Vào khoảnh khắc chuông điện thoại reo, trái tim cô cũng theo đó mà thắt chặt. 

Cô muốn biết tin tức của anh, nhưng lại sợ là tin tức xấu... Trong lòng cô rất căng thẳng, mâu thuẫn và bất an. 

“A lô.” Tiếng chuông dừng lại, giọng nói quen thuộc của Thẩm Tư Trung vang lên: “Xin chào, tôi là Thẩm Tư Trung” 

“Là tôi” Lê Mạn Nhu nhẹ giọng nói: “Anh ấy sao rồi?” 

“Sư phụ?” Thẩm Tư Trung rất ngạc nhiên: “Đây là số điện thoại của chị sao?” 

“Không phải” Cô rưng rưng nước mắt, cố gắng giữ bình tĩnh: “Đây là điện thoại của Trương Quân Hạo, cậu mau cho tôi biết bây giờ anh ấy sao rồi? Tình hình cụ thể thế nào? Thật sự không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa sao?” 

“Đã không nguy hiểm nữa rồi, nhưng vẫn chưa tỉnh lại” Thẩm Tư Trung nói thật cho cô: “Cũng chưa biết khi nào sẽ tỉnh lại. Có lẽ sẽ trở thành người thực vật, cũng có khả năng... sẽ tỉnh lại vào một ngày nào đó trong tương lai” 

Câu trả lời của anh ấy thật sự không có chút tự tin nào. 

Nước mắt Lê Mạn Nhu lăn dài, nỗi đau cuồn cuộn kéo đến, mắt cô chợt nhói đau: “Cậu sẽ nghĩ cách giúp anh ấy tỉnh lại đúng không? Cậu sẽ cố gắng mà đúng không?” 

Cô gửi gắm tất cả hy vọng cho học trò của mình. 

“Anh ấy không thể trở thành người thực vật được!” Lê Mạn Nhu cảm thấy vô cùng sợ hãi, giọng nói cũng trở nên kích động nghẹn ngào: “Anh ấy là con cưng của trời, là truyền kỳ giới kinh doanh, nếu anh ấy trở thành người thực vật thì có khác gì chết đâu chứ?” 

“Sư phụ...” Trái tim của Thẩm Tư Trung cũng đang thắt chặt: “Tôi sẽ cố gắng, nhưng mà... rất nhiều chuyện không phải chỉ cần cố gắng là sẽ có kết quả, cho nên nếu tôi không làm được, mong chị cũng đừng trách tôi. 

Cô cầm điện thoại, nước mắt liên tục tuôn rơi, ngay cả hít thở cũng thấy đau đớn: “Tôi không trách cậu... Tôi chỉ hận bản thân mình thôi.” 

“Chị vẫn ổn chứ?” Thẩm Tư Trung lo lắng cho cảm xúc của cô: “Chị đang ở đâu? Anh ta có làm gì chị không?” 

Lê Mạn Nhu không trả lời, cô khổ sở cúp điện thoại, chậm rãi dời điện thoại ra khỏi tai. 

Có một khoảnh khắc, cô thấy trong không khí xung quanh như bao phủ bởi vụn thuỷ tinh, mỗi một lần hít thở, phổi đều thấy đau như bị những mảnh vụn đó đâm vào. 

Người thực vật... 

Anh có khả năng sẽ trở thành người thực vật... 

Đây là sự thật mà Lê Mạn Nhu không thể nào chấp nhận nổi. 

Tối đó, cô đã khóc và áy náy rất lâu. 

Tối đó, cô mở album ảnh xem đi xem lại, sờ lên khuôn mặt đang cười của anh, nước mắt liên tục rơi xuống khuôn mặt của anh, những giọt nước mắt trong suốt vô lực. 

Hôm nay, cô lại mất ngủ... 

Lê Mạn Nhu ôm album ảnh nằm trong chăn, không thể kiềm được nước mắt, tựa như vòi nước bị hỏng van. 

Trái tim cô đau đớn như bị xé rách, máu tươi đầm đìa, máu thịt lẫn lộn. 

Còn trên chiếc bàn trong phòng bên cạnh thì có hai chai rượu rỗng, trong không khí là mùi rượu nồng nặc. 

Trương Quân Hạo cầm chai Whisky còn một nửa trong tay, anh ta vẫn còn đang uống, tâm trạng cũng không được tốt lắm. 

Nếu Kinh Tử Sâm không tỉnh lại, anh ta cướp Lê Mạn Nhu đi thì có ý nghĩa gì chứ? 

Anh ta muốn Kinh Tử Sâm phải đau khổ, muốn anh phát điên! Anh ta sẽ mang Lê Mạn Nhu đến trước mặt Kinh Tử Sâm khoe khoang! 

Không phải Kinh Tử Sâm lợi hại lắm à, có thể hô mưa gọi gió mà? 

Nằm một chỗ thì có bản lĩnh gì chứ? 

Hai mắt Trương Quân Hạo cũng rưng rưng, nét mặt vô cùng nặng nề, sâu trong lòng cũng anh ta cũng hy vọng Kinh Tử Sâm có thể tỉnh lại đúng không? 

Thấp thoáng đã đến hai tháng sau... 

Hai tháng này Lê Mạn Nhu không đi ra ngoài, vẫn luôn ở trong biệt thự ven biển kia, trên mặt không có nụ cười, cũng rất ít khi nói chuyện, trong lòng cô vẫn luôn lo lắng cho Kinh Tử Sâm. 

Nhưng cô lại không dám mượn điện thoại di động của Trương Quân Hạo, sợ sẽ chọc giận anh ta, khiến anh ta sẽ làm chuyện gì khác thường với cô. 

Ngày nào Trương Quân Hạo cũng ra ngoài quay phim, quay xong sẽ về nhà ăn bữa tối với cô. 

Họ không nói chuyện với nhau, nhưng cuộc sống cũng trôi qua khá yên bình. 

Trong phòng bệnh VIP được canh gác nghiêm ngặt ở New York. 

Ngọc Tịnh Thi ngồi trước giường bệnh hai tháng, hoàn toàn không có tâm trạng xử lý việc trong công ty, cũng may Mạc Tử Văn có thể xoay sở được, Kinh Tế Ngọc cũng rất yên tâm. 

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, gió đầu hè thổi rèm cửa sổ lay động. 

eyJpdiI6IkkwR2NHSUsxZzVtQ3RpemZWUVNxUGc9PSIsInZhbHVlIjoiR2hBN3I1OUZZelpmXC91ZjBoQlpsbktPUHJvQkJRb25PMThsTjA1YmROOUI2M3l0U1JzajN5R1A5anJtUGl2cWVDS0VaOXBIbms1WUozWE5yQmg2VzZyb2Z3XC9cL2J2UTJsYTFINEFIZkI3TFVaNzQzbVYzNnBYNG1QY1l4enFOdU4wYUdxdU1GWlwvY3FHdko4TjM4RXFncFU0bmJPbUNEOG9UWVhnSkQzbTIwVFdQa3ZodTdiNTk4YmJhakpqdCswQjVaV0JMUjhmS2htRkRndXhYa29KOFUxMzhlUXV3STFlODVCOHVBOENzdFwvV2pLMTYwN2w4YTJJcXZSc29OUjg5ZDF1VWQwOHlnXC83VG16UGJKU0p6MGJkOTVXM3lQTzNcLytJNW1jdFRyVkZlZXBnQTRkR0ZmWlNVWTlmdnpxNkt3STQzWEFlRGF2VnhYeU40cVwvWHpKUW9aSFpFWEdoM1NWRGpIaXZCalN5RjA9IiwibWFjIjoiMTYwM2ZkODk2NTQyZTQ2ZjYxMmE2NThjYmVkNTdjMjc1NDc4MGIwOTYyZTg5NzMxZmIzOWM0YjllZjRmMGU3NiJ9
eyJpdiI6Ilg5bkFhV2FkXC9YVzFjY3p0TkpVMGhBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlNpeDVjQmFxUGphU2R3MENBeGlKcjBDUjJSNDZxSllrUm5vYnBKSm5DXC9WRXlZMXJqQnlnZXd1MUxQZlNSN0dsdFJiUjJVT2JXbE9OVzN6eTJLMnRiK3g1SE1nZEo1bGVHbHdYeTgzUjFIbDJTemFcL2RKa2NFXC9rVTNmUFd2SlNuUFN4cjFPc3hyNTc5WjNpa3JcLzZXUUo4ZDgrdXlZK1kxMHN4OWNcL0I2a3JjRFwvZ0lKN1NldXA1UytuNCtZRmRDaW1jY0t3TUtEVFpuS1FycG1lUCszRlFPM3c1V1hYZVRXak50XC9yZGlnUFhuM1FyUGlXN0phRVhzbHREZXRoVlI5aFJJNjlTZFlJckRZWVNJOVY0MWJPdlBJcjJzZkxEcmpZaFFIdnVnSE5HOD0iLCJtYWMiOiJkYWFkZDBjZDI5MmNhY2Q1NjE5ZGUzNjVhNjU5Yzk5NTQ0MTc2ZDIyZGEwM2QwMWRlYzViN2ZhZDliODVjM2Q4In0=

Cô ta mở to mắt nhìn chằm chằm bàn tay kia, cứ cho là mình bị ảo giác!

Advertisement
x