“Quân Hạo, tôi..” Lê Mạn Nhu không biết nên giải thích như thế nào, hai tay cô siết chặt: “Chỉ là tôi không biết nên từ chối như thế nào” 

“Thế lúc em cầu xin tôi truyền máu cho Kinh Tử Sâm thì sao? Lúc ấy em đã hứa thế nào?” Trương Quân Hạo nhìn chằm chằm cô: “Tối qua em đã hứa thế nào?” 

“..” Cô chột dạ quá. 

“Vì cứu anh ta mà tôi mất đi nửa cái mạng, lẽ nào chuyện này em còn không rõ?′ Ánh mắt của Trương Quân Hạo chiếu vào cô như cái đèn pha, trong giọng nói mang theo sự tức giận: “Tôi chỉ tỏ tình với em, vậy mà em định không từ mà biệt?" 

“Tôi không biết phải đối diện với anh như nào.” Cô thấy rất hổ thẹn: “Tôi không thể cho anh bất cứ thứ gì cả” 

“Cho nên em đã lựa chọn không đối diện, đúng không?” Anh ta tức giận. 

“Quân Hạo, tôi rất biết ơn anh... 

“Nếu là lời cảm ơn thì đừng nói nữa.” Anh ta cau mày: “Tôi sẽ không cưỡng ép em, nhưng tôi cũng có quyền theo đuổi em mà, đúng không? Chúng ta đều đang độc thân” “.Cô không biết nên trả lời thế nào 

“Em với Kinh Tử Sâm đã kết thúc rồi, chắc em xem tin tức rồi đúng không?” Khóe môi anh ta hơi nhếch lên, cố tình khiêu khích cô: “Anh ta muốn lấy Ngọc Tịnh Thi, còn chuẩn bị một hôn lễ rất hoàng tráng cho chị ấy nữa đấy. 

Cô trầm lặng, trong lòng hơi buồn. 

“Nếu em rời đi, vậy em có thể đi đâu?” Anh ta nhìn cô: “Em có thể rời khỏi thành phố Ninh Hải ư? Cả đời này em không muốn gặp lại Minh Triết và Bảo Ngọc nữa ư? 

Lời này của anh ta đã đâm thẳng vào trái tim cô. 

Trương Quân Hạo gạt đi vẻ lạnh lùng trong đôi mắt, thở dài, đột nhiên nghiêm túc nói: “Em ở lại đi, chúng ta sẽ giống như trước kia, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ sắp xếp để em được gặp Minh Triết và Bảo Ngọc thường xuyên. 

Đôi mắt người phụ nữ lóe lên cái gì đó. 

“Tôi chỉ thích em thôi, tuyệt đối không cưỡng ép em. Trương Quân Hạo nghiêm túc nói: “Tối qua tôi uống say mà cũng không làm gì em cả, vậy nên nhân phẩm của tôi vẫn rất đáng tin, em có thể yên tâm. 

“Anh sắp xếp cho mẹ con tôi gặp mặt kiểu gì?” Cô rất quan tâm đến vấn đề này. 

“Trước mắt em đừng rời đi. Anh ta nói: “Chuyện này tôi sẽ nghĩ cách, quan hệ giữa em và người làm của nhà bọn họ thế nào?” 

Quản gia Thẩm và thím Chu à? 

Quan hệ rất tốt. 

Trương Quân Hạo nói: “Chúng ta có thể hành động từ chỗ bọn họ, Kinh Tử Sâm không thể nào ở nhà 24/24 được đúng không? Chắc chắn anh ta sẽ phải đến công ty” 

Mấy tháng rồi Lê Mạn Nhu chưa được gặp bọn nhỏ, dù cô không bận tâm nhiều lắm, nhưng thực ra vẫn rất nhớ. 

“Tóm lại chuyện này cứ giao cho tôi, tôi sẽ sắp xếp sớm nhất có thể” 

Khóe miệng Trương Quân Hào hơi nhếch lên: “Nếu em dám rời đi mà không nói một lời, tôi sẽ khiến Kinh Tử Sâm phải gà chó không yên đấy.” 

Hô hấp của Lê Mạn Nhu đông cứng lại, nhìn về hướng anh ta, thấy anh ta nở nụ cười mang theo sự lạnh lẽo. 

“Tin tức anh ta bị tai nạn chưa bị lộ, cũng không ai biết chuyện anh ta mất trí nhớ. Vẻ mặt Trương Quân Hạo đắc ý: “Nếu tin tức này bị lộ ra ngoài, chắc chắn giới tài chính sẽ rất náo loạn đấy?” 

“Trương Quân Hạo, anh biết mình đang nói gì không vậy?” Dù cô đang ngồi rất điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại rất âm u: “Anh không cần phải uy hiếp tôi, tôi không giống mấy 

người phụ nữ bình thường kia đâu. 

“Đây không phải uy hiếp, tôi chỉ đang nhắc nhở em phải ở bên cạnh tôi thôi” Anh ta bình tĩnh hỏi ngược lại: “Níu giữ người mình thích là sai sao?” 

"1 

Một lúc sau anh ta đứng dậy: “Được rồi, hôm nay tôi còn phải đi quay phim, em cứ tự nhiên đi. 

Lê Mạn Nhu ngồi trên sô pha nhìn bóng lưng quay người rời đi, trong mắt lóe lên sự tức giận. 

Hai tiếng sau, chị Đàm lại bước vào. 

eyJpdiI6IklPNzhjU0NOUzJNOExnb3FwWTBuK0E9PSIsInZhbHVlIjoiXC94T1wvSjhGNGJLTGdMOWxvV2VQSjFaZFNaOERtN3AxVUZObUh4VU9TRmlDMUtoSUJcLzhQRjhFSUN2dHZJZnNGUHlRb0xNRXdvTnVRMTBwK0xXN3d5XC9HSEtudlBpU1p3ckl4SDJcL1pOaThaNGx6a0srSFBRNlJzZ0hoNlRZQ3Uxc3BCQmI3WEVnRFVqbTVRd3hiSnpaNjVzQkVHRzlTczRheDV0ekRVdHA3TWlWQjBcLzZpT1M5d0l5Tk4weXpSYVp4NFlPRCttajhieVJxb1E2bXpNVWJySXg4V0ZyMzVvVVdibTA5VU95TERtbjQyRlV5Ym1lTjVSUER3XC9aVGVrNnhwelBsTE80UjhxbkJCSjh3bGJ6SytrVnlGY1BHdktFUUI5TkY0XC9saThcL2tVUXUxMUNSckR3alIwVXB1ZUtVdmlCQlYwengzalpNMUVhd2d0NFh6d2hRPT0iLCJtYWMiOiJmNmU3NTI0ZGEzNTRlNTgzODU5Zjg3YWYyZDYyZDM1ZmM5YmVjNjA5MDExODcyYzRhZWYzM2Q1OWU1ODE3YzA4In0=
eyJpdiI6InJvbnYwamFXODMrRHpld2ZmN2owWnc9PSIsInZhbHVlIjoiQ3IweG5VbWtZWW9qak4wM2txWHREUkFsTFwvRWRGTzE3SUVlR2JZdUpDbndRVXBuRGhMZjdrU3VTVzY5VWRHTFwvSzV2WUJwM2hWQWJqcmRLWVhTN29IOG9CVlAreDVXYTI4VzJrVVQ1R3BONUxzN21uQWJCSEZqY0gzc1d2NzNGWHlTZ08xeG9UditKUGYrQ2YybUJwM0lMckpHSEE0Vmp4bmFsaWN0S0RnWXc2cUZ3OVdlZ01zamhCWGthckZyMUJadWZrb3hyTHdLRnlDTlBxbXZRUE15VnVXaU9LWHR6anBOTlpqUVlVTTRiYlhKVjA5QWI1N0hGUlhsTWR4VjZmT1lkc2Fnbk92T1wvb1p2cFRzemtzbmFZY3JJTDZNSkV4NUhcL0V5SE94aVBsN2FUV1BqRWFBNjA0U0tKa0RRTnAwMlwvZUUxOFZtUDhNaTkzXC80dWE4bkFVVWtYeXExekxxY1J4RzZ2eEdvakRKXC9wVmVBWXRPWGNnRFo3UWtXWkhsdCIsIm1hYyI6IjA2NmZjNDUxZDcwNDRmYjRhNWI2NDE5NjYwOTQ3ZjZlM2JjMzc3YzA1NDY3YTIzOGUwZWVkMDJmYzIwNmRlZDQifQ==

“Ừ.” Chị Đàm gật đầu khuyên bảo: “Cô đừng đi nữa, cứ coi như là vì cậu Kinh đi. Trước giờ cậu Trương không sợ trời không sợ đất, cậu ấy sẽ để lộ chuyện cậu Kinh bị mất trí nhớ đấy.”

Advertisement
x