Vì tối hôm qua nửa đêm canh ba bà chủ đến tìm anh ta, muốn anh ta phối hợp làm một số chuyện. 

Sau khi suy nghĩ một ngày, Mạc Tử Văn cảm thấy mình chỉ có thể phối hợp, vì đây là điều tốt nhất với tổng giám đốc Kinh. 

Một số ký ức anh đã chọn quên đi, vậy thì cứ để chúng chìm vào quên lãng vậy. 

“Tôi về trước đây” Kinh Tử Sâm nói với anh ta: “Mai bắt đầu làm việc chính thức. Đúng vậy, anh vừa bay từ New York về, vừa xuống máy bay. 

“Vâng” 

Mạc Tử Văn đưa mắt nhìn anh rời đi, con người ánh lên vẻ ảm đạm, ai mà biết mai sẽ xảy ra điều gì. 

Nếu anh kết hôn với Ngọc Tịnh Thi rồi bỗng nhiên khôi phục trí nhớ thì sao? 

Tương lai có vô hạn khả năng. 

Chiếc xe dừng trong sân căn biệt thự trên vịnh Phỉ Thuý, lúc này mưa đã ngớt dần. 

Quản gia Thẩm bung dù, mở cửa xe: “Chào bà chủ ạ. 

“Sao chỉ có hai đứa bé cũng không giải quyết được thế?” Kinh Tế Ngọc rất tức giận, vừa xuống xe đã lập tức hỏi tội: “Hay là các người không coi lời tôi ra gì?” .Quản gia Thẩm không biết trả lời ra sao, cúi mắt. 

Kinh Tố Ngọc lạnh mặt xuống xe, đi về phía phòng khách, quản gia Thẩm vội vàng theo sau che dù cho bà ta. 

Vào đến phòng khách, Kinh Tế Ngọc không nhìn thấy đám trẻ đâu: “Đang trên lầu à?” 

“Vâng” 

Bà ta một mình lên lầu, lạnh lùng nói: “Không được đi theo!” 

Quản gia Thẩm chỉ có thể dừng bước, thím Chu đến bên anh ta, mặt đầy lo lắng, bọn họ không biết xử trí tình huống này như thế nào. 

Cậu Kinh mất trí nhớ rồi...Giờ lại không ở đây. 

“Có thể liên lạc với mợ chủ không? Nhìn bóng dáng bà chủ khuất sau góc cầu thang, thím Chu nhỏ giọng hỏi, rất mong mợ chủ có thể mang hai đứa trẻ đi. 

Quản gia Thẩm nói: “Nếu liên lạc được thì đã mang chúng đi từ lâu rồi. Còn đợi đến bây giờ chắc?” 

Trên lầu. 

Hai đứa nhỏ ngây thơ đang chơi trò chơi trong phòng trẻ em, mỗi đứa cầm một chiếc máy tính bảng, đeo mắt kính 3D chất lừ, ngồi khoanh chân trên chiếc giường tròn. 

“Anh ơi, rốt cuộc mẹ đang ở đâu? Mẹ đang du hành vũ trụ ạ?” Bảo Ngọc tò mò. “Mẹ đã đi du lịch ba tháng rồi, có phải mẹ không cần chúng ta nữa không?” 

“Không phải ba cũng vậy sao?” Minh Triết chê trách. “Ba đi công tác ba tháng rồi, anh còn tưởng tổng công ty chuyển khỏi thành phố Ninh Hải rồi đấy, may mà chúng ta tự lập từ nhỏ, không dựa dẫm vào ai.” 

Vừa dứt lời thì có tiếng bước chân truyền tời, hai đứa trẻ cùng ngước mắt lên. 

“Bà nội?” 

Đám nhỏ hưng phấn ném máy tính, tháo mắt kính xuống đứng lên! 

“Sao bà lại tới đây ạ?” 

“Không phải bà cũng đi New York sao bà?” 

“Oa! Bà nội tới!” 

“Bà nội ơi! Bà chơi trò chơi với chúng con đi!” 

Kinh Tế Ngọc thấy hai đứa nhỏ hoạt bát đáng yêu, khuôn mặt lạnh như băng dịu dàng hơn rất nhiều: “Đi nào, bà nội đưa bọn con đến một nơi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện. 

“Đi đâu ạ?” Minh Triết lập tức trở nên chín chắn, kéo tay Bảo Ngọc. 

Hai đứa trẻ đứng trên giường nhìn Kinh Tế Ngọc. 

Giờ phút này bà ta cảm thấy chúng không còn là những đứa trẻ đơn thuần nữa, như thể đang cảnh giác với bà ta. 

Vì vậy bà ta nói: “Ba với mẹ của các con chia tay rồi, do mẹ con mà ba con bị tai nạn nghiêm trọng, suýt chút thì mất mạng” 

Đám nhỏ kinh ngạc trợn tròn mắt! 

“Ba đang ở đâu ạ?” 

“Ba đang ở bệnh viện nào? Liệu ba có chết không?" 

Kinh Tế Ngọc đi tới trước giường: “Không đâu, ba con tỉnh rồi.” Để chứng minh lời mình, bà ta còn lật giở từng bức ảnh trong điện thoại cho chúng xem. 

Tất cả đều là ảnh chụp sau vụ tai nạn... ở phòng cấp cứu, trong phòng bệnh. 

Có mấy tấm còn đầm đìa máu tươi, nhìn mà sợ hãi. 

Minh Triết ôm đầu em gái, vùi đầu con bé vào ngực mình: “Bảo Ngọc đừng sợ” 

Thân thể cô bé đã run rẩy. 

“Được rồi, không nhìn nữa” Kinh Tố Ngọc lấy điện thoại về: “Tóm lại ba của các con bị mất trí nhớ rồi. Không nhớ rất nhiều người và rất nhiều chuyện, bác sĩ Thẩm nói đây là mất trí nhớ có chọn lọc. 

Nét mặt tụi nhỏ trở nên nghiêm túc, hơi nhíu mày lại, lòng tràn đầy sự buồn bã và mất mát. 

“Trong thời gian ba tháng này, chị Ngọc Tịnh Thi ở bên ba các con, còn Lê Mạn Nhu thì chẳng thấy mặt mũi đâu” Kinh Tố Ngọc nói thẳng: “Chị Ngọc Tịnh Thi là người đầu tiên 

ba con nhìn thấy sau khi tỉnh lại nên bọn họ đã quyết định sẽ kết hôn với nhau” 

Kết hôn?! 

Bọn nhỏ ngây ra như phỗng! 

Minh Triết hỏi: “Vậy ba con có yêu cô ta không?” 

eyJpdiI6IkJjQ0ZvZFpDRWk1ZXQwanJQNFJRakE9PSIsInZhbHVlIjoiMGJHd0VCOFNzdWhzS081cHo3MlcxQ25hOE9RT3VlbE5BOXQ2WjBpZGFydk9ROUVBcXRLXC9jSkpzc0JJSGROUVdQcXAzdkRaeHRaT0E3dkx2WkVsMWk0RDg3ak9KRVQ0Y1VIOWxQTVwvXC9IcjlTODJLaElZZUoxUlFzYmwrR3NSYXBoQ0FkTk1DdnQrTG8yZndcL3pVMXdrN2liVnI0eDgyQ3U1aGhPYzd1Z0lSQXhPbERYdUNWemlDNGRJUXJqT25GZjRndjVsZFcyZDRueDl2T25cL0R6N0toMUlaOEFTYTlFUUJoNW1MMndPdjdFVE05RGIzZHNveVVZeU5sU2Fuek5JWXFneVBDbEdWRXBqWWw4K3dnckRpQlNDNjg1WmtxV3g5bTNWclltOUJVTVpHdW40ODNvU0hKWmk4eDNPbnFJWTB1VDRzaE5jVnhpaEd1UWNFWjZ3UWlHbzljXC9DZzBmaUhJdFZiV0RqRmd5bGE1bk9XaUdQUUtCaFJpNXNMSk0yY213XC9Wc2Riak56eW5tWHFzVCt1a1E9PSIsIm1hYyI6IjM3MTU4NTA5YWNlMTMzMTgwNDE0ZTdiZGM0OTk0MzJhMGQ3OGNkMTFlZGM1ZGVlOGE5YTMxN2M5YjRkZjQ2YjUifQ==
eyJpdiI6IktBaXRxS1RJTXpPeEN2cGw3TGJPeEE9PSIsInZhbHVlIjoiS3RDalhSZTV0VHJUSmFrSGVubEo4NXp2bTFocUM2Q2pZRmRJRWNkN2tFRlBMTnlsWEJET2EwMkw3TW04eWY0d0x0dURIUWRUOUVvb1dqbHdkaTcrSHMzZTlMV2VUeUVTXC9ZeG50MWpYVlRQaFVLK01HUXdOQzFvOFJRNWZtWlB0cG9UXC9KdCtqc25IR0Y4bHdUS0U2aElrNnh2RU11WEMzbmZBT2daekd1ZnFPRWZ2SmxVZHpiXC9CUUNtdmhtXC9Uam9EOGhvcGJXRTErdmV3UTl5WEpWMVdVSTg0bmx4Slp5b3hjV2pUcmgyZTlvMkd1UTUxWFp3bjNPZU1KekFmTVRSZGJDdTdGcGk4NHJpd3hTVXpXb1FIRmtPc0FhR0JkYWRZekRGMmRQbmFRPSIsIm1hYyI6IjNiMWQ1MjcxYTg3YzVjZmVkNzYzNWEzYWJjMDUxNDVmZGFhZjE0MmI2OWY3M2IzNTg3YWYxOGEwOWU5NDM5ZDkifQ==

Cứ để vậy nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn! Phải mau đưa đi thôi!

Advertisement
x