“Bây giờ anh ấy thế nào?” Lê Mạn Nhu rất muốn biết câu trả lời, cô hỏi với vẻ mong đợi: “Anh ấy đã tỉnh chưa?”
Chát!
Ngọc Tịnh Thi đứng trước mặt cô, giơ tay lên cho cô một cái tát: “Cô còn không biết xấu hổ mà hỏi à?! Anh ấy tỉnh hay chưa liên quan đến cô không?! Cô còn định hại anh ấy đến bao giờ nữa?!”
Lê Mạn Nhu bị tát lệch mặt, choáng váng một lúc, nhưng cô không thấy đau cũng không thấy bị lăng nhã.
Bây giờ cô chỉ muốn biết tình hình của Kinh Tử Sâm.
“Lê Mạn Nhu! Tôi đã muốn tát cô lâu rồi!” Ngọc Tịnh Thi thấy cô rơi vào thế yếu bèn tỏ vẻ cao ngạo: “Tôi nhịn cô lâu lắm rồi, cô biết không hả?”
“” Trong lòng Lê Mạn Nhu không rõ là cảm giác gì, rất phức tạp.
Cô không muốn cãi nhau với Ngọc Tịnh Thi, nhất là ở công ty.
“Cô nghĩ dựa vào hai đứa con là có thể vào được nhà giàu à?” Ngọc Tịnh Thi cực kỳ coi thường cô, cô ta cười khẩy chế nhạo: “Cô chỉ là công cụ để anh ấy chống lại dì Kinh thôi!”
Lê Mạn Nhu nhìn nụ cười của kẻ chiến thắng trên khuôn mặt cô ta.
Ngọc Tịnh Thi hứng thú hỏi: “Nếu anh ấy biết cô và Trương Quân Hạo ở bên nhau, cô đồng ý làm người phụ nữ của Trương Quân Hạo, cô nghĩ anh ấy sẽ nghĩ gì về cô?” “Nếu tôi là cô, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, không có mặt mũi nào mà nhìn anh ấy” Câu nào Ngọc Tịnh Thi nói cũng đầy châm chọc, công kích: “Lê Mạn Nhu, tôi có thể nói cho cô biết, anh ấy đã tỉnh rồi, anh ấy rất ổn.
Nhìn vào mắt cô ta, Lê Mạn Nhu không thấy được dấu vết của vẻ nói dối từ vẻ mặt ấy.
Ngọc Tịnh Thi vui mừng từ tận đáy lòng, vậy là Kinh Tử Sâm thật sự đã tỉnh, hơn nữa có lẽ khôi phục cũng rất tốt.
Tốt quá rồi!
Cuối cùng cô cũng yên tâm, mặt đỏ bừng sưng tấy, nhưng khóe môi lại nhếch lên nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Đã rất lâu rồi Lê Mạn Nhu không vui như vậy, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
“Anh ấy mất trí nhớ rồi” Ngọc Tịnh Thi không muốn cô vui, cô ta công kích: “Kinh Tử Sâm không còn nhớ cô nữa.
Cô hơi giật mình, nhìn chằm chằm cô ta, nụ cười trên mặt hơi sượng.
“Người đầu tiên anh ấy nhìn thấy khi mở mắt là tôi” Ngọc Tịnh Thi vênh váo, cười tuyên bố: “À phải rồi, chúng tôi sắp kết hôn đấy”
Lê Mạn Nhu nhìn thẳng vào cô ta, tuy ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng lại rất khó tin.
Ngọc Tịnh Thi cười tươi như hoa đi ngang qua cô, rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.
Anh mất trí nhớ...
Không còn nhớ cô nữa...
Anh sắp lấy Ngọc Tịnh Thi?
Lê Mạn Nhu bình tĩnh lại, chuyện anh lấy ai thì liên quan gì đến cô?
Kết hôn là chuyện tốt mà.
Chỉ cần anh còn sống là cô thỏa mãn rồi.
Có tiếng bước chân vang lên từ phía sau, Lê Mạn Nhu quay lại, bắt gặp ánh mắt của Mạc Tử Văn.
Mạc Tử Văn cũng hơi bất ngờ khi thấy cô ở đây, anh ta đi về phía cô.
“Anh ấy mất trí nhớ à?” Giọng Lê Mạn Nhu hơi run, cô cố nhịn cơn đau lòng xác nhận lại: “Là thật ư?”
Mạc Tử Văn khẽ thở dài, gật đầu đáp: “Vâng, là thật”
Nước mắt Lê Mạn Nhu lưng tròng, cô thật sự rất buồn, nỗi buồn không thể tả xiết.
“Bây giờ anh ấy chỉ nhớ một số người, đã quên một số người.” Mạc Tử Văn tiếc nuối nói: “Cô thuộc số người anh ấy đã quên.
“Anh ấy... về thành phố Ninh Hải rồi à? Hay vẫn đang ở New York?” Cô khẽ hỏi.
“Về thành phố Ninh Hải rồi. Mạc Tử Văn nói: “Ngoài một số ký ức không còn nguyên vẹn thì không còn vấn đề gì khác, chuyện của công ty anh ấy vẫn nhớ, tất cả dự án cũng
đều nhớ hết.”
Lê Mạn Nhu gật đầu, cố chịu cơn đau như kim châm: “Anh ấy nhớ Ngọc Tịnh Thi không?”
“Vậy anh ấy còn nhớ Minh Triết và Bảo Ngọc không?” Đây là điều Lê Mạn Nhu quan tâm nhất.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất