“Con vốn đâu có thích cô ta, chẳng qua vì muốn cho lũ trẻ một mái ấm nên con mới đồng ý ở bên người đàn bà đó. Cô ta là loại người có thể dạng chân bất cứ lúc nào, loại phụ nữ không yên phận như thế chắc chắn sẽ khiến con bị cắm sừng đấy” 

Kinh Tử Sâm từ tốn dựa lưng vào thành ghế suy nghĩ. 

“Tử Sâm, con gặp tai nạn xe cũng vì cô ta, con thấy cô ta với người đàn ông khác cùng nhau đi vào khách sạn nên mới định đuổi theo để lấy bằng chứng, lại không ngờ rằng.” 

“Tóm lại, Tử Sâm à, ả đàn bà đó không phải loại người lương thiện gì đâu, con quên cô ta đi.” Kinh Tế Ngọc đau lòng khuyên nhủ: “Tịnh Thi mới là vị hôn thê của con, nếu không phải do hai đứa bé này đột ngột xuất hiện thì các con đã kết hôn từ lâu rồi. 

Sự lạnh lùng trong mắt Kinh Tử Sâm thoáng hiện lên, anh nhấp một ngụm trà. 

“Hai đứa con là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau từ bé, có rất nhiều kỷ niệm đẹp và cũng là hai người thân thuộc nhất với nhau. Con mau bảo Mạc Tử Văn chuẩn bị một hôn lễ thế kỷ đi, nói rằng con muốn cưới con bé. 

“Con vẫn chưa muốn kết hôn. Chất giọng trầm lắng của anh mang theo sự kiên quyết. 

“Xảy ra chuyện xúi quẩy như vậy thì kết hôn để mọi thứ được yên ấm chẳng phải tốt sao? Chỉ cần yêu thương nhau thì sự nghiệp sau này cũng sẽ khởi sắc. Khóe môi Kinh Tố Ngọc hơi mỉm cười, an ủi anh: “Chuyện quá khứ thì cứ để nó qua đi, trước giờ con chưa từng nghe mẹ chuyện gì, lần này không thể trì hoãn việc cưới hỏi được nữa đâu. 

Đêm nay Kinh Tử Sâm trằn trọc không ngủ được. 

Anh không thể nhớ bất cứ điều gì về mẹ của đứa bé, Ngọc Tịnh Thi đối với anh cũng hoàn toàn xa lạ. 

Trong lúc tâm trí Kinh Tử Sâm vẫn còn trống rỗng, Kinh Tố Ngọc đã tung tin anh sắp kết hôn. 

Và công tác chuẩn bị cho đám cưới cũng đang khua chiêng gõ chống gấp rút tiến hành... 

Truyền thông bắt đầu đưa tin liên tục nhằm gây áp lực cho Kinh Tử Sâm. 

Sáng sớm hôm sau. 

Vịnh Phỉ Thúy. 

Bọn nhỏ đang ăn sáng ở trong phòng ăn, Bảo Ngọc uống một hớp sữa đậu rồi nói: “Anh ơi, anh nghĩ ba có ăn được không?” 

“Không biết nữa, anh chỉ thấy ba thật đáng thương” 

“Trong sách nói rằng khi ai đó mất trí nhớ thì họ sẽ không thể tin tưởng được những người xung quanh nữa, tự nhốt mình vào trong một vòng tròn luẩn quẩn “Vậy chẳng lẽ bọn mình nói ba cũng không tin ư?” 

“Chắc ba sẽ tin vào phán đoán của ba. 

“Ba ơi!” Bảo Ngọc tinh mắt nhìn thấy người đàn ông đi từ cửa vào. 

Kinh Tử Sâm đi về phía hai đứa bé: “Chào buổi sáng.” Những gì hai đứa vừa nói anh đều nghe thấy cả. 

“Chào buổi sáng” 

Bọn nhỏ vẫn cảm thấy có khoảng cách giữa hai bên, khí thế bẩm sinh của ba quả thực quá mạnh mẽ. 

Có điều anh chỉ nhớ đây là con của mình, còn về tình cảm ba con trước đó đã không hề nhớ nữa. 

Hơn nữa tối qua mẹ cũng đã nói với anh, hai đứa bé này sinh ra là nhờ vào thủ đoạn của người phụ nữ kia cả. 

Việc này càng khiến Kinh Tử Sâm đau đầu hơn, anh còn bị người ta hãm hại nữa ư? 

Minh Triết và Bảo Ngọc cũng không biết anh định làm gì, anh còn chưa ngồi xuống, mới chỉ mấp máy môi định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại quay người rời đi. 

Làm bọn nhỏ cứ ngơ ngác mãi. 

“Ba cứ như biến thành người khác ấy.” 

“Chắc là mất trí nhớ đều như thế.." Minh Triết lo lắng: “Phải làm sao để giúp ba nhớ lại đây?” 

Trên đường đến công ty, Kinh Tử Sâm ngồi trong chiếc Lamborghini và dời mắt nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ: “Ông Trương, mẹ của Minh Triết và Bảo Ngọc tên là gì?” 

Trên lưng ông Trương bỗng toát mồ hôi, liệu có thể bỏ qua vấn đề này được không đây? Đây là lệnh cấm của bà chủ đó. 

“Hình như... Hình như tên là Lê Mạn Nhu 

“Ngay cả tên của cô ấy mà ông cũng không biết à?” 

“Thật ra là mẹ của lũ trẻ không có quan hệ gì với cậu chủ mấy, hơn nữa cô ấy cũng không có ở đây. Tôi chưa từng gặp nên không rõ cho lắm. 

“Tôi gọi cô ấy là Lê Mạn Nhu đúng không?” Kinh Tử Sâm có phần ấn tượng với cái tên này. 

“Xin lỗi, tôi thật sự không biết. 

"

Anh không hỏi thêm nữa, Lê Mạn Nhu... Cái tên này đã khắc rất sâu trong tâm trí anh, cô là ai? 

Chiếc xe Lamborghini dừng lại trước cửa tập đoàn Kinh Thị 

Lúc này Ngọc Tịnh Thi vừa mới bước vào thang máy, cửa thang máy đóng lại. Cô ta ngắm nhìn bản thân trong gương thang máy, tràn đầy sức sống, xinh đẹp sang trọng. 

Ngọc Tịnh Thi rất mong ngóng đến sáng sớm, bởi như vậy có thể được gặp người cô ta yêu. 

Sắp kết hôn rồi, cô ta cảm thấy như mình đang nằm mơ vậy, trong lòng ngập tràn cảm giác hạnh phúc. 

eyJpdiI6ImFlNnl5RWV3ZkV2VWd3RlwvNkJXNlBRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjR5dHFiR28yNUYwOWUyNmVDM2U2bFgzeVBBaDhrMElQbEVkZ3MrTzhXVDhuazJkWEdcL2Q3emMxUXZNQlNcL05zQ0p4OWZYQzN6UFE0cVM5d1lNUWsrVnZCUnlrVjkyeDRGMVhMcVJ5S05UOUJQTDZFYlBBZmo0NndBbEtwZzdqbWlCR1V3QTFRaHplb3kraW0wVEdJeDB5ZlZuemc5VERRMUMyU3hNR0lvQVwvelZUcGltcGlvK05WQWUyYVhsemwwdkp5UWNoQjNrR3BqMTV2NlhSSTE0RXl1VXFDZ1p5SXQ1UlwvNEVzbXpEUlcrT2xnRjdrSG9mMmQzVnd0TkpwMGd3IiwibWFjIjoiNTM2ZmU3ZGQzZmJjNjI4YjhiMTVkNTYyYWYzMjExMzNlMDY0ZmVkNzBmZjVjNzA0NTQ1ODU1NWU0OTI3YzNjMCJ9
eyJpdiI6ImQ2VHU3YVwvSzFHREVNUUZ0VUhHbWFBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImNVaUl5eG1SbFdkT0VLZm1hcjJpVFJtN1RTQXNlZkdZQUh6Q0dWVkpZdEZRUnFcL1I2Q2JUZGdpZ0sreVRFVHNUbU8zS3poS0lEVzBDOGN4YkNYU3NwRWJGNmFpajMycnU4SkFVMHl4UU1pVWxLVlM5WU1OVG1QQlhoYklOdFJrQXZIWURnRUg1THBzMHpuXC9PWjZnSWdMazh3RFp5QW96V1RKWDIyaTlNZThSa1BKTk1kTnVldGR4QVdtSDloUDJGbTJYdlExN0Y1aHcyTjRHblN4dmI1NXFcL0NxcEUzdkpZQys5dWZvOUdCeXI4RmQrSVZuQXlNK2l0NlpVMXFoUjNxQ2hBSWp6RUxrd0NNbmExYzAySjNNanNWQ0NSYStrS1Q0Q2VrXC9Dcld3QWpnNW9jOVM4TWhxQ1wvOE1MbE5saG0iLCJtYWMiOiIwMDQyMzY5ZDhiYTAyMDZiM2I2NGZkMGQxZmVjYWU4ZjdjNGZlMDM1MWViYzBiMTZlYjgxMjgwNTQ0ZTdkNTk3In0=

“Cậu qua đây” Anh ngồi xuống chiếc ghế dựa rồi ngẩng đầu nhìn Mạc Tử Văn: “Cậu có biết Lê Mạn Nhu là người như thế nào không? Nói thật đi, không thì tôi sa thải cậu!”

Advertisement
x