Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ. 

Cô ta căng thẳng nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy, thậm chí còn không dám nháy mắt. 

Lại vài giây trôi qua, ngón tay Kinh Tử Sâm giật rõ thấy, với lại độ cong cũng lớn hơn. 

“.” Ngọc Tịnh Thi đứng phắt dậy, kích động nhìn xung quanh, mất một lúc lâu vẫn không nói ra được tiếng nào. 

Cũng đã hai tháng rồi cô ta không nói chuyện. 

Lúc này trong phòng bệnh không có ai khác. 

Kinh Tử Sâm từ từ mở mắt ra, trần nhà trắng tinh đập vào mắt. Anh chậm rãi hít thở, cảm thấy phòng rất rộng, trong lòng có cảm giác trống rỗng. 

Đây là đâu? 

Anh muốn giơ tay lên nhưng lại phát hiện mình không có sức, cứ như một giấc mơ vậy. 

Lúc anh đảo mắt, Ngọc Tịnh Thi cũng nhìn về phía anh, ánh mắt hai người chạm nhau. 

Thời gian cũng dường như dừng lại... Cô ta đang khóc. 

“Anh tỉnh rồi à?” Vì đã lâu không nói chuyện nên giọng cô ta khàn như thể không phát ra được âm thanh gì, trên môi là nụ cười, trong mắt có nước mắt. 

Kinh Tử Sâm cứ thế nhìn cô ta, cảm thấy cô ta rất khó hiểu. 

“Tử Sâm. Ngọc Tịnh Thi nghẹn ngào gọi, cười còn xấu hơn cả khóc: “Cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi..Cô ta vui đến mức không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể quệt nước 

måt. 

Người đàn ông khẽ nhíu mày: “Cô là ai?” 

” Ngọc Tịnh Thi sững người, trái tim bỗng thắt lại. 

Cô ta cứ đơ ra nhìn anh như thế, đầu óc như nổ tung! 

Thấy cô ta không trả lời, Kinh Tử Sâm hỏi lại lần nữa: “Cô là ai? Tại sao cô lại khóc?” 

“Anh... không nhớ em sao?” Cô ta kinh ngạc, lòng chùng xuống: “Anh đừng làm em sợ, đừng nói đùa mà 

Kinh Tử Sâm nhìn xung quanh, mày hơi chau: “Đây là đâu?” 

“... Anh bị mất trí nhớ rồi ư?” Ngọc Tịnh Thi khó tin hỏi. 

Chấn thương sọ não, mất trí nhớ cũng có thể xảy ra. 

Lúc này, cửa phòng bệnh mở ra. 

Lạc Vân và Kinh Tố Ngọc bước vào, Thẩm Tư Trung cũng đến, mấy bác sĩ cũng theo sau. 

Mọi người nhìn thấy Kinh Tử Sâm mở mắt đều vô cùng kinh ngạc. 

Tỉnh rồi ư?! 

Chỉ có Kinh Tử Sâm mờ mịt, đôi mắt sâu thẳm nhìn Thẩm Tư Trung ở bên trái rồi dời sang bác sĩ ở ngoài cùng bên phải. 

Trong số những người này, anh chỉ biết mỗi Thẩm Tư Trung. 

“Thẩm Tư Trung” Cuối cùng anh dời mắt về phía Thẩm Tư Trung: “Tôi... đang ở bệnh viện hả?” 

“Tử Sâm..” Kinh Tế Ngọc kích động đến mức rưng rưng nước mắt, người run rẩy: “Con tỉnh rồi à?” Bà ta nhào qua tới giường, nắm chặt lấy tay anh: “Tốt quá! Cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi!” 

Kinh Tử Sâm rút tay ra như bị điện giật, cảnh giác nhìn bà ta 

Kinh Tế Ngọc sững sờ, không hiểu vì sao, nụ cười trên môi cứng đờ: “Con sao vậy?” 

“Dì ơi, anh ấy.” Lúc này, Ngọc Tịnh Thi run rẩy lên tiếng: “Hình như anh ấy bị mất trí nhớ, anh ấy không nhớ con, chắc cũng không nhớ dì đâu ạ. 

“Mất trí nhớ? Tại sao nó lại biết Thẩm Tư Trung?” Kinh Tế Ngọc không tin. 

Lúc này, trong đầu Thẩm Tư Trung hiện lên một cụm từ - mất trí nhớ có chọn lọc. 

Anh ấy bước tới bên giường, Lạc Vân thì dìu Kinh Tế Ngọc. 

“Anh có còn nhớ mình là ai không?” Thẩm Tư Trung nghiêm túc nhìn Kinh Tử Sâm, hỏi thẳng. 

Tất cả mọi người đều hồi hộp. 

Kinh Tử Sâm cố nhớ lại, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? 

Tại sao anh lại ở bệnh viện? 

Cứ như đã nằm rất lâu, lâu đến mức toàn thân ê ẩm, không còn chút sức lực nào. 

Tại sao anh lại ở bệnh viện? 

Mạch suy nghĩ đang dần quay ngược về quá khứ, anh chỉ nhớ mang máng rằng có một chiếc xe bán tải lao tới tông anh văng ra xa. 

eyJpdiI6Ik5Hc0pTRVJ5YklHUHRuTlQ3YktHTFE9PSIsInZhbHVlIjoid3pYRHh5aEhKcDN4OU1PbitWRzNlUjJXeSs4bVZiRENcL1IrbyttdUp2M0lLRjA4a3V5TkFya2xxNythQUVqT3NcL2tJVXB1OWc2VVJ0blRKZXhSYkp6WVNGVVBOU3FpVHI2Q2Mxb3dNczJ0YmlYMGpha2hMRk92d1wvWlF3cmptME9taG9UNEVJMU44dElvQ0ZCZldJK3lMaUhkelE2ZklKOVp1Rk5DVVRqd2dNPSIsIm1hYyI6IjI3N2MyMDg0OWM4Yzk1ZTU5MWJjYmM5OTZjOTFjYWUxYTBjMDY4NWQxYmFmMDllZDNjYzA2NmFjZjkwZWU1YTEifQ==
eyJpdiI6IjBxaVp3ZktiUEFBT1VYM3FSanArM0E9PSIsInZhbHVlIjoibDM4TUhcL1VkWURIa3hYT1MrV0dMWVhWREJERU5aZEU4bHE2bGtuN0hqVEIrTTAzQ0l0OWIwMFVGOU1yRERUc09NZXJqZTFaQjlXYURkaThBdER4RThYb2g2a1wvYkZtUFBNZDMyekpmVmRwVlphcHpQdHp3KysrY3Y0bzM0b0xNMDYyVDUrK3ZqMjJvaFwvS3hiYmJLN1ZyQWxWMHFuWEI4ZWpyUm9ERHByYnRTN1l0MnFaNTJHQitFNEVPK3NFRWNGUUhVNnZLTW90V3FudnRBN1dNVkl6YVhXYmhQakZlTnd3SEtqMXFHZjhEZGlWdFBnSFAzWGMrVlpnajlwMitUbU5oWmtzYkwxMnJRUlFxSnpaeUp2S1hEc1wvbXVkRXZhU3U5OVdwXC9vZTlobz0iLCJtYWMiOiI0OGQ1YjBkNzI3NmMyZjYzZTQ4NzcyNjM2OGI1ZmQ2YjE1Mzk0ODczNmI1MDU5NDg1ZWJlZjcyODk2NGRjMDU0In0=

“Đừng cố nhớ lại nữa. Nhìn vẻ mặt đau đớn của anh, Thẩm Tư Trung lo lắng nhắc nhở: “Anh sẽ đau đầu đấy, đừng cố nhớ nữa, anh bị mất trí nhớ có chọn lọc rồi.

Advertisement
x