Không đợi đạo diễn lên tiếng giữ lại, cô ta đã xoay người lên chiếc xe dã ngoại cách đó không xa.
“Hai người này... có chuyện gì hả?” Có người nghi hoặc như thể nhìn ra được gì đó.
Lúc này, cậu nhân viên hậu cần trẻ tuổi không biết giữ mồm giữ miệng: “Mọi người đều có thể hiểu mà, nên không cần hỏi nữa. Ngày nào cũng ở cạnh nhau, không muốn có gì cũng khó.”
“Cuối cùng cô cả Đinh cũng có hứng thú với đàn ông rồi à?”
“Chứ sao nữa?”
“Tôi thấy Quân Hạo đâu thích cô ta cho lắm? Cả hai cũng không nói gì nhiều.”
“Ai mà biết? Chắc là muốn giữ kẻ thôi, chuyện của người ta sao chắc chắn được.
Mười mấy phút sau, chiếc Volvo đen chạy vào sân biệt thự cạnh biển.
Cửa xe bên ghế lái mở ra, Trương Quân Hạo xuống xe, vừa liếc mắt đã nhìn thấy bóng người đang ngồi bó gối trên sô pha ngoài trời.
Cô ấy vẫn còn đang ngắm mây ư?
Đúng lúc này, chị Đàm đi từ trong phòng khách ra: “Cậu Trương, bữa tối đã xong rồi”
“Tôi đi gọi cô ấy” Anh ta ngăn chị Đàm lại rồi tự mình đi đến chỗ Lê Mạn Nhu.
Từng cơn gió đêm thổi qua, mùi hoa bách hợp thoảng qua thơm ngát.
Cách cô càng lúc càng gần, Trương Quân Hạo cảm thấy cô tựa viên ngọc đen trong suốt, nhất là mùi hương thanh mát trên người cô rất hợp với anh ta.
Trương Quân Hạo đứng bên cạnh Lê Mạn Nhu, bóng anh ta bao trùm lấy cô.
“Vào ăn tối thôi” Anh ta bình tĩnh nói: “Chị Đàm bảo cô không ăn trưa, cứ để như vậy sẽ không tốt cho sức khoẻ đâu”
“Tôi không muốn ăn. Cô vẫn nhìn rặng mây trên bầu trời xa xôi, lạnh nhạt đáp: “Anh đi ăn đi.
Trương Quân Hạo ghét nhất khi cô tự hành hạ bản thân thế này, bèn sa sầm mặt: “Dù cô không đói thì cũng phải đi ăn với tôi chứ? Tôi đã cứu anh ta, đáng lẽ cô nên biết ơn tôi chứ nhỉ?”
“” Dây thần kinh toàn thân của cô căng chặt, không hiểu sao cô lại thấy căng thẳng.
“Tôi không có yêu cầu quá đáng lắm đâu, ăn một bữa cơm thôi.
Cô không dám chọc giận anh ta, bèn đeo giày vào, đứng dậy trước mặt anh ta.
Ở khoảng cách rất gần, ánh mắt hai người chạm nhau.
Cô cũng không nói gì, chỉ đi ngang qua bên cạnh anh ta, đi một mình về phía phòng ăn.
Trương Quân Hạo không biết cô đang nghĩ gì, cả ngày nay cô đều đang nhớ về Kinh Tử Sâm ư?
Lúc anh ta vào phòng ăn, Lê Mạn Nhu đã ngồi trên chiếc ghế trắng trong phòng, trông cô có vẻ bình tĩnh và lạnh nhạt.
Chị Đàm chuẩn bị bát đũa cho cô.
Bữa tối hôm nay rất phong phú, vẫn tuân thủ các tiêu chuẩn dinh dưỡng cho bữa ăn.
Có nước đường đỏ, bột củ sen, trứng hấp sữa tươi, cháo táo đỏ đậu phộng, canh cá, bánh thịt xay...
Trương Quân Hạo ngồi xuống đối diện cô, cùng cô ăn tối.
Chiếc đèn chùm thuỷ tinh phía trên đầu toả ra ánh sáng rực rỡ, mùi hoa bách hợp vẫn tràn ngập trong không khí, nhưng hai người không chạm mắt nhau và cũng không nói
chuyện với nhau.
Trong phòng VIP của bệnh viện tại New York.
Kinh Tử Sâm vẫn chưa tỉnh lại, anh đã được tháo mặt nạ thở oxy nhưng vẫn còn thở yếu, đã xác định không còn nguy hiểm đến tính mạng.
Ngọc Tịnh Thi vẫn không muốn ăn gì, chỉ uống một ít cháo rồi ngồi bên giường trông Kinh Tử Sâm.
Cô ta đang lo anh sẽ không tỉnh lại, nhưng cũng lo anh mà tỉnh thì sẽ lại đi tìm Lê Mạn Nhu.
Trong lòng cô ta đầy mâu thuẫn, cô ta đã được định sẵn là sẽ cách hạnh phúc rất xa.
Kinh Tế Ngọc gầy hơn rất nhiều, đôi mắt vẫn đỏ hoe. Kể từ ngày biết con trai gặp tai nạn giao thông, niềm vui của bà ta đều bị mất sạch.
Thẩm Tư Trung còn ở New York, lúc này anh ấy đang trao đổi với chuyên gia trong văn phòng.
“Rất có thể sẽ trở thành người thực vật” Chuyên gia thở dài, tiếc nuối lắc đầu: “Cái quan trọng là cậu ấy bị chấn thương não, có thể sống sót đã may mắn lắm rồi.
Tâm trạng của Thẩm Tư Trung cũng rất nặng nề: “Có một số điều e là chỉ có thể phó mặc cho thời gian, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức. Nếu anh ấy thành người thực vật thì có khác nào chết đâu?”
“Đây không phải lĩnh vực mà cậu giỏi, cậu cũng sẽ có lòng mà không có sức thôi. Chuyên gia nói trúng tim đen: “Nhưng cậu có thể thử xem.
“Anh ấy là bạn tôi.” Thẩm Tư Trung nói: “Mà còn là chồng của cô giáo tôi nữa, tôi có trách nhiệm cũng như nghĩa vụ chữa khỏi cho anh ấy” “Cậu cố lên nhé”
“” Thật ra trong lòng Thẩm Tư Trung không chắc chắn lắm.
Trong một căn biệt thự rộng lớn nào đó ở thành phố Ninh Hải.
Đèn trong phòng ngủ trên tầng hai còn sáng, Đinh Mỹ Trân mặc đồ ở nhà ngồi xuống ghế sô pha trước cửa sổ, lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi.
Có tiếng đập cửa vang lên bên ngoài phòng, đúng vậy, là đập, không phải gõ.
Tiếng đập cửa càng lúc càng lớn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất