Cơ thể gầy gò của Lê Mạn Nhu nảy lên trên chiếc giường lớn êm ái, cô chống người dậy nhìn đối phương.
Cô chỉ thấy được đôi mắt u ám của Trương Quân Hạo chất chứa vô vàn đau khổ. Anh ta đã uống rất nhiều rượu, rõ ràng bên ngoài trông đã ngà ngà say nhưng trong lòng lại vô cùng tỉnh táo.
“Chúng ta hẹn hò đi. Im lặng một hồi lâu, cuối cùng anh ta cũng thốt lên: “Lê Mạn Nhu, làm bạn gái của tôi đi. Nói được ra, anh ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
Nhưng Lê Mạn Nhu lại rất ngạc nhiên,
Đôi tay của Trương Quân Hạo chạm đến eo cô, anh ta ngẩng đầu hít sâu một hơi, chờ đợi câu trả lời của cô.
“Tôi thừa nhận, trước đây tôi đồng ý hiến máu cho Kinh Tử Sâm, ép buộc em trở thành người phụ nữ của tôi là vì tôi muốn khích tướng Kinh Tử Sâm, bởi tôi không tin anh ta sẽ chết.
“Đợi đến khi anh ta tỉnh lại, nhìn thấy người phụ nữ mình yêu bị tôi đoạt đi, anh ta càng tức giận bao nhiêu thì tôi lại càng hả hê bấy nhiêu”
“Tôi muốn ở bên em cũng không phải vì anh ta mất trí nhớ”
“Mà là vì, hiện tại... Tôi đã nhận thức rõ ràng rằng, trải qua ba tháng ở chung này, tôi đã không thể kiềm được lòng mà yêu em.
“Tôi muốn ở bên cạnh em, cùng em trải qua quãng đời còn lại. Tôi vẫn luôn cẩn trọng ở bên em, nhưng thái độ lạnh lùng của em khiến tôi rất buồn.
Lê Mạn Nhu đứng lên, đầu cô có chút choáng váng: “Quân Hạo, anh say rồi, anh đang lảm nhảm cái gì vậy hả?”
“Tôi không hề nói nhảm” Người đàn ông cau mày nhìn cô: “Tôi hoàn toàn tỉnh táo, hôm nay tôi đã đến công ty tìm Ngọc Tịnh Thi
Người phụ nữ sửng sốt, trong mắt lóe lên một thứ gì đó!
“Tôi đã tát chị ấy!” Trương Quân Hạo cười nói: “Tôi đã cảnh cáo chị ấy sau này không được đụng đến em nữa!”
Lê Mạn Nhu ngạc nhiên, anh ta lại dám đánh Ngọc Tịnh Thi ư?
“Từ hôm qua đi về đến giờ, tôi vẫn luôn tức giận, bực tức với chính bản thân vì đã không thể bảo vệ được em!” Trương Quân Hạo có chút bực mình: “Mặc dù tôi cũng rất đau khổ khi phải động tay với chị ấy, nhưng tôi không hề hối hận!”
“.” Lê Mạn Nhu ngớ người, người này kích động quá rồi đấy!
Trương Quân Hạo tiến lên hai bước, ôm chầm lấy cô!
Anh ta như một đứa trẻ con gõ nhẹ cằm mình lên vai cô: “Chúng ta ở bên nhau đi, tôi hứa rằng từ nay về sau sẽ không có ai bắt nạt em nữa.
Cô vùng vẫy muốn thoát ra nhưng đối phương như biến thành một hòn đá tảng đè nặng lên vai cô, ngoan cố ôm chặt lấy cô.
“Tôi thích em, có lẽ từ lần đầu tiên gặp em là tôi đã... Những ký ức lần lượt ùa về, khung cảnh ngày hôm đó hiện lên thật sống động: “Em cầm một cây kẹo bông gòn, xuất hiện cùng với anh ta ở đồn cảnh sát, khí chất trong sáng đơn thuần của em đã khiến tôi bị hấp dẫn sâu sắc.
“Quân Hạo, anh đừng nói nữa, anh cần phải nghỉ ngơi, anh say rồi.
“Không, em nghe tôi nói hết đã. Tuy rằng tôi không có quyền lực tài chính hùng hậu như Kinh Tử Sâm, nhưng tôi cũng không nghèo, trong nay tôi cả hàng chục nghìn tỷ, tôi thừa sức nuôi em!”
“Quân Hạo!”
“Lê Mạn Nhu, em suy nghĩ kỹ càng một chút đi
“Quân Hạo” Trương Quân Hạo uống say bí tỉ thế này, mùi rượu trên người anh ta bốc lên nồng nặc, hun cho cô có chút váng đầu: “Có chuyện gì để ngày mai nói tiếp, anh cứ nghỉ ngơi trước đi đã. Tôi sẽ không bàn chuyện yêu đương với anh khi anh đang say rượu thế này, tôi bảo chị Đàm pha trà giải rượu cho anh, được không?”
“Em không đồng ý thì tôi không buông đâu. Anh ta cư xử y như một đứa trẻ, bắt đầu bày trò làm nũng: “Em đã đồng ý trở thành người phụ nữ của tôi rồi, em quên rồi sao?” “Tôi không quên, ngày mai chúng ta nói chuyện nhé! Ngày mai tôi sẽ cho anh câu trả lời được không?” Lê Mạn Nhu lo lắng cho sức khỏe của đối phương: “Hiện tại cả hai chúng ta đều không trong tình trạng tỉnh táo để suy nghĩ, sáng mai tôi với anh nói chuyện đàng hoàng với nhau sau, nhé?”
Cô sẵn lòng nói chuyện với anh ta, đây đã là một khởi đầu quá tốt rồi.
Trương Quân Hạo gật đầu, vô cùng miễn cưỡng thả cô ra: “Vậy thì... Hẹn gặp lại ngày mai” Thật ra anh ta cũng mệt lắm rồi, tâm trạng đã không tốt mà còn uống nhiều rượu.
Anh ta quay người ngả lưng lên giường và ngay lập tức chìm vào giấc ngủ, còn ngáy khe khẽ.
Lê Mạn Nhu nhìn đối phương, cô chỉ có thể thở phào nhẹ nhõm rồi xoay người mở cửa.
Chị Đàm vẫn luôn lo lắng đứng canh ngoài cửa: "Cô Lê! Cô không sao chứ?”
“Tôi không sao, làm phiền chị chuẩn bị cho cho anh ta một bình trà giải rượu đi”
Cô nhìn bản thân ở trong gương, mệt mỏi xoa bóp huyệt thái dương.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất