Anh ấy lập tức đưa ra nhận định của mình, các bác sĩ khác cũng nhất trí với nhận định này của anh ấy. 

Kinh Tử Sâm lại nhìn lướt qua những người đứng trước giường, quan sát kỹ từng người một. 

Các bác sĩ thở dài: “Không trở thành người thực vật là tốt rồi, trí nhớ bị mất có thể tìm lại mà. Trên mặt họ là nụ cười vui sướng. 

“Trí nhớ cũng không cần phải cưỡng cầu nhiều quá.” Một người khác nói: “Có thể tỉnh lại là tốt rồi” 

Thẩm Tư Trung giới thiệu với anh: “Đây là mẹ của anh. 

Kinh Tế Ngọc đã hiểu, mất trí nhớ có chọn lọc sẽ không thể nhớ cả mẹ của mình. 

Thế là bà ta bèn kéo Ngọc Tịnh Thi qua, giành nói trước: “Con trai, đây là vợ chưa cưới của con, con bé tên là Ngọc Tịnh Thi!” 

Mọi người khiếp sợ. 

Bà ta nói tiếp: “Trong ba tháng con hôn mê, chính con bé đã ở bên chăm sóc con không rời một tấc, không biết nó đã rơi bao nhiêu nước mắt, gầy rõ thấy luôn này” 

Thẩm Tư Trung hoảng sợ nhìn sang bà ta. 

Đã lúc nào rồi mà bà ta vẫn còn khư khư ôm cái suy nghĩ đó thế? 

Ngọc Tịnh Thi cũng kinh ngạc, cô ta choáng váng, không hề có chuẩn bị tâm lý trước. 

Kinh Tử Sâm nghi hoặc nhìn về phía Ngọc Tịnh Thi, dáng cao gầy, gương mặt cũng xinh xắn, trong mắt cô ta có nước mắt, trông rất tiều tuỵ. 

Rõ ràng anh không nhớ gì về cô ta. 

Vợ chưa cưới? 

Kinh Tử Sâm không có khái niệm gì về cụm từ này, anh còn chẳng nhớ gì về mẹ mình kia mà. 

“Cứ làm kiểm tra trước đã" Thẩm Tư Trung nói với các bác sĩ khác: “Kiểm tra sức khoẻ của anh ấy đi" 

Lúc này mọi người nhớ định thần lại từ trong niềm vui sướng, bật thiết bị lên kiểm tra cho anh. 

Kinh Tử Sâm nằm trên giường cũng rất hợp tác, anh đang cố nhớ lại... 

Nhớ về những chi tiết nhỏ trong vụ tai nạn ấy, anh đang đuổi theo cái gì nhỉ? Anh rất nóng vội, vội đến mức không màng tới dòng xe cộ. 

Nhưng anh cảm thấy đau đầu, không thể nào nhớ các chi tiết kế tiếp. 

Mẹ? 

Vợ chưa cưới? 

Rốt cuộc là có chuyện gì? 

Anh còn có hai đứa con là Minh Triết và Bảo Ngọc, mẹ chúng đâu rồi? 

Nhưng ý nghĩ của Kinh Tố Ngọc rất rõ ràng, bà ta muốn nhân cơ hội này để con trai nhanh chóng kết hôn với Ngọc Tịnh Thi. 

Bà ta sẽ lặng lẽ thu xếp đưa Minh Triết và Bảo Ngọc đi. 

Đợi đến khi họ đăng ký kết hôn và tổ chức đám cưới, Ngọc Tịnh Thi mang thai sinh con đẻ cái, lúc đó đón Minh Triết và Bảo Ngọc về nuôi cùng cũng được. 

Có lẽ đây là kết cục tốt nhất. 

Kết quả kiểm tra mọi thứ đều bình thường, chỉ mất trí nhớ có chọn lọc thôi. 

Thẩm Tư Trung giải thích với mọi người: “Mất trí nhớ có chọn lọc nghĩa là quên đi một số việc làm bản thân đau khổ sau khi nhận được kích thích từ bên ngoài hoặc tác động nghiêm trọng đến não, tức là né tránh người hoặc sự vật có chọn lọc. Theo tâm lý học thì đây là một cơ chế phòng vệ” 

Chỉ có Thẩm Tư Trung biết tổng giám đốc Kinh đã gặp một cú sốc rất lớn, mà cú sốc này khiến anh không thể chấp nhận được, nên trong tiềm thức anh sẽ lựa chọn quên đi chuyện này. 

Rất có thể anh đã không còn nhớ sư phụ nữa. 

Có lẽ đây là chuyện tốt, còn nhớ mới đau khổ. 

Tại phim trường “Tình yêu ở vịnh Tử Kim” ở thành phố Ninh Hải. 

Bộ phim này đã quay được bốn mươi lăm tập, mọi người hợp tác mấy tháng rồi nên cũng thân với nhau. 

Vẫn như những lần trước, Đinh Mỹ Trân lại mua cho các diễn viên có cảnh quay ngày hôm nay mỗi người một ly cà phê latte. Thói quen này có từ khi cô ta điều tra ra Trương Quân Hạo thích uống latte. 

“Của cậu này, không đường” Trong giờ giải lao, cô ta tự tay đưa một ly cho Trương Quân Hạo, cô ta nói với giọng dịu dàng, cười tươi rói. 

Trương Quân Hạo đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn.” Sau đó không nhìn cô ta thêm nữa. 

Nhưng Đinh Mỹ Trân lại rất vui, chỉ cần anh ta không từ chối là tốt rồi! 

Cô ta tựa như một cô gái đang chìm đắm trong tình yêu, so sánh với dáng vẻ một ngôi sao nữ kiêu ngạo thì cứ như hai người khác nhau. “Thứ bảy được nghỉ, mọi người đi đánh golf không, tôi bao hết!” Đinh Mỹ Trân đang vui nên đưa ra lời mời. 

“Tuyệt quá!” 

“Chị Đinh hào phóng!” 

Khi mọi người vui vẻ hò reo, cô ta lại nhìn về phía Trương Quân Hạo, đang chờ đợi phản ứng của anh ta. 

Nào ngờ anh ta lại như không nghe thấy, chỉ lo cầm điện thoại soạn tin nhắn. 

Nhưng Đinh Mỹ Trân muốn có câu trả lời từ anh ta nhất, thế là cô ta đi qua hỏi thêm một câu: “Quân Hạo, thứ bảy cậu có rảnh không?” 

eyJpdiI6IlwvZndJb2pcL3BSXC8yT3h5aDVTR0ZZcEE9PSIsInZhbHVlIjoiQ29GZ2xwemtNZjRPUjZ2bEJHTXA1RHdqeHJIN0E1NkQwN2RPeXdibW93cVwvVXNzbEpZT0o0MGI2WHdWcTNYb2gyU0tzOHN5K0dteVRNTiswQ3dVcm1KRzdLRkdYQlZIZmM2MklqVVJYaHNKM3MzYWM4d2hMVWVnQTVcL2l6cWxtVWEyc1IrcnFvMHlpamZtM3lQQldkU1BWeUp4M2NtdmlWUXRyVWFvaHhrQkRTaWJzeWJWY21NK1pySm5kRlhwZEdrNHZWVk9xQXpIUjlDV1JveGJ5R1p6dVZCWXl2bjJKRnpmM0trQnQ2MXZ1ekNzK2U5UVNZWlpKaGtRZkxYXC8yb0UyOTdTeTBmQkNzVWlDb3pMeDRYTDZ3dzgyRnN1eVhPaVZONUhERjBRQUE9IiwibWFjIjoiNjc4N2JhZjE5ZjU4YTJkOTE3MTNmMTZkYzg1NTAzZDFmZjIyZWE2YjFjMjc3NjY4OWNmZmY5OTQ0YzUxODEzYiJ9
eyJpdiI6InJQK2YrWmVvcTQ4QTVaamZCaXJUeGc9PSIsInZhbHVlIjoibXN0WUVMYnpSOGpWekpTU29xWUo5Tmd6dkFoTGY2SE1NaFhlVnVldDY0aENncUlqVFoyZ2dNT1Z5MUNWSlZFTTVnMzAzaWxcL1NXRGpDUWpsUndVMWEzNERnd0dOMXIwZFIzczV5bUE3RlpcLzlxV1lEUzRmZEtVMm9XS3V6TlFLRzBaUUpFSW9BVkM1SXhSR25pRkx5NVZ2TVdkWjZ2NytJajVRVGhXT3F6Q1lUTTJcL0lsWG45U2RkTGlIek4xMExOIiwibWFjIjoiZjViYjAyNWI4ZDljODhlODY4N2RiODI0N2E4ZDI3OWVmOGI5Yzk2Mjk0NTY2NDhiMzQ1MmQ3ZjUzY2VkNWY1MCJ9

Đáng lẽ cô ta nên mời thẳng luôn mới phải!

Advertisement
x