“Đi theo bà, sau này các cháu không ở đây nữa. Kinh Tế Ngọc nói: “Ba các con đã không còn nhớ các con nữa, không thể chăm sóc các con chu đáo được, nếu ba các con lại trút giận lên các con vì hận Lê Mạn Nhu thì không ai có thể bảo vệ các con được.
“... Lũ trẻ bị bà ta dọa sợ.
Minh Triết nắm chặt tay Bảo Ngọc, bàn tay nhỏ bé ôm lấy vai em gái.
“Anh..”
“Không sao, có anh ở đây rồi.
Lúc này, chiếc Lamborghini phiên bản giới hạn dừng lại trong sân dưới màn đêm, một chiếc ô đen lớn được mở ra, Kinh Tử Sâm bước xuống xe. “Thưa cậu Kinh, bà chủ đến rồi? Tài xế nhỏ giọng nhắc nhở.
Kinh Tử Sâm cũng nhìn thấy chiếc xe phía trước.
Anh cảm thấy rất xa lạ với người mẹ này, không nhớ bất cứ chuyện gì giữa mình và bà ta nữa.
Nhưng anh tin lời Thẩm Tư Trung, hơn nữa cũng không có ai dám mạo danh mẹ anh được.
Trên lầu, quyết định đưa bọn nhỏ đi của bà ta khiến bọn nhỏ rất khó hiểu.
“Chúng ta đi đâu vậy bà? Về vịnh Phỉ Thuỷ hả bà?”
“Hay lại đưa bọn cháu đến thôn Đông Mai?”
Bọn nhỏ vừa đi giày vừa hỏi rồi chạy thẳng ra khỏi phòng trẻ em!
Nhân lúc Kinh Tế Ngọc không chú ý, bọn chúng chạy xuống lầu!
“Minh Triết!”
Kinh Tế Ngọc quay người đuổi theo, vừa chạy qua góc cầu thang thì bà ta đã nhìn thấy người đàn ông bước vào phòng khách.
Ánh mắt của hai mẹ con giao nhau, Kinh Tế Ngọc kinh ngạc dừng bước.
“Ba ơi!”
Bọn trẻ đã chạy xuống lầu, lao về phía Kinh Tử Sâm rồi ôm chặt lấy chân anh như thể tìm được cứu tinh.
Kinh Tử Sâm nắm lấy vai đứa nhỏ, nhìn mẹ mình từng bước tiến lại gần.
Mẹ có mặt ở đây khiến Kinh Tử Sâm cảm thấy bất ngờ.
Con trai đã về nhà, Kinh Tố Ngọc cũng cảm thấy bất ngờ.
“Ba ơi, bọn con không muốn rời xa ba đâu!” Minh Triết ngẩng đầu lên: “Bọn con đã quen sống ở vịnh Minh Hà rồi! Con không muốn đến vịnh Phỉ Thuý! Cũng không muốn đến thôn Đông Mai đâu!”
“Ba ơi..” Bảo Ngọc mất đi cảm giác an toàn, ôm chặt lấy anh: “Mẹ không cần bọn con nữa, cả ba cũng không cần luôn sao?”
Vậy là mẹ anh đến để đưa bọn nhỏ đi ư?
Tại sao?
Kinh Tử Sâm ngồi xổm xuống, anh nắm lấy vai bọn nhỏ, giọng nói dịu dàng: “Minh Triết, Bảo Ngọc, không ai muốn các con đi cả, các con đã ăn tối chưa?”
Kinh Tế Ngọc kinh ngạc, nó nhớ bọn nhỏ sao?
“Vâng, ăn rồi ạ. Bọn nhỏ gật đầu.
Kinh Tử Sâm nói với thím Chu: “Dẫn chúng đi chơi cờ đi.
“Vâng, cậu Kinh.
Sau đó thím Chu đưa bọn nhỏ đi.
Kinh Tế Ngọc đi xuống lầu, không hiểu sao bà ta lại thấy chột dạ, sao nó lại nhớ Minh Triết và Bảo Ngọc chứ?
“Mẹ” Kinh Tử Sâm đối mặt với người phụ nữ xa lạ này, trong lòng không có chút gợn sóng nào, vừa khách sáo vừa xa lạ: “Mẹ đến tìm con hay là tìm bọn nhỏ?”
Kinh Tế Ngọc nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bà ta mỉm cười trả lời: “Mẹ đến thăm con, nghe nói con đến công ty nên đã trò chuyện với bọn nhỏ vài câu, mẹ không đuổi chúng đi, chỉ là thấy... nếu chúng muốn đến vịnh Phỉ Thuý thì ở chỗ mẹ cũng có thể ở được.
Kinh Tử Sâm không vạch trần, trong lòng có chút nghi ngờ.
Trẻ con sẽ không nói dối.
“Con rất ổn. Anh mím môi: “Ngày mai sẽ chính thức đi làm, công ty vẫn ổn, mẹ cứ yên tâm.
“Hôm nay con có gặp Tịnh Thi không?” Kinh Tế Ngọc nhân cơ hội dò hỏi.
Anh lắc đầu: “Không, ngày mai có thời gian con sẽ tới nói chuyện với cô ấy.”
“Tốt quá” Kinh Tế Ngọc cười, bà ta thực sự rất vui.
Con trai có thể chủ động tới tói chuyện với Ngọc Tịnh Thi, đây chính là bước ngoặt lớn!
Bà ta mong chờ tình cảm của hai người tiến triển, cũng mong chờ đám cưới được tổ chức đúng như dự kiến.
Kinh Tế Ngọc không nán lại lâu: “Vậy con nghỉ ngơi sớm chút đi, mẹ về trước.” Con trai cảm thấy xa lạ với bà ta thì bà ta không nên cố nhét mình vào làm mẹ của anh, phải từ
từ.
“Vâng, mẹ đi đường cẩn thận.”
Kinh Tử Sâm đích thân cầm ô đưa mẹ lên xe, tiễn xe đi xa.
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh thoáng qua vẻ buồn bã, những người bên cạnh anh đều rất xa lạ.
Mỗi khi tĩnh tâm lại, anh đều cảm thấy trong lòng trống rỗng.
“Mẹ của bọn con là ai?” Kinh Tử Sâm bóc vỏ một quả quýt, chia đôi đưa cho chúng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất