Vậy là... Sếp nghi ngờ rồi sao?
Trong lòng Mạc Tử Văn hơi căng thẳng, anh ta đặt tập tài liệu xuống rồi đi đến trước mặt Kinh Tử Sâm.
Thật ra, dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của bà chủ thì tất cả mọi người đều đã đồng tình, không ai dám dị nghị.
Vì tổng giám đốc mất trí nhớ có chọn lọc nên bọn họ không thể giúp anh tìm lại nỗi đau ấy được, nghe nói mợ chủ đã đi theo Trương Quân Hạo rồi.
Thế nên câu trả lời của Mạc Tử Văn hôm nay cũng giống hệt như mẹ anh nói tối qua.
Kinh Tử Sâm nhớ tới sắc mặt của quản gia Thẩm vào tối qua, trái tim tổn thương lại càng thấy nặng nề hơn.
Anh cảm giác mình đang bị cô lập.
Đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Kinh Thị, sao lại bị phụ nữ đùa bỡn được?
Trong tiềm thức, Kinh Tử Sâm không tin những lời nói thêu dệt này, nhưng anh lại không có chứng cứ.
Ngọc Tịnh Thi bưng một ly cà phê đến trước cửa, khi Mạc Tử Văn quay người lại thì thấy cô ta còn thay cả phong cách ăn mặc.
Chẳng những đổi kiểu tóc mà ngay cả quần áo cũng không còn vẻ trưởng thành mạnh mẽ nữa.
Mà là... nhỏ nhắn quyến rũ như Lê Mạn Nhu!
“Chào tổng giám đốc Kinh, chào trợ lý Mạc. Cô ta rất lịch sự, mỉm cười chào hỏi, mà giọng nói cũng rất nhẹ nhàng.
“Chào Ngọc tổng” Mạc Tử Văn liếc nhìn Kinh Tử Sâm: “Tổng giám đốc Kinh, nếu không có việc gì thì tôi xin phép rời đi trước.
Ý là: Không làm phiền hai người nữa.
"Ừ."
Sau khi Mạc Tử Văn rời đi, phòng làm việc chỉ còn lại Kinh Tử Sâm và Ngọc Tịnh Thi
Cô ta đặt nhẹ cốc cà phê lên bàn, nụ cười vẫn giữ nguyên trên gương mặt: “Em không thêm đường đâu, đúng sở thích trước đây của anh đấy. Mau nếm thử đi, em tự pha đó”
Vì mất trí nhớ nên Kinh Tử Sâm không thể nào căm ghét cô ta được mà chỉ thấy xa lạ.
Ánh mắt của anh nhìn cô ta khoảng chừng mười giây.
Ngọc Tịnh Thi dũng cảm nhìn thẳng vào anh, chuyện này khiến cô ta mừng rỡ như điên vậy, đã bao lâu rồi Kinh Tử Sâm không nhìn cô ta như thế?
“Em giới thiệu lại một chút nhé.” Trên gương mặt Ngọc Tịnh Thi mang theo ý cười dịu dàng đáng yêu: “Em là Ngọc Tịnh Thi, chúng ta đã quen biết hơn hai mươi năm nay. Em là phó giám đốc của tập đoàn Kinh Thị hơn mười năm, lý lịch của em có trong máy tính của anh, chắc là anh cũng đã xem rồi?
Quả thực là tối qua Kinh Tử Sâm đã xem, năng lực làm việc của cô ta rất tốt, rất xuất sắc.
“Tình yêu của chúng ta đã kéo dài rất nhiều năm, dù là sinh nhật hay ngày nghỉ, hai chúng ta đều ở bên nhau. Nói xong, cô ta mở album ảnh trong điện thoại cho anh xem: “Đây đều là bằng chứng.
Kinh Tử Sâm đưa tay nhận điện thoại, phía trên có ngày quay và chụp lại...
Một năm trước, hai năm trước, ba năm trước, bốn năm trước...
Lễ Giáng sinh, sinh nhật, Tết Trung Thu, Tết Nguyên đán, Halloween...
Dù là tiết trồng cây của toàn bộ nhân viên công ty thì anh và cô ta cũng cùng nhau tham gia.
Những bức ảnh ấy không quá gần gũi nhưng có thể nhận ra được sự ăn ý giữa cả hai, anh và cô ta rất quen thuộc.
Ngọc Tịnh Thi không nhìn thấy sự chán ghét trên gương mặt lạnh lùng của anh nữa, cô ta cảm thấy vô cùng sung sướng.
Chỉ cần nhìn anh như thế này, chính vẻ điển trai và sự quyến rũ của anh vẫn luôn khiến trái tim cô ta rung động. Đó là huyền thoại mà cô ta luôn kính trọng và ngưỡng mộ, là hơi thở và động lực sống của cô ta.
Kinh Tử Sâm không xem hết cả album, anh chỉ mở một vài tấm rồi trả lại cho Ngọc Tịnh Thi.
Ngọc Tịnh Thi nhận máy rồi quay người ngồi lên người anh, cô ta thực sự không kìm được nữa, hai tay quàng lấy cổ anh: “Em biết anh không còn nhớ rõ em, nhưng không sao hết, quãng đời còn lại sẽ luôn có em bầu bạn với anh.
Điều này khiến Kinh Tử Sâm ngạc nhiên.
Cô ta chủ động hôn lên môi anh nhưng anh nhanh chóng quay mặt đi, nụ hôn của người phụ nữ rơi xuống má anh.
Ngọc Tịnh Thi vẫn rất hào hứng: “Tối nay chúng mình cùng ăn cơm nhé?”
“Cô thật sự là vị hôn thê của tôi ư?” Vậy tại sao anh lại không hề cảm thấy rung động, dù hai người đã thân mật đến thế.
Ánh mắt cô ta rất kiên định: “Vâng”
“Dạ dày tôi không ăn được, điều này mà cô cũng không biết?” Anh tỏ ra nghi ngờ.
Ngọc Tịnh Thi hơi ngẩn ra, anh đang thăm dò cô ta ư?
Không phải Lê Mạn Nhu đã nghiên cứu thuốc dạ dày cho anh sao? Lê Mạn Nhu tài giỏi như thế, tại sao còn chưa chữa khỏi bệnh?
Trái tim Ngọc Tịnh Thi đập thình thịch, cô ta tự an ủi mình, ít nhất thì anh đã không còn ghét cô ta nữa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất