Vừa soạn một tin nhắn gửi xong, điện thoại của Trương Quân Hạo liền đổ chuông. 

Anh ta nhìn tên người gọi, ngón tay dài nhấn nút nghe. 

Người ở đầu dây bên kia nhỏ giọng báo cáo: “Đại ca, Kinh Tử Sâm tỉnh rồi, anh ta bị mất trí nhớ có chọn lọc, ngay cả mẹ ruột cũng không nhận ra. 

Trương Quân Hạo dừng lại, không vui vẻ gì mấy: “Mất trí nhớ có chọn lọc?” 

“Đúng vậy” 

“Vậy anh ta có còn nhớ mình là ai không?” Trương Quân Hạo cảm thấy chẳng còn gì vui nữa, nếu Kinh Tử Sâm quên mất Lê Mạn Nhu thì anh ta biết khoe khoang cái gì đây? 

Dù có ôm Lê Mạn Nhu đứng trước mặt Kinh Tử Sâm thì cũng không kích thích anh được. 

Lúc này Trương Quân Hạo rất rầu rĩ. 

“Không rõ anh ta có nhớ hay không” Đối phương báo cáo cụ thể: “Chỉ nghe nói kiểu mất trí nhớ có chọn lọc này rất khó chữa, nguyên nhân do bị kích thích, không chữa được là sẽ như vậy cả đời luôn. 

Trương Quân Hạo rất muốn chửi tục: “Tôi biết rồi” Dứt lời, anh ta liền cúp máy. 

“Quân Hạo, ai mất trí nhớ có chọn lọc vậy?” 

Anh ta khẽ đảo mắt thì nhìn thấy Đinh Mỹ Trân đang đứng cạnh mình, cũng không biết đến đây từ khi nào, cô ta nghe lén nãy giờ đấy à? 

Hai người chạm mắt nhau, ánh mắt anh ta hơi lạnh xuống. 

“Cậu đừng nhìn tôi như thế!” Cô ta sợ tới mức vội giải thích: “Tôi không có nghe thấy gì hết!” 

Sau đó cô ta cười hỏi: “Thứ bảy đi đánh golf không? Đạo diễn cũng đi, mọi người có thể trao đổi thêm về kịch bản. Cô ta tiếp tục mời. 

Trương Quân Hạo đáp thẳng thừng: “Không đi.” 

Trước giờ Đinh Mỹ Trân luôn được mọi người hùa theo nên hơi khó nén giận: “Tại sao thế?” 

“Không rảnh, không có hứng thú” 

Không đợi cô ta nói gì thêm, Trương Quân Hạo đã cất bước rời đi. 

Cái gì mà không có hứng thú? 

Đây là sở thích của cậu cơ mà! 

Trong căn biệt thự ven biển xinh đẹp, Lê Mạn Nhu đứng bên cửa sổ sát đất trên tầng hai ngắm nhìn phong cảnh trước mặt, những đoá hoa bách hợp đắt đỏ ngoài sân nở ngày càng đẹp. 

Mấy ngày nay cô luôn tự trách bản thân mình. 

Kinh Tử Sâm gặp tai nạn giao thông là tại cô... Nếu cô không bỏ đi, nếu cô không chạy qua đường nhanh như thế... Nhưng đáng tiếc là không có nếu như. 

Anh đã từng rất để tâm việc cô gặp Trương Quân Hạo. 

Nhưng bây giờ thì sao? Cô lại sống chung một mái nhà với anh ta. 

Nếu Kinh Tử Sâm biết được, anh sẽ tức giận đến nhường nào? 

Cô đứng một mình bên cửa sổ suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định quay lưng đi xuống lầu rồi ra khỏi phòng khách. 

“Cô Lê, cô đi đâu vậy?” Chị Đàm gọi cô lại. 

“Tôi tới tập đoàn Kinh Thị tìm Mạc Tử Văn!” Lê Mạn Nhu trả lời đúng sự thật: “Chị có báo cho Trương Quân Hạo hay không cũng không sao cả, tôi sẽ trở về!” 

Nói xong, cô chạy thẳng ra khỏi sân. 

Chị Đàm nóng lòng đến mức giậm chân, hớt hải đi tới bàn trà cầm điện thoại bàn lên, nhanh chóng bấm số: “Cậu Trương, cô Lê đi ra ngoài, cô ấy bảo sẽ tới tập đoàn Kinh Thị tìm Mạc Tử Văn, còn nói dù tôi có báo cho cậu hay không cũng chẳng sao, cô ấy sẽ trở lại. 

“Tôi biết rồi!” Trương Quân Hạo lạnh lùng cúp máy. 

Một lát sau, chiếc xe taxi dừng trước cổng tập đoàn Kinh Thị, Lê Mạn Nhu xuống xe rồi đi vào đại sảnh. 

Cô vừa chờ mong lại vừa sợ biết tin của anh. 

“Mợ chủ đến hả?” 

“Lâu rồi không thấy cô ấy xuất hiện, sao trông cô ấy tiều tuỵ thế?” 

“Anh Kinh đi công tác, vừa về nước thì cô ấy lại đến? Có khi nào cãi nhau ly hôn rồi không?” 

Lê Mạn Nhu không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, cô đi thẳng vào thang máy rồi đi lên tầng có văn phòng của tổng giám đốc. 

Đã hai tháng trôi qua, anh đã qua cơn nguy kịch, vậy giờ anh sao rồi? 

Anh đã tỉnh chưa? 

Đã khoẻ chưa? 

Lê Mạn Nhu rất lo lắng, rất muốn biết tin về anh dù chỉ một chút. 

Vậy nên cô đã đến đây. 

Cô cảm thấy Thẩm Tư Trung không còn đáng tin nữa, anh ấy sẽ che giấu, mà Mạc Tử Văn sẽ không nói dối. 

Văn phòng tổng giám đốc vẫn như trước, vẫn giữ phong cách thời thượng và xa xỉ thầm lặng, mọi thứ đều gọn gàng ngăn nắp. 

Lúc Lê Mạn Nhu đến không thấy Mạc Tử Văn, thay vào đó là Ngọc Tịnh Thi vừa để tài liệu xuống và quay sang, ánh mắt của hai người phụ nữ chạm nhau. 

Lê Mạn Nhu dừng lại, không ngờ sẽ gặp cô ta. 

Cả hai người đều có một điểm giống nhau, đó là đều tiều tuỵ, gầy đi trông thấy. 

eyJpdiI6IlkxdlR2VERrRGp4b2tXSTQyNXEySGc9PSIsInZhbHVlIjoieFgzTnJ1XC9FeFl3djZLMjBcL0JNS3JkdVFmWkYzeko3WUluOWFCcTZYVzhDTkUxdUxJWXNqUkZZclwvNFRvb0tPdGM0dkRKWXRkeW1SdDFKdGw5TTAwdlFxTmFscFZtTXdocllCNHBVRWYrY2dFN1Q3akZVQ3hCVko0OFk4bEs2XC84K1VvWDl0aldTUzJ3XC9nUFg5VFVLVVhXNHlBdFIxdXVCSkhndFZ5OVlcL3dSWUlqR3N6THYyRnpMMDVVbXFlVVJPVU0wemh3ZUhXdEl6bWxNb2Z2QnZJUzVQYzlPdHBOMDdPUm1pazVQTnRyaVhJY0w3NUk0bzg0Vk5OQUNOcG5BQ2JBOWdLckdnNnpWRkhTYk5DekViQjA1aVF1amtPREI5NzhkNkRrdTZrcDZ5MFRTUzdGXC9BK3VMOFV4NnNhSE1FIiwibWFjIjoiYTVjYjhlZWMyNGJiYWZiODAxYmY2ZjMzY2ZkZTA5OWRmNDEwOTQ5MDkxYzcwOTIxMDExMDAzMjM1YzJlMTgyMCJ9
eyJpdiI6IkxMMEx1YkJrNEx0YmVuZnZjTmgrWmc9PSIsInZhbHVlIjoic0FoK0JSMmtZRnVwVFVTdDJFN1NyVzZVZ3RiNk5aRVhyYmJWOXBLRnZ6YzdLMFhVUmtOUnBMRUt1TlhvUEhKeFlhOEtYSkZpZHVGbEFpSHdrQzZEYjNxMzBTY05Nc0YzVWJ3UVNHb0gwWHNcL0RmcVI1OXZ6SVZcL2greUllRDM3K25jV3dTM1VxbjZLUjhBSUZ5WGVmNWwycnExSzRtM3h5Y21FSUpiN3Y0VWJpZ1JCbFRKbWRqMGh6OWRvbkdYRk1kK1ZZa1c1dE5WcnY3OWlJNDZFbWNBPT0iLCJtYWMiOiIyNGMwZmU5MGZkNmEyY2EwYjBiNjMwZTNjNDlkZDY2M2M4ZWJlNzQ3Zjk0NDVlNjZhOTA2ZjgxOTNkZWI1NzkwIn0=

“Tìm Mạc Tử Văn hay tìm Kinh Tử Sâm?” Ngọc Tịnh Thi khoanh hai tay trước ngực, bước lại gần cô: “Tôi cầu xin cô đấy, làm ơn biến mất đi! Cô hại anh ấy chưa đủ thảm hay sao? Anh ấy suýt mất mạng vì cô đấy! Vậy mà cô vẫn còn mặt mũi xuất hiện ở đây à?”

Advertisement
x