“Điều này tôi thật sự không biết" Mạc Tử Văn đáp: “Tôi không hỏi anh ấy, cũng không tiện hỏi.
“Ừ” Lê Mạn Nhu không ở lại quá lâu: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.” Cô bước ra khỏi phòng tổng giám đốc với tâm trạng cực kỳ phức tạp.
Sau khi xuống lầu, ra khỏi thang máy, rời khỏi sảnh công ty, đáy mắt Lê Mạn Nhu lại ầng ậng, vết nứt tối đen trong lòng không ngừng nứt ra, khi đi ra khỏi sảnh, cơn đau ấy càng rõ rệt.
Gió lạnh thổi tới từng cơn, mây đen kéo đến, đến thời tiết cũng thay đổi.
Những giọt mưa màu bạc rơi xuống nhanh chóng...
Thoáng chốc, rất nhiều người còn đang ở ngoài đều tăng tốc độ, chạy về phía sảnh.
Chỉ có cô bước từng bước xuống bậc thang, đi vào trong mưa.
Đối với Kinh Tử Sâm, có lẽ đây là cái kết tốt nhất.
Nhưng cô phải đưa Minh Triết và Bảo Ngọc đi kiều gì đây? Cô sẽ không để Ngọc Tịnh Thi làm mẹ kế của bọn trẻ, nếu Kinh Tử Sâm không nhớ bọn trẻ, anh cũng không thể nào trao cho chúng tình thương của cha được.
Anh đã giải thoát, để lại một mớ rắc rối cho cô, cũng để lại cả nỗi đau và niềm tiếc nuối.
Lê Mạn Nhu bước đi trong màn mưa như một cái xác không hồn, mưa càng lúc càng nặng hạt, cô nhanh chóng bị ướt hết, bước đi về phía đường lớn.
Chiếc Volvo màu đen lao về phía tập đoàn Kinh Thị, xe đi đến đâu nước bắn tung tóe đến đấy!
Trương Quân Hạo một tay cầm vô lăng, mắt nhìn thẳng phía trước, trong mắt lộ vẻ ảm đạm và lo lắng.
Kinh Tử Sâm mất trí nhớ, dù anh tỉnh lại cũng không giúp được cô.
Cô tốt bụng như vậy, dù gặp Ngọc Tịnh Thi hay Kinh Tố Ngọc cũng đều không được dễ chịu!
Trương Quân Hạo rất lo lắng cho Lê Mạn Nhu!
Lúc này, chiếc Lamborghini màu đen dừng trước tòa nhà văn phòng. Vệ sĩ mặc vest đi giày da mở chiếc ô đen lớn, một người khác thì mở cửa xe.
Kinh Tử Sâm bước xuống, bóng dáng lạnh lùng cao lớn đập vào mắt mọi người, ngũ quan sắc bén lộ vẻ uy nghiêm, khí thế như quân vương ngạo nghễ ngắm nhìn thiên hạ.
Anh đang định bước vào sảnh công ty thì vô tình liếc thấy bóng dáng cô gái bước đi trong mưa, cô không có ô, đang đi về phía dòng xe.
Cảnh mình bị tai nạn hiện lên trong đầu anh!
Giống như một vụ nổ ánh sáng! Cực kỳ chói mắt.
Kinh Tử Sâm đưa tay giật chiếc ô từ tay vệ sĩ, theo bản năng bước nhanh về phía bóng người kia!
Lê Mạn Nhu cố hết sức đè nén cảm giác chua chát gần như nghẹn ngào trong cổ họng, nước mắt gạt đi nước mắt, tầm nhìn rất mờ, đầu cũng rất choáng váng.
Kít...
Tiếng phanh xe chói tai vang lên!
Đèn xe chói lóa chiếu rọi!
Lê Mạn Nhu dừng lại, theo bản năng đưa tay lên che mắt, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay to túm lấy cánh tay cô, kéo cô thật mạnh!
Cùng lúc đó, chiếc Volvo màu đen dừng lại, Trương Quân Hạo nhanh chóng bước xuống xe.
Anh ta đang định chạy về phía sảnh công ty thì thấy cảnh tượng cách đó không xa...
Lê Mạn Nhu quay người lại, lao vào vòng tay Kinh Tử Sâm.
“Cẩn thận!”
Giọng nói quen thuộc, cái ôm quen thuộc khiến cô sững sờ trong giây lát.
Tiếng mưa vang lên bên tai, nhưng mưa không còn rơi xuống người cô nữa.
Dòng xe xung quanh đã hoạt động bình thường trở lại.
Lê Mạn Nhu ngước mắt, nhìn anh gần trong gang tấc, trong mắt cô đầy vẻ kinh ngạc, tim cũng lỡ mất nửa nhịp.
Đôi mắt Kinh Tử Sâm như bầu trời đêm thăm thẳm, mang theo cả vẻ ngạo nghễ và cao quý tự nhiên.
Anh cầm chiếc ô đen lớn, buông tay cô ra.
Trương Quân Hạo lao nhanh về phía này, kéo Lê Mạn Nhu vào lòng mình, căm ghét nhìn Kinh Tử Sâm: “Anh làm gì đấy?!”
Kinh Tử Sâm nhìn anh ta với vẻ mặt bình tĩnh, dường như không hề nhận ra.
“Sau này bảo vệ tốt bạn gái cậu đi, đừng để người ta cứu bạn gái mình xong thì lại nổi khùng lên với người ta.” Nói xong, Kinh Tử Sâm cầm ô quay người rời đi.
Trước khi bước vào sảnh, anh quay lại nhìn thấy cô gái đã ngồi vào ghế lái phụ của chiếc Volvo đen, trong lòng không có cảm giác gì, chỉ là anh không muốn trước cửa công ty xảy ra tai nạn thôi, sẽ xui xẻo.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất