpuS0daRTRcL1VxYWw4Rk96eWtkamNHcEJvN1BaMnlYVExRYllNbmk5Z2Z2NGZUQVI1VkpJbEJVeUVPTktBNGpySThucWtHR21HTlRrdU5vWEJLXC9pYldyeURsQTRpXC8xT3pncW81NEY0bHFUaVFlSzFUN1JSejZSRFJxXC96d3UrRWFhSjNkTEhDbEFaejB3c3U1MGpvUGlRQ2tHR3RyVDUzNW5Qc1M4R1ErWko4WHRuZ2NhMTNiUW5zRzVMaVRTUnRiNmJaQzQ5VlJQRnVoTEM1KzJ2MWZYbWpoRnFxcjFJTDlJSzVMMUE9PSIsIm1hYyI6Ijk1YjBhYTcxMjA2MGZiZWJjOWI2NTM4MGZmN2QxYWJjZWRiZDQ3MmY1ODdjOWIwMzM4NjgzMDI4NjQ0ZGIxOTgifQ==
eyJpdiI6IlhmdDhuMTlSUHRMQjRTeGRMUDFGSWc9PSIsInZhbHVlIjoiQnB2Wkx4dHFaWmdZbndxUUdFZXFOMUVGdnJLWDdocVdscitmem4wQ0R5QnZuWHZVcmRzbXBlOVlWVVRnQ25YZzg4XC9paUdDYmdOOVY2OVVuZ3piRm5lcGxIWEZtMXZINFJLbmZJSFJjZW5yVSsyd3JyeTY0eDFZem45QWpkMzQrN1o2b25CdUhjNUtaZHZzdTZUU1ZOS3RFbTVqcjBBWkJcL1VnNUV6M3ZScmlDNUI2ZHVpYXdGS3ozVEJ5alBZSERZSHNHWGY2alwvSzdCU0VyZnFvTjNLa2VGMHpBQWtnTmFiSzFDZ0U0RVVMVE9qaVhpXC9BN0RRdjYrZFBTTU5tbm5OTUtUU1lEeE15cytuRzVmNzQxVmdWT25vOWtjcUoxV3FjNWcycDhqNkZUR3hTdUlaVEJlSERleGlCVWxIZjhUTlAxM0NCcWNxMWpxY1B3UFhcL3g2ZDNVQ2VVN2s2dzN1Q0cxWlBmY2R0ejFFNmZia0RpNTN1ejFXQ1NGNGdweHlFYVhIbmQzUnA4WlphdXdETDNxblROckkwMGlHZ2tzc3RIOVpCQkQ3OXJwdGhsQXNXUDRcL3B6S1ZLUzNWZ3JKVGl4aFBjOUZNd25cL0puR1kwRmJMcTZFeVloeWd6d29kV29JUnlDSHdzbXdQbHBlQkE2dFhSWVZkVEw5WFN0VURNM090MDdldU4yTlJ0Tm1xVlwvRGtiWUNGZWpnQmtwbGowcWxiaGZsQU55aVB0SHMxcHdhbzkzM01cL28rRUJKV3ZFb2hia0lmNkpqNkFBTEp2Qk1uMnFMa29wNzhid3ZGTUloNFJMZUVqVVowZDVydGtkcTNkQ0M0eEI5UU1oclI2MmVDa3dNMzljZzNxdjlhXC9qREtXWXhIME9JSHpKd2dLdU9sRjFCcDFueko0Mzg1SVwvQ1RidW0zV1RTSmRmTk1IQjUrN2U2SktMbnhWTGh6S3Jacmswd0doXC9uTGVpcGRrR3VUeUxtaGJnazVWXC9aUWVZb1ZRaVUxcWJsWEVjZDZNNCIsIm1hYyI6Ijc4MWFiNzRhMzc0ZWQ1OGQ2MTVhZjZiMzA0NzM3NDBlNmQ1ZmZhYzljYmM2Y2MxZmJhOTRjNGYwZjE2OWM4MzgifQ==

             Gặp lại Ngô Đức một lần nữa, từ đó trong mắt Tiêu Trần rõ ràng có chút hận thù sâu đậm, rất hiển nhiên, cái tên đó vẫn còn đang nghĩ nên báo thù mình như thế nào, thu lại sự nghi hoặc trong lòng, trong mắt Tiêu Trần cũng chỉ xẹt qua ý lạnh lùng, cái tên này vẫn không chịu từ bỏ sao? Không muốn để ý đến hắn ta, nhưng hắn ta lại cứ như một con ruồi vây quanh Tiêu Trần vậy, quả thật rất phiền phức.

Ads
';
Advertisement
x