Sau khi Lê Mạn Nhu tắm rửa xong, cô vẫn không yên tâm nên mới chủ động đi tìm chị Đàm: “Anh ta thế nào rồi? Có còn thấy khó chịu không?”
“Cậu ấy đã uống trà giải rượu, hiện tại đã ngủ rồi ạ.
“Được rồi, chị cũng đi ngủ sớm đi. Chúc ngủ ngon.
Bấy giờ Lê Mạn Nhu mới yên tâm trở lại phòng ngủ, cô thẫn thờ ngồi xuống chiếc ghế sô pha đặt ở trước cửa sổ. Đêm nay, Lê Mạn Nhu xác định mất ngủ.
Việc Trương Quân Hạo thích cô khiến cô cảm thấy vô cùng bối rối.
Cô không thể cho đối phương bất cứ thứ gì, cũng không thể ở lại đây nữa.
Vì thế, cô ngồi xuống bàn, cầm bút lấy giấy viết một lá thư từ biệt gửi cho anh ta...
Từng con chữ đều được cô nắn nót viết cẩn thận, từng câu từng từ đều chứa đựng sự chân thành.
Sau đó, cô đặt đồng hồ báo thức lúc năm giờ sáng, cô dự định sẽ rời đi vào lúc bình minh, trước khi anh ta thức dậy.
Bức thư này chứa đầy những lời xin lỗi của cô.
Cùng đêm đó, ở vịnh Phỉ Thúy.
Căn biệt thự sang trọng được trang trí vô cùng xa hoa với những ánh đèn lung linh lộng lẫy, tựa như một tòa cung điện pha lê trong suốt.
Ở trên tầng, trong căn phòng làm việc rộng vài trăm mét vuông.
Kinh Tử Sâm mặc vest đen đang đứng trước cửa sổ nghe điện thoại.
Sau khi chăm chú nghe hết báo cáo của người ở đầu bên kia, đôi môi mỏng của anh mấp máy, giọng nói trầm thấp của anh vang lên: “Dự án này có liên quan đến quá nhiều
thứ, chúng ta cần phải có được quyền hợp tác từ tập đoàn Mỹ An và gây được ấn tượng với đối phương bằng kế hoạch sáng tạo và hoàn hảo nhất.
“Tổng giám đốc Kinh, chúng tôi nhận được tin rằng tập đoàn Kiệt Âu cũng để mắt đến dự án này, bọn họ đang nghĩ đến việc hợp tác với tập đoàn Mỹ An. Hai công ty đã âm thầm liên lạc với nhau, những người điều hành của tập đoàn Mỹ An cũng khá mong chờ được hợp tác với bọn họ.
Thật ra Kinh Tử Sâm đã biết được chuyện này, đây là tin tức anh vừa mới nhận được hồi chiều.
“Kiệt Âu sẽ là đối thủ cạnh tranh duy nhất của chúng ta.” Kinh Tử Sâm nói: “Tôi đã liên hệ với phía Mỹ An. Để công bằng, bọn họ sẽ cho cả hai công ty đồng thời lập kế hoạch cũng như được trực tiếp gặp mặt để trình bày những ưu điểm trong kế hoạch của mình. Vậy nên chúng ta nhất định phải lên kế hoạch tỉ mỉ để chuẩn bị cho bất kỳ tình huống có thể xảy ra.
“Tôi hiểu rồi. Tổng giám đốc Kinh, tôi sẽ đưa lên hai bản kế hoạch”
Ở bên này, cuộc gọi vẫn đang tiếp tục.
Ở căn phòng trẻ em cùng tầng, cửa phòng đã bị khóa trái.
Minh Triết ôm một chiếc máy tính bảng ngồi khoanh chân trên chiếc giường to hình tròn, bên trong ipad chứa đầy những mật mã mà người thường không thể hiểu được, ngón tay nhỏ nhắn của cậu bé lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, nhanh chóng nắm bắt những thông tin mới.
Bảo Ngọc cầm một cốc sữa bò ngồi quỳ bên cạnh anh trai, bên trong cốc có cắm ống hút, thỉnh thoảng cô bé lại đưa ống hút kề bên miệng anh trai để anh uống một ngụm.
Dịch vụ chăm sóc vô cùng tuyệt vời, Bảo Ngọc rất ngoan ngoãn, không làm phiền đến anh trai.
Nửa tiếng sau, Minh Triết quay đầu nhìn em gái, đôi mắt sáng ngời của cậu bé mở to: “Em gái, anh tìm được rồi!”
“Thật sao?!” Bảo Ngọc hò reo vui mừng: “Anh trai muôn năm!”
“Em chờ anh một chút.” Minh Triết tiếp tục nhìn xuống màn hình, đôi mắt của cậu như một chiếc máy quét, nhanh chóng quét lại một lần đống chữ đang được hiển thị.
Tiếp đó, cậu giải thích cho em gái: “Gần đây, tập đoàn Kinh Thị của chúng ta muốn hợp tác với tập đoàn Mỹ An, tuy nhiên ta có một đối thủ là tập đoàn tên Kiệt Âu. Ba chúng ta không thiếu tiền cho dự án này nhưng ông ấy đang tính toán về lâu dài nên nhất định phải thắng. Một khi chúng ta thành công hợp tác, giá trị có thể mang về trong tương lai là vô giá.
“Cái công ty Kiệt Âu này có mạnh không vậy?” Bảo Ngọc lo lắng hỏi: “Có khó đối phó hơn cái tập đoàn R-Alan trước kia không?”
“Thực lực của bọn họ có khả năng là mạnh hơn, còn việc đối phó với họ có khó hay không thì anh không biết, anh cũng chưa điều tra kỹ bên đó.” Minh Triết đặt ipad xuống, cậu hút thêm một ngụm sữa mà em gái đưa cho: “Mặc kệ có khó hay không, anh cũng phải ép chết bọn họ!”
“Anh ơi... Liệu ba có mắng chúng ta không?”
“Đương nhiên là không rồi!” Minh Triết tràn đầy tự tin: “Đây là quà gặp mặt tặng cho ba đấy, không phải ông ấy bị mất trí nhớ sao? Vậy thì ta lại tìm hiểu nhau thêm một lần! Chỉ cần ba thấy anh giỏi như thế nào là ông ấy nhất định sẽ nảy sinh hứng thú với mẹ chúng ta!”
“Sao anh hiểu nhiều về đàn ông vậy?” Bảo Ngọc bối rối.
“Đây là điều cần thiết!” Đôi tay nhỏ của Minh Triết đặt lên vai em gái, cậu bé cười nói: “Bởi vì anh chính là đàn ông!”
“Anh rõ ràng là con trai!”
“Là đàn ông!”
"Con trai!!"
“Đàn ông!!”
"Ha ha ha..."
“Để anh dọn cho” Minh Triết lập tức hóa thân thành một người đàn ông chu đáo: “Mẹ không ở đây, anh phải bảo vệ em gái!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất