Bảo Ngọc đứng trên giường cầm cái cầm ly rỗng, nhìn thấy anh trai mình lấy khăn lông, khăn giấy thấm sữa, cô bé thấy rất cảm động: “Anh à, anh đúng là người đàn ông đích thực!”
Minh Triết nhìn em gái, nở nụ cười khiến lông mày cong lên: “Em thừa nhận là tốt rồi!”
“Bảo Ngọc này, từ ngày mai chúng ta không đến nhà trẻ nữa, cứ xin nghỉ với cô giáo đi.” Minh Triết đã lên kế hoạch: “Chúng ta có hai nhiệm vụ, thứ nhất là đi nghe ngóng tung tích của mẹ, thứ hai là giúp ba nhớ lại.
“Vâng!” Bảo Ngọc gật đầu như giã tỏi: “Em sẽ nghe theo anh!”
Tại phòng làm việc bên cạnh.
Kinh Tử Sâm vừa cúp máy, khẽ cau mày, nếu để tập đoàn Kiệt Âu nhanh chân đến trước, vậy thì Kinh Thị sẽ bị tổn thất nặng nề.
Đúng lúc này có một cuộc gọi video Zalo gọi đến.
Là Ngọc Tịnh Thi, anh chần chừ nhìn chằm chằm cái tên này, chắc là chuyện công việc thôi nhỉ?
Thế là anh liền nghe máy mà không phòng bị.
Người phụ nữ trong video vừa tắm xong, cô ta mặc váy hai dây làm bằng chất liệu lụa mềm mại, có cổ chữ V khoét sâu, mái tóc dài ướt sũng được buông xõa, cô ta đang cúi xuống cầm ly rượu vang trên bàn lên.
Dáng người xinh đẹp của cô ta thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng Kinh Tử Sâm đã ngoảnh mặt đi từ lâu.
“Anh đang làm gì thế?” Giọng nói ngọt ngào mềm mại vang lên, cô ta nhấp một ngụm rượu, mỉm cười nhìn anh: “Anh vẫn đang ở phòng làm việc à?” Dường như cô ta không hề để ý tới ánh mắt của anh.
Anh không từ chối khiến cô ta rất vui.
“Ừ” Một tay Kinh Tử Sâm cầm điện thoại, tay còn lại thì lục lọi giá sách, mắt cũng đang nhìn về phía giá sách.
“Ngày kia anh định đi đàm phán với tập đoàn Mỹ An à?” Cô ta hỏi.
“Chắc vậy”
“Em đi cùng anh nhé. Ngọc Tịnh Thi chủ động đề nghị: “Em từng gặp giám đốc An rồi.
“Tôi có biết ông ta. Kinh Tử Sâm bình tĩnh nói: “Xem Mạc Tử Văn thế nào đã, nếu cậu ta không bận thì tôi sẽ để cậu ta đi cùng.
' Ngọc Tịnh Thi hơi ngượng ngùng, anh đang từ chối cô ta à?
Muốn ở cạnh anh lâu hơn một chút mà sao khó thế?
Cô ta không nói gì, anh cũng không nói gì, đến cả không khí cũng tràn ngập sự ngượng ngùng.
Nhưng cô ta không muốn cúp máy, bèn tự tìm chuyện để nói: “Anh định làm việc đến đêm muộn à?”
“Không”
“Vậy...
“Cô ngủ sớm đi. Kinh Tử Sâm vẫn không nhìn cô ta, không muốn nói chuyện nữa nhưng vẫn chưa cúp máy.
"
Ngọc Tịnh Thi vẫn còn rất nhiều chuyện muốn nói với anh.
Cuối cùng ai muốn gọi thì người đó chủ động cúp máy, đến hai chữ ngủ ngon cũng không nói được.
Cô ta cố tình mặc đồ ngủ gợi cảm rồi tỏ ra cô đơn trước mặt anh.
Cứ nghĩ tới chuyện sắp được kết hôn với anh, trong lòng cô ta lại dâng trào cảm xúc.
Năm giờ sáng hôm sau.
Tại biệt thự hướng biển, tiếng đồng hồ báo thức reo lên đúng giờ.
Lê Mạn Nhu bật tỉnh dậy từ trong giấc mơ, đưa tay ra cầm lấy điện thoại tắt báo thức.
Tối qua cô đã viết xong thư gửi cho anh ta rồi, có cảm ơn, cũng có xin lỗi, từ xuất hiện nhiều nhất là ...xin lỗi.
Cô thay quần áo rồi mở cửa, liền nhìn thấy Trương Quân Hạo đang ngồi ngoài cửa.
Cửa vừa mở là anh ta liền ngã lăn ra rồi bừng tinh.
“Em dậy rồi à? Chào buổi sáng nhé! Trương Quân Hạo ngước mắt lên, anh ta đứng dậy, hai chân hơi tê.
Lê Mạn Nhu kinh ngạc, anh ta ngồi ngoài này cả đêm à?
Cô cố gắng bình tĩnh lại.
Hai phút sau, tại phòng khách bên cạnh.
Hai người ngồi đối diện nhau, đèn chùm pha lê tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
“Trời còn chưa sáng, em định đi đâu thế? Trương Quân Hạo nhìn chằm chằm cô, cứ như con giun trong bụng cô vậy.
Lê Mạn Nhu ngồi đối diện anh ta, cô có hơi chột dạ, trả lời bằng sự im lặng.
Đúng lúc này chị Đàm bước vào.
Chị ấy đưa một lá thư cho Trương Quân Hạo, từ đầu tới cuối không dám nhìn thẳng Lê Mạn Nhu, chị ấy đưa xong liền rời đi.
“Sao anh trẻ con thế?” Lê Mạn Nhu nhận ra cái gì đó: “Anh rủ cả chị Đàm không ngủ cả đêm à?”
“Em mới là đồ trẻ con. Trương Quân Hạo mở lá thư ra ngay trước mặt cô, đọc từng chữ một.
“Đây chính là chuyện mà ngày mai em muốn nói à?” Anh ta ung dung xé lá thư sau đó lại ung dung ném vào thùng rác, lại ngước mặt lên bình tĩnh hỏi: “Sao em lại làm như vậy? Đối với em, chuyện hứa với tôi chỉ giống như gáo nước đổ đi thôi đúng không”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất