Lê Mạn Nhu ngồi xuống đối diện anh ta, chị Đàm nhanh chóng bưng bữa sáng lên cho cô: “Cô Lê, cô thích uống sữa bò hay sữa đậu nành?” “Tôi uống gì cũng được. Cô thanh tao tĩnh lặng như đóa hoa bách hợp nở rộ sau lưng, mắt nhìn đi chỗ khác, không nhìn Trương Quân Hạo.
Trương Quân Hạo cũng không nhìn cô, chăm chú ăn sáng.
Chị Đàm cảm nhận được sự ngượng ngập trong bầu không khí, hai người chung sống với nhau thật sự rất gượng gạo.
Nhưng cô Lê chịu xuống lầu đã là bước tiến rất lớn rồi, tại sao cậu Trương không cười chào đón? Cậu ấy đang giận điều gì?
Sau khi ăn sáng.
Điện thoại Trương Quân Hạo đổ chuông, anh ta nghe điện thoại trước mặt mọi người, không biết đối phương nói gì.
Anh ta đáp: “Có thể sắp xếp vào lúc chín giờ, tôi tới ngay đây” Nói xong anh ta đứng dậy bước ra ngoài, không có ý định chào tạm biệt Lê Mạn Nhu. Nhưng khi đi ngang qua chị Đàm, anh ta buông điện thoại xuống, cố ý dừng bước: “Hôm nay tôi đi quay phim, sẽ về muộn một chút.
“Vâng, cậu yên tâm.” Chị Đàm ân cần nói: “Tôi sẽ chuẩn bị bữa tối cho cô Lê.
Trương Quân Hạo đảo mắt nhìn cô gái đang quay lưng về phía mình ăn sáng, dường như anh ta đi hay ở, cô đều không quan tâm.
Anh ta dời mắt bước đi, trong lòng có hơi thất vọng.
Nghe tiếng bước chân dần biến mất bên tai, Lê Mạn Nhu đặt ly sữa xuống, trong mắt hiện lên vẻ ảm đạm, nỗi lo lắng cho Kinh Tử Sâm ngày càng rõ.
Cô chỉ một lòng lo cho Kinh Tử Sâm, muốn biết anh thế nào rồi.
Cô hối hận vì lúc trước đã thỏa hiệp với Kinh Tố Ngọc, tình yêu vốn nên bất chấp tất cả.
Nếu cô dũng cảm hơn, kéo anh cùng chống lại mẹ của anh, biết đâu một ngày nào đó có thể cảm hóa được bà ta.
Không đến mức phải như ngày hôm nay.
Lê Mạn Nhu ăn sáng xong thì đứng dậy rời đi.
Trong phòng khách được trang trí ấm cúng, chị Đàm lấy điện thoại Trương Quân Hạo mua cho cô nửa tháng trước tới: “Cô Lê, cô nhận lấy chiếc điện thoại này đi.
Cô đã từ chối ba lần rồi.
Lê Mạn Nhu nhìn vào vỏ hộp điện thoại tinh xảo, cô nghĩ một lúc, cuối cùng đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn”
Chị Đàm rất mừng, trên môi nở nụ cười rạng rỡ: “Cậu Trương mà biết nhất định sẽ rất vui!”
Trên mặt Lê Mạn Nhu không có cảm xúc gì, cô nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, thời tiết hôm nay rất đẹp, mặt trời chiếu sáng rực rỡ.
Ánh nắng ấm áp chiếu vào từ cửa sổ sát đất, bên ngoài là những bông hoa bách hợp rực rỡ, từng khóm từng khóm lớn, màu hồng, màu vàng, màu trắng, vô cùng xinh đẹp.
Hương hoa nồng nàn bay vào phòng khách, tao nhã và thơm ngát khiến người ta cảm giác bớt bí bách.
“Những bông hoa này... mới được trồng à?” Lê Mạn Nhu nhớ mấy ngày trước vẫn chưa có.
“Vâng, thuê người cấy ghép suốt đêm đấy ạ. Chị Đàm vui vẻ đáp lời: “Cậu Trương nói hương hoa bách hợp có tác dụng chữa lành rất tốt đối với tâm trạng con người" “.” Lê Mạn Nhu hơi giật mình, gánh nặng trong lòng lại lớn hơn nữa.
Đối với tình cảm của Trương Quân Hạo, dù anh ta nghĩ thế nào, cô cũng không có cách nào đáp lại.
“Cô Lê, cô ra sân ngồi nhé? Tôi chuẩn bị trà cho cô” Chị Đàm thấy cô có hứng thú bèn khuyên: “Dù sao ở nhà một mình cũng chán.”
Lê Mạn Nhu chuyển ánh mắt, lặng lẽ nhìn chị ấy: “Được.”
Cuối cùng cô cũng chịu mở lòng giao tiếp rồi!
Chị Đàm mừng rỡ chạy đi chuẩn bị trà.
Lê Mạn Nhu đi từ phòng khách ra ngoài sân, ngồi xuống ghế sô pha ngoài trời, tắm mình trong ánh nắng ấm áp, ngửi mùi hoa thơm.
Cô lấy điện thoại ra khỏi hộp, khởi động máy mới phát hiện điện thoại này đã được cài đặt đặc biệt.
Chỉ có số của Trương Quân Hạo, và cũng chỉ gọi được số này.
“Đồ trẻ con.” Lê Mạn Nhu lười bảo anh ta thay đổi, cũng không còn lòng dạ đâu mà làm vậy.
Cô dùng điện thoại để lên mạng, nhập sáu chữ “Kinh Tử Sâm tai nạn xe” nhưng không tra được gì...
Trên mạng không có bất kỳ tin tức nào về việc anh bị tai nạn bị rò rỉ.
Nghĩ lại cũng đúng, tin tức như thế sao có thể không bị đè xuống?
Rất dễ khiến tâm lý mọi người bất ổn, nội bộ tập đoàn sóng gió, dưới biển lặng chẳng phải sóng ngầm mãnh liệt hay sao?
Cô ngước mắt nhìn lên bầu trời, những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên bầu trời xanh.
“Cảm ơn.” Lê Mạn Nhu rất cảm động vì chi tiết này.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất