“Tại sao?” Đạo diễn rất mong anh ta sẽ đi.
Nhân viên hậu cần tò mò hỏi: “Chị nhà anh lo hả? Anh có thể dẫn chị ấy đi theo mà!” Lúc nãy cậu ta tình cờ nghe Trương Quân Hạo gọi điện thoại.
Trương Quân Hạo nhìn sang cậu ta, nghiêm túc trả lời: “Tôi không cho phép người phụ nữ của mình xuất đầu lộ diện, sợ các cậu để ý. Lúc nói, nụ cười mỉm hiện lên trên mặt anh ta trông cực kỳ cuốn hút.
Sau đó anh ta bước lại gần thợ quay phim, đứng tại vị trí của mình.
Ống kính nhắm vào anh ta.
Đạo diễn nói một câu “Bắt đầu”, anh ta đảo mắt nhìn thấy một bóng dáng rất giống với người con gái Hân Mỹ của anh ta. Anh ta chau mày, đi tới vài bước nắm lấy cánh tay của Đinh Mỹ Trân: “Hân Mỹ!”
Anh ta kéo nhẹ một phát, cô gái tha thướt quay lại, mái tóc mềm mại khẽ lướt qua người anh ta, chạm mắt với đôi mắt đen láy kia.
Trương Quân Hạo giữ chặt eo cô ta, hôn lên môi cô ta.
Đinh Mỹ Trân nằm gọn trong vòng tay của anh ta, cô ta lập tức có cảm giác như trời đất quay cuồng.
Một tuần trước khi đọc được kịch bản này, cô ta đã rất mong chờ về cảnh quay này, vất vả lắm mới đợi đến ngày hôm nay.
Cảm giác ấy... cứ như bị điện giật vậy, đây là một cảm giác chưa từng có.
Nụ hôn kết thúc.
Trương Quân Hạo buông cô ta ra rồi nắm tay cô ta, kích động nói: “Đúng là em rồi! Em có biết anh đã tìm em bao lâu không? Anh sắp điên rồi đây này!”
. Đinh Mỹ Trân còn đắm chìm trong nụ hôn vừa rồi nên quên mất lời thoại.
Hai người nhìn nhau, cô ta đơ ra như thế trong vài giây.
Trương Quân Hạo khẽ nhíu mày.
Đạo diễn cũng ngơ ngác, có chuyện gì vậy?
Đinh Mỹ Trân hoàn hồn lại, xấu hổ vỗ vai anh ta: “Xin lỗi xin lỗi, tôi quên thoại mất, có thể diễn lại lần nữa không?”
Trương Quân Hạo đang vội nên hơi bực, cô ta là một bậc tiền bối trong giới giải trí, từng quay rất nhiều bộ phim mà lại quên thoại ư?
Một người từng quen rất nhiều người phụ nữ như Trương Quân Hạo chỉ cần nhìn một phát là biết ngay mưu kế của Đinh Mỹ Trân, mà vốn dĩ anh ta cũng không thích Đinh Mỹ Trân nên lúc này càng thấy phản cảm hơn.
Anh ta chỉ lạnh lùng nhìn Đinh Mỹ Trân, không đáp lại gì.
Nụ cười trên môi Đinh Mỹ Trân hơi đơ, cô ta lúng túng cười: “Tôi không cố ý đâu, lúc nãy tôi...
Lúc này đạo diễn lên tiếng: “Vậy thì diễn lại lần nữa, tập trung vào!”
“Dạ vâng.” Không hiểu sao cô ta hơi chột dạ.
Nhưng Trương Quân Hạo lại đứng yên ở đó, trên gương mặt đẹp trai không có biểu cảm gì.
Đinh Mỹ Trân nhìn thợ quay phim và đạo diễn ánh sáng, cuối cùng dời mắt về phía Trương Quân Hạo: “Cậu không đi ra xa hơn một chút hả? Tôi đứng đây ngoảnh đầu lại để cậu chạy qua nhé?”
“Không diễn lại cảnh hôn.” Nói rồi, anh ta nắm lấy tay Đinh Mỹ Trân: “Đúng là em rồi! Em có biết anh đã tìm em bao lâu không? Anh sắp điên rồi đây này!” Anh ta lập tức nhập
vai.
Đinh Mỹ Trân ngẩn ra, nhanh chóng đọc thoại: “Lâm An, em... em có nỗi khổ tâm.
Trương Quân Hạo nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta, một ý cười kín đáo xẹt qua dưới đáy mắt rồi biến mất: “Rốt cuộc giữa em và anh ta đang có gì vậy hả?” “Em và anh ta không có quan hệ gì cả!”
“Cắt!” Đạo diễn nói: “Đạt!”
Trong phim trường vang lên tiếng vỗ tay, buổi quay hôm nay đã kết thúc.
Mọi người vất vả cũng một thời gian rồi, đã quay xong mười tám tập, mọi người vui vẻ với nhau, hiệu suất làm việc cũng rất cao, nên tối nay có một bữa tiệc nhỏ.
Trương Quân Hạo cầm lấy áo khoác rồi đi luôn, nhìn theo bóng lưng cao lớn ấy, Đinh Mỹ Trân khẽ cau mày:
“Anh Quân Hạo không đi ạ?” Trợ lý thắc mắc.
Đạo diễn trả lời: “Cậu ấy không đi, chúng ta chuẩn bị xuất phát thôi nào. Hôm nay đừng quẩy muộn quá, mai còn có vài cảnh quay quan trọng, là tinh hoa của cả bộ phim đấy.
Trương Quân Hạo không đi, vậy thì Đinh Mỹ Trân đi làm gì?
“Đạo diễn, tôi cũng không đi” Đinh Mỹ Trân lấy cái áo khoác chống nắng đắt tiền mặc vào: “Mai gặp nhé”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất