Mãi đến khi Trương Quân Hạo đứng bên cạnh sô pha, có một bóng đen phủ xuống, Lê Mạn Nhu mới phát hiện là anh ta tới. 

Cô vội vàng cất điện thoại đi, nhưng anh ta vẫn thấy rõ dòng chữ trên thanh tìm kiếm. 

Trương Quân Hạo không nổi giận mà ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay ôm lấy bả vai cô. 

Hành động này khiến cô giật mình cứng đờ người, vội vàng đưa mắt nhìn về phía anh ta! 

Tầm mắt hai người giao nhau, Trương Quân Hạo bắt chéo chân, khuôn mặt nghiêm túc, ngón tay đang nắm lấy bả vai cô vô thức siết chặt: “Muốn biết tin tức của anh ta sao không hỏi tôi đây này?” 

Hỏi anh ta? 

Không phải anh ta nói ở trong ngôi biệt thự này không được nhắc tới bất cứ thứ gì có liên quan đến Kinh Tử Sâm sao? 

Cô hỏi kiểu gì? 

Dường như tâm trạng của Trương Quân Hạo hôm nay khá vui vẻ, anh ta nở nụ cười như có như không: “Cô lấy lòng tôi đi, tôi sẽ cho cô biết tình hình của anh ta. Lê Mạn Nhu nhếch môi tỏ vẻ cạn lời: “ 

Anh ta lại nói: “Tôi sẽ không ép cô làm chuyện mình không muốn, nhưng tôi rất muốn nhìn thấy cô chủ động. 

“Anh có ý gì?” Lê Mạn Nhu cảnh giác nhìn chằm chằm anh ta, hình như anh ta đang thả lưới. 

“Ý tôi là nếu cô đã đồng ý làm người phụ nữ của tôi thì không thể lạnh lùng với tôi, coi tôi như người vô hình như thế” Trương Quân Hạo nhíu mày: “Sau này tôi còn muốn dẫn cô ra ngoài, cho nên cô phải học cách làm quen với mối quan hệ này” 

Lê Mạn Nhu bỗng hiểu ra điều gì đó: “Anh ấy đã thoát khỏi nguy hiểm, sống lại rồi phải không?” Vì thế anh ta mới muốn dẫn cô ra ngoài chọc giận Kinh Tử Sâm? 

Trương Quân Hạo chuyển mắt nhìn cô với vẻ tìm tòi: “Cô căng thẳng quá rồi đấy.” Ngón tay thon dài đùa giỡn tóc mai của cô: “Sao cô lại thông minh như thế nhỉ? Chẳng trách anh ta lại yêu cô đến thế, thậm chí còn liều mạng vì cô?” 

“Rốt cuộc anh ấy sao rồi?” Lê Mạn Nhu rất sốt sắng, cô kích động hỏi: “Có phải anh có tin tức về anh ấy không?” 

“Hồn tôi đi” Người đàn ông buông tay, khoanh tay trước ngực tựa vào lưng ghế, nhắm hai mắt lại: “Chủ động lên. 

Lê Mạn Nhu run rẩy. 

Nhìn thái độ bất cần đời của anh ta, cô thầm thấy khó chịu. 

Nhưng vì có thể lấy được tin tức của Kinh Tử Sâm, cô không còn sự lựa chọn nào khác cả. 

Vì thế Lê Mạn Nhu đè nén tất cả uất ức, lòng như tro tàn tiến đến gần, đặt đôi môi hồng lên mặt anh ta. 

Khoảnh khắc này có ý nghĩa rất lớn lao với Trương Quân Hạo, tựa như có một dòng điện chạy thẳng tới đáy lòng, khiến anh ta cảm thấy tê dại. 

Anh ta ghi nhớ cảm giác lúc này. 

Từng có rất nhiều người phụ nữ chủ động hôn anh ta, nhưng chỉ có lần này khiến anh ta có cảm giác. 

Anh ta chuyển tầm mắt, hai người lại nhìn vào mắt nhau một lần nữa. 

“Anh ấy sao rồi?” Lê Mạn Nhu cố kìm nén cảm giác khó chịu, hỏi rất thẳng thừng. 

Trương Quân Hạo như nhìn thấy trái tim cô đang nhỏ máu: “Cô rất có tinh thần trao đổi.” Anh ta cũng không muốn giày vò cô thêm nữa: “Kinh Tử Sâm tốt số, Diêm Vương không bắt anh ta đi, sau ba mươi sáu tiếng cố gắng cấp cứu, cuối cùng cũng nhặt được mạng về rồi. 

Trái tim lo lắng suốt nửa tháng cuối cùng cũng có chút thả lỏng, Lê Mạn Nhu hít sâu, tựa như cuối cùng cũng cảm nhận được mùi vị của dưỡng khí. 

Cô có cảm giác mình cũng đã sống lại. 

Trương Quân Hạo nói tiếp: “Nhưng bây giờ anh ta vẫn chưa tỉnh lại, chỉ giữ được mạng mà thôi, có khả năng trở thành người thực vật hay không hoặc sau khi tỉnh lại sẽ xuất hiện tình trạng gì đều là một ẩn số, Thẩm Tư Trung vẫn còn ở New York. 

Nghe anh ta nói thế, con ngươi đen nhánh của Lê Mạn Nhu bị sương mù bao phủ. 

Kinh Tử Sâm cũng vẫn còn ở New York... 

Trương Quân Hạo đưa điện thoại của mình cho cô: “Cô có thể gọi điện thoại cho Thẩm Tư Trung” 

.” Lê Mạn Nhu đảo mắt. 

Hai người lại một lần nữa nhìn vào mắt nhau. 

eyJpdiI6IkRqYXlDS1ZhODlvRHNNNU8zbTJKR0E9PSIsInZhbHVlIjoiRHp6SlRDbnkrS0xYcnZONmpPM015VHFWTEhNS3YzNnB1anY5eWdcL3hTWEp2aUhxUkFuTUdaOGY5WUgwUitwYVliR2FCYk5aaUhkWmwrZnlNUVBOa0VZRnkyOHFrVUFLRk53UVl4dVVQcUw2S2dpUEUzS0MzVVBPeURTcDVXUm05UmhaUmFLbGpJck8wVGEzRzZHYXorZE1UVE00K1ZyWjdhc1wvNmJPVHRJWmtYV2pXWENtT1krUllzK1M2REVBOFFXZGVsVGZjdXZ1MGw5YkMyRlpFcWg3R3FMT0VXXC8xU2EyMG82NGZCcEtHRG5vMERCTXVmUGNUQU5nUXFiTitFZiIsIm1hYyI6ImJjZjM3NzRiNDI0OTRmZTMwZTQ3YjE3OGZmNmNjMmQ4ZDM1MzI5YmRhMTMxYTc5YzBmNTEwMDY4M2E0ZWI1MDkifQ==
eyJpdiI6ImlvM01RYkQyMHpwVERyR3JWVzdyQlE9PSIsInZhbHVlIjoidUdMS2o0Vk54Mm9sMTlsbElFZkpPdHZGeWxBRDdsTHJtVGZSOUlVdXM1VHhUZXZyRjNiTGtQYzd2c0Y0WElwb0hxUjVBNVFRbnN3cmRpcHBZREhGbCtsQ0lqY25EakpITDg1VWN0eWxQa2dJcGJHd3RpQkZIbzl6dlF6VlBrQkVuUVpEQTNmVUNpYXJWWU1NM0ZzQmpYMit4SUl2QSt5em8zNmpKUVl0aE54WmhHZHNMRGNxVmZhSG9HRGVRb2NpNUxzSFFxS3VYSHk4MGM4ZmV3MU13YVZkeEd2Y2IrY1A3R3VFMjRzRm5yRT0iLCJtYWMiOiJkOGQ3NjBlMzUwNjNhZDRhZTc1M2RhODk1ZTNmYjRlNzEwNGY3M2QxYzBlMGZiZTE4YzdjMzkyYjU2NDdiNGYzIn0=

Sắc mặt Lê Mạn Nhu trắng bệch, cô nín thở bấm số điện thoại của Thẩm Tư Trung...

Advertisement
x