Lũ trẻ đưa tay nhận lấy, ánh mắt tò mò và lạnh lùng. 

Mất trí nhớ thật rồi sao? 

Minh Triết khế họ hai tiếng rồi thở dài: “Con không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, bà nội nói hai người chia tay rồi à?” 

“Trước đây đang tốt lắm mà? Nhưng mẹ nói đi du lịch rồi không bao giờ quay lại nữa, còn ba thì biến mất ba tháng” 

“Bà nội nói ba bị tai nạn xe, còn mất trí nhớ nữa. Bảo Ngọc cũng nhìn anh: “Vậy sao ba lại nhớ chúng con?” 

Thực ra Kinh Tử Sâm chỉ nhớ hai cái tên, Minh Triết và Bảo Ngọc. 

Chỉ nhớ rằng chúng là con của anh, chỉ vậy thôi. 

Anh cũng quên hết những khoảnh khắc từng ở bên bọn nhỏ. 

Vì vậy, khi hai đứa trẻ xuất hiện trước mặt anh, anh cũng cảm thấy xa lạ. 

“Ba ơi?” Minh Triết thấy anh ngẩn người thì khẽ hỏi: “Ba đang nghĩ gì vậy?” 

Anh lắc đầu, xoa đầu chúng: “Ba vào phòng sách xử lý chút việc, hai con cứ chơi đi 

Nói xong thì anh đứng dậy rời đi. 

Minh Triết và Bảo Ngọc ngơ ngác, khoảng cách đã xuất hiện! 

“Anh ơi, chúng ta giúp ba tìm lại ký ức nhé?” Bảo Ngọc nói giọng non nớt: “Em cảm thấy ba đã quên cả chúng ta rồi, đây không phải là chuyện tốt đâu. 

Thực ra Minh Triết cũng có cảm giác như vậy: “Đúng vậy, phải giúp ba tìm lại ký ức, nhưng không phải nhồi nhét ký ức, chúng ta không thể làm tăng gánh nặng cho não của ba 

được, không thể khiến ba đau đầu dữ dội” 

“Bà nội nói ba sẽ cưới Ngọc Tịnh Thi đó?” Bảo Ngọc mở to mắt kinh ngạc: “Em không nghe nhầm chứ? Bọn họ không thể kết hôn được!” 

Minh Triết lại thở dài: “Thế giới của người lớn thật kỳ lạ, cứ như chơi trò gia đình không bằng. Kết hôn là chuyện cả đời, nói kết hôn là kết hôn được ngay thế ư?” “Anh ơi, chúng ta phải ngăn lại, em không muốn có mẹ kế đâu. 

“Bảo Ngọc ngoan, Bảo Ngọc đừng khóc, chúng ta cùng nhau nghĩ cách nhé. 

Trong phòng sách bên cạnh, sách trên giá được phân loại theo thứ tự, ánh đèn vàng ấm áp. 

Kinh Tử Sâm ngồi trước bàn làm việc, anh nhắm mắt dưỡng thần, suy nghĩ có chút hỗn loạn. 

Khi tiếng gõ cửa vang lên, anh ngẩng đầu nhìn. 

Quản gia Thẩm bưng trà vào, không khí thoang thoảng hương trà bá tước nhàn nhạt. 

“Cậu Kinh, mời cậu dùng trà. 

“Mẹ của hai đứa bé là ai?” Ngay khi quản gia Thẩm đặt tách trà xuống và định rời đi, Kinh Tử Sâm hỏi. 

Quản gia khựng lại, quay lại nhìn anh: ".. 

Kinh Tử Sâm thấy sự do dự trong mắt anh ta, không khí bỗng chốc im lặng. 

“Anh lui xuống đi. Bởi vì anh biết, nếu hỏi thì rất có thể sẽ chỉ nhận được lời nói dối. 

Quản gia Thẩm quay người rời đi. 

Mẹ của đứa bé dường như là một điều cấm kỵ, Kinh Tử Sâm cảm thấy mình đang sống trong một lời nói dối to lớn, mọi thứ xung quanh đều xa lạ, ngay cả Mạc Tử Văn cũng có chút xa lạ. 

Vậy thì ký ức bị mất là gì? 

Anh và mẹ của đứa bé đã từng có chuyện gì? 

Vịnh Phỉ Thuý. 

Kinh Tế Ngọc vừa lên lầu thì chiếc Lamborghini đã dừng lại trong sân. 

“Thưa bà chủ, cậu Kinh đến rồi.” Lạc Vân vội vàng lên lầu báo cáo. 

Người phụ nữ trung niên hít một hơi, trong mắt thoáng hiện lên điều gì đó, nó đến đây làm gì? 

Rất nhanh sau đó, tiếng bước chân truyền đến, bà ta quay lại thì nhìn thấy người con trai cao lớn của mình. 

Phòng khách trên tầng hai. 

Lạc Vân đưa trà và điểm tâm xong thì rời đi, còn cố ý khép hờ cửa phòng. 

Cô ấy cầm khay, nhẹ nhàng áp tai vào khe cửa. 

“Mẹ, con đến để hỏi về mẹ của đứa bé. Kinh Tử Sâm ngồi đối diện bà ta, giọng điệu chân thành: “Có lẽ chỉ có mẹ mới biết rõ nhất về chuyện này, con muốn một câu trả lời thật lòng” 

eyJpdiI6IlRxNVY0MFlYVWdtZVFyd3NrXC82VzZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InptVGJcL3BcL1pRZ3NXblpIUkJBRVZNWDdkekRqaWVUVXZYUTlmdmQyRzZxdk1lS2RQSlVCTXBWNU51bGJuNFZmVFd0QlAzQTM0XC9GOFdJZlczQkNnUW83Z0t3NkNNbVdzVXNFWDJZNkI4WlVDcksrbExJSU5RWkFIVGRIa0VLbThlalZucTB6cnFub3FOSDc2aXNqRU4xVWNXNU5weWZOS2NkRDBST3VNbkU2QWYrYjd0XC9LVGNISUNpUVVMd1pGcXJHNjZZYnM2QnVQeTlvTlBtdFNPM002clZzVkpyYnhcL0Q2cDdUQStRS29OaGV1WVUzT0VaXC9EZjlZN05WYUlmcklqNXlLU1ZLMCt1VHVHZUdYeWNRcHNzMG8wdDBYV09WbUJYT3dxcUpkWmg4VG10MHFkK2pYUHhyQ0lzRCt5YnF0bjJ3REo4UzlETWFzR251WjNIR3NIVW5BblAzTDlrVGxraXBaK2gwbUdHS0twR0pMQWdEMm9aWHJQYnJSVkVyUE1jXC9hT09EMlpxQVpNTlNTQTl1NmdLVmVaSkxyOW5PYWlcL3FDWFNpTmYxQm5UQjNqUFgzYm1uYXhIRXF5THBXeU5MTUYzaXF2MWtYMGllcGpEVnJaSFdQcmpucFI1b3RialwvajkxRWliRVlEM2w4ems3RFwvaWs2WFE2WXlVWk41eDNBa09wbHdrZjJiOVdLNnRCNVwvMlwvV2l5VUo3cFdxMjhFMHRuSjNDT05mNjYrdFNONE9COXd0SWdQOHdJQndtYUpuZFBvMUplZk9ZTStOaWJpbGY1WnlIQWllcm84SmFWbGFhXC9zWHcyS1E4bGZ2cDFQZDEwME9aY2RDWk50WHlvNWNKWEJsYVpnTWR1XC9MWVhpWFU2VE5mY2tmYlhxdUg4WFV6RzdnZTBrT1c4U200b2d2QlUxMUluOWRubG9aZWhHVDREQlVkR0IzOEJZWGtvbG9jcEo1cUQ2WTFIYlJyRG5oWllpckIrSnRJPSIsIm1hYyI6IjNlODE0NjQ5YWU1ZGEzMDllZTNiZDFjOTg1ZjAwZWIzYWM5Yjk1YzFhMzU2YmVmNGJiYjYyMWYyMzk1YTc1YzQifQ==
eyJpdiI6Ik94ZEpCU1Rrb3ozKzNHUkxcL1g5aG93PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkFZckp0VzFpcVVEak9KWHdURlA1blcwMzNwT0NYSFFWc2FSQmNhSFlFeHY3WklCZVBqTnc0d2dPZWY4RTl3Z2FzRE5XXC91RHdEYll6M3F4dXNTYndSZGdQb3pMUnAxVVM4c01DUnlzQUl2anJcL2hcL0xxXC94YmhLN24yd21IMDFTaHpKNFRWdlNydCtOc25EcUprMlBOU0M0ZE1tZlhWQlM2KzFxNHRXT0ExK2tlWmxJc091ZHNWdVo2VlRpaUNic0hQUTBoUFwveGxyNlZNTU9rWDNWbkljdz09IiwibWFjIjoiMTNkNTFmZGNjMmVlZDNiNTI1ZWEwNTRlOTk5Njc0ZGM3MGM4NzExMmM1ZTdhMGY3YThhMjNlZGQxZWFjNTdlOSJ9

Mẹ anh lại tiếp tục nói: “Một thời gian trước, nó thiếu tiền nên đã mang đứa bé đến tìm con.

Advertisement
x