Kinh Tử Sâm đi vào đại sảnh nguy nga lộng lẫy, dưới ánh đèn, ngũ quan anh lại càng sắc sảo, anh đút một tay vào túi bước vào thang máy, toát ra khí chất cao quý từ trong trứng nước. 

Từ kiểu tóc đến quần áo đều lộ ra vẻ tinh xảo, tỉ mỉ. 

“Chào tổng giám đốc Kinh 

“Chào tổng giám đốc Kinh!” 

“Chào cậu Kinh!” 

Đủ loại xưng hô nhưng trong giọng nói đều mang theo vẻ kính sợ, có những nhân vật cấp cao trong công ty gấp đôi tuổi anh nhưng vẫn bái phục anh từ đáy lòng, 

Anh gật đầu tỏ ý chào nhưng vẫn không dừng bước chân. 

Trong chiếc Volvo đang vội vã đi về phía trước. 

Lê Mạn Nhu cả người ướt đẫm quấn trong chiếc khăn lông lớn ngồi ở vị trí phó lái, không ngừng hồi tưởng lại khung cảnh hệt như ảo giác ấy. 

Kinh Tử Sâm, anh ấy xuất hiện rồi... 

Trương Quân Hạo lái xe, đôi mắt thâm thuý lạnh nhạt nhìn chằm chằm phía trước, tròng mắt sâu không thấy đáy, ngón tay gõ “cạch cạch” trên vô lăng. 

Lòng anh ta dâng lên một cơn tức giận không tên, như muốn nuốt chửng anh ta. 

Bên ngoài trời mưa to như trút nước, chiếc xe lao vun vút! 

Lê Mạn Nhu lấy lại tinh thần, phát hiện chiếc xe đi nhanh như vậy quá nguy hiểm. Cô kinh hãi nhìn sang anh ta. 

Cô cảm nhận được cơn giận ngầm của anh ta, Lê Mạn Nhu chớp đôi mắt đầy vẻ hoang mang, bỗng nhiên không biết phải nói gì. 

Từng giây từng phút trôi qua. 

Chiếc xe nhanh chóng đánh lái vào căn biệt thự ven biển, đạp thắng, sau đấy vững vàng dừng lại. 

Anh ta nhìn sang, lạnh lùng trầm giọng hỏi: “Ai đánh cô?” 

Cô sợ hãi: “Không ai đánh tôi cả. Giọng cô bình tĩnh nhưng vẫn lộ ra chút hoảng hốt, anh ta tức giận vì chuyện này ư? 

“Không nói chứ gì?” Con người Trương Quân Hạo hơi lộ vẻ tàn nhẫn: “Được, mai tôi sẽ đến kiểm tra camera giám sát của tập đoàn Kinh Thị” 

“Đừng mà!” Lê Mạn Nhu luống cuống: “Tôi không muốn dây dưa gì với bọn họ nữa, anh đừng làm to chuyện! Tôi hứa với anh sẽ không đi tìm anh ấy nữa!” “Rốt cuộc là ai?” Hôm nay anh ta nhất định phải có được đáp án. 

Lê Mạn Nhu thấy sự nguy hiểm hiện lên trong mắt anh ta, nếu không nói cho anh ta biết, anh ta sẽ đến kiểm tra camera giảm sát thật sao? 

“Là Ngọc Tịnh Thi” Lê Mạn Nhu thừa nhận: “Anh muốn làm gì?” 

“Trả thù giúp cô, để cô ta khỏi nghĩ cô là kẻ dễ bắt nạt. Nói xong, anh ta tháo dây an toàn, bung dù mở cửa ghế phụ ra. 

Lê Mạn Nhu nhìn anh ta khẩn cầu: “Bỏ đi, dù sao về sau cũng không dây dưa gì nữa. 

Anh ta không đáp gì, chỉ có điều vẻ mặt rất lạnh lùng, rõ ràng là không muốn bỏ qua. 

Lê Mạn Nhu không hiểu tại sao anh ta lại tức giận như vậy. 

Hay anh ta chỉ đang giận cá chém thớt? Tìm một người để trút giận? 

Cô xuống xe, đi cùng anh ta tới phòng khách: “Cô ta rất quan tâm anh, đừng vì tôi mà làm hỏng quan hệ của hai người!” 

Anh ta không nói gì, có làm hỏng hay không, Trương Quân Hạo đã có đáp án của riêng mình. 

Vịnh Minh Hà. 

Một chiếc xe Lincoln xé tan màn mưa chậm rãi chạy về phía vịnh Phỉ Thuý. 

Kinh Tế Ngọc ngồi một mình ở ghế sau, trong mắt lộ vẻ ác độc. 

Bà ta đã phái người đưa Minh Triết và Bảo Ngọc đi, chuyện đơn giản như vậy mà chúng cũng không làm được, lý do là vì tụi nhỏ không muốn đi! 

Rõ ràng quản gia Thẩm và thím Chu cố ý làm vậy! 

Hơn nữa sớm không báo muộn không báo, lại báo đúng lúc Kinh Tử Sâm quay về. 

“Ông Hàn, lái nhanh lên!” 

“Vâng, bà chủ” 

Bà ta nhất định phải mang đám trẻ đi trước khi Kinh Tử Sâm trở về vịnh Phỉ Thuý! 

Ngọc Tịnh Thi và Kinh Tử Sâm nhất định phải nhanh chóng kết hôn, bà ta đã chọn được ngày lành tháng tốt rồi! 

Khi nào bọn họ có con rồi đưa Minh Triết và Bảo Ngọc trở về cũng được, đến lúc đó Kinh Tế Ngọc sẽ không phải sợ gì nữa. 

Con trai bị thương nặng như vậy, sức khỏe không được tốt như trước kia. 

Ngọc Tịnh Thi có thể chia sẻ gánh nặng công việc với anh, cưới nhau rồi cô ta sẽ bỏ qua hết những hiềm khích trước kia, dốc hết tâm hết sức phục vụ công ty, cũng coi như Kinh Tử Sâm đang tận dụng Ngọc Tịnh Thi 

Thật ra Kinh Tử Sâm không yếu ớt đến nỗi thế, anh rất khoẻ mạnh, sau ba tháng nghỉ ngơi, anh đã hoàn toàn hồi phục, trông còn trẻ hơn trước nhiều. 

Tập đoàn Kinh Thị, trong căn phòng hoa lệ mà tối giản của tổng giám đốc. 

Kinh Tử Sâm mặc áo sơ mi đen, đứng chắp tay trước cửa sổ sát đất, anh đang nghe Mạc Tử Văn báo cáo các công việc gần đây, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. 

Mạc Tử Văn báo cáo rõ ràng, rành mạch, tổng giám đốc lắng nghe rất chăm chú. 

“Chỉ có vậy thôi, tổng giám đốc Kinh.” Mạc Tử Văn nhẹ nhàng nói. “Sau này có giám đốc đưa ra quyết sách, công việc của tôi sẽ dễ dàng hơn nhiều. 

eyJpdiI6Ik05aXNvemY1eEs3aERMWnJFdmpMM0E9PSIsInZhbHVlIjoiU0diTnF3TlpsR2lxaWRKRjYraDdXOGJlcXEzaFNUcm9SVHVUSlBhamcyMzdrVm1PT0l6NzNGM1VrcTdrV05NSGhtRHdWNjFcLzZ2TGhYYjVUYXRIMTArY041YVhKOG9jZUQ5YjVnM0RPMmhsa2tvNnNcL3BsRXBLeWRsbnNpeEFGeCs3YmlIbFY1U1wvOEMzRnVwSHV1S3N4XC9lR0Rqb2RXRlNqK1RtNTZzQVBUVnphMmpBeTdJRUp4Z1lyNDU5a2VLXC8iLCJtYWMiOiJlZWM2ZmEzNWU0ZmM2MjE0ZTMwYWE1NWQ5YWY2ODg4NzljNmU1ZWExYjUwYWNlN2I4MmNjZTA5ZWQxNTEzMzk4In0=
eyJpdiI6InNpZmNhZDIyeUwrXC82YUhnb2d0ZldBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ikh2UHBQV21CdVNDUXFcL2xoQThoU2RpdlpGVVRNRnlRQzRQTTFzU1lqS1ZXVDZxSUs3NkcyOTJCVzd5XC9nbUZzUXZrTUtWc0daaFc4UmY1aEtqNFdXb0k4YUpLdFwveVJsSG50cmhDOWZ4TWEwWkRMQVNtbEh3MFQzVkF1STJhanZTXC9nKzZobG9YWHdGM3lWbmFDYkM3cFJoektRVXpZejVheTgyeDdtVWpteDg9IiwibWFjIjoiMmNkOWY2NTllZjYxMWI5MTgyMTdjNDc5ZmM5NTYzZWJiZTNkNDhjYTAzYjcyY2NmZjk1NzBhMTAyMWIwODIyMiJ9

“Điều nên làm mà ạ. Mạc Tử Văn chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Advertisement
x