“Đừng khách sáo, cô cần gì cứ gọi tôi, tôi chờ cô ở cửa phòng khách. Chị Đàm quay người rời đi, nhưng tầm mắt vẫn luôn tập trung vào cô, chị luôn ghi nhớ lời dặn của Trương Quân Hạo, luôn quan sát cảm xúc thay đổi của cô.
“Kinh Tử Sâm, anh đã tỉnh chưa?”
“Anh vẫn ổn chứ?”
“Anh còn sống không?”
Đáy lòng Lê Mạn Nhu vang lên tiếng nói, cô không ngừng tự hỏi.
Môi cô khẽ run, toàn thân bị nỗi buồn sâu thẳm bao phủ, dù ánh nắng rạng rỡ cũng không thể xoa tan.
Trong lòng cô chỉ có Kinh Tử Sâm, hoàn toàn không nghĩ gì đến việc đi thăm các con.
Các con có thím Chu và quản gia Thẩm là Lê Mạn Nhu yên tâm rồi.
New York, trong phòng VIP sang trọng của bệnh viện.
Phòng bệnh được thiết kế vài phòng, Kinh Tố Ngọc và Ngọc Tịnh Thi đều có phòng ngủ riêng, nhưng họ đều không lên giường ngủ.
Ngọc Tịnh Thi không rời giường chút nào, tô ta ngồi trên ghế trông Kinh Tử Sâm trên giường.
Bầu không khí như ngưng lại, im lặng đến ngạt thở.
Kinh Tử Sâm lại đeo mặt nạ dưỡng khí, anh chẳng những không tỉnh mà hơi thở còn rất yếu, có thiết bị theo dõi 24/24.
Thành phố Ninh Hải, biệt thự ven biển.
Trong sân hoa bách hợp nở rộ, Lê Mạn Nhu ngồi bó gối trên ghế sô pha ngoài trời, ngước mắt nhìn trời, cô đang âm thầm cầu nguyện.
Cầu nguyện Kinh Tử Sâm có thể chuyển nguy thành an.
Phim trường “Tình yêu ở vịnh Tử Kim”.
Phong cảnh bên ngoài rất đẹp, thảm cỏ xanh mướt, kiến trúc cũng rất đẹp, cách đó không xa là nhà thờ kiến trúc Gothic.
Mặt trời chiếu sáng rực rỡ, làn gió ấm áp thổi qua.
Hôm nay nam nữ chính Trương Quân Hạo và Đinh Mỹ Trân có rất nhiều cảnh quay với nhau, cả buổi sáng đều bận rộn quay phim, còn có cả cảnh hôn bất chợt.
Mọi người vừa ăn trưa xong, bây giờ là giờ nghỉ trưa, Đinh Mỹ Trân bị vẻ đẹp trai ngời ngời của anh ta thu hút.
Mắt nhìn anh ta không rời.
Trương Quân Hạo đứng dưới gốc cây dừa, một tay đút túi quần gọi điện thoại: “Cô ấy đang làm gì?”
“Cậu Trương. Chị Đàm báo cáo: “Cô Lê đã nhận điện thoại của cậu, nhưng không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ ngồi trên ghế sô pha trong sân ngắm mây, nước cũng không uống ngụm nào”
Trương Quân Hạo nhói lòng: “Tôi biết rồi, hôm nay tôi sẽ về sớm hơn.
Cách đó không xa, Đinh Mỹ Trân ngồi dưới ô che nắng, trang điểm kỹ càng, đôi mắt to tròn lấp lánh, ánh mắt chưa từng rời khỏi người Trương Quân Hạo.
Anh ta giơ chân nhấc tay thôi cũng lạnh lùng và đẹp trai khiến tim cô ta loạn nhịp.
“Cô Đinh” Trợ lý đưa nước đã mở nắp cho cô ta, nhìn theo ánh mắt cô ta, cũng đồng tình: “Anh Quân Hạo đẹp trai thật.”
“Đẹp đúng không?” Đinh Mỹ Trân nhếch môi: “Tôi rất thích cảm giác lạnh lùng anh ấy mang lại.”
Trước đây mỗi lần đi đóng phim, các diễn viên nam trong đoàn đều vô cùng chú ý đến cô ta, nhưng cô ta lại lười, thậm chí còn chẳng buồn nhìn họ.
Uống nước xong, Đinh Mỹ Trân vẫn nhìn chằm chằm vào Trương Quân Hạo, dáng người cao ráo thẳng tắp, góc nghiêng quyến rũ.
Bây giờ Trương Quân Hạo thật sự là một luồng gió mới.
Anh vừa bước vào giới giải trí đã cực kỳ nổi tiếng, với hơn một trăm triệu lượt theo dõi trên Facebook.
Vẻ đẹp trai toát ra từ trong xương là điều chí mạng nhất của anh ta, chắc nhiều cô gái thích lắm nhỉ?
“Cô đọc kịch bản đi, lát nữa sẽ tới cảnh hôn” Trợ lý nhắc nhở: “Cảnh hôn đầu tiên của bộ phim này đấy ạ.
Anh ta tới gặp đạo diễn: “Đạo diễn, quay xong cảnh này tôi phải về, tiệc tối nay tôi không tham gia được rồi, xin lỗi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất