Mặc dù từ nhỏ đến lớn Kinh Tử Sâm luôn âm thầm chăm sóc anh ta, nhưng hai người gần như không liên lạc trực tiếp bao giờ.
Trương Quân Hạo cũng biết Kinh Tử Sâm không thích mình, chẳng qua là vì trách nhiệm hoặc là cảm thấy nợ mình thôi.
Giữ vợ Kinh Tử Sâm bên mình, Trương Quân Hạo không hề thấy vui, bởi vì Lê Mạn Nhu không phải phụ nữ bình thường, cô là người phụ nữ duy nhất có thể khiến anh ta quan tâm và chú ý.
Trên lầu, Lê Mạn Nhu ngoan ngoãn uống thuốc, cô đặt cốc nước xuống, vẫn ngồi dựa vào đầu giường.
Cô không hề thấy buồn vì phá thai, cũng không nghĩ cho sức khỏe của mình, toàn bộ tâm tư của cô đều đổ dồn vào Kinh Tử Sâm.
Ký ức của cô vẫn dừng ở phòng cấp cứu, tâm lý vẫn rất căng thẳng.
Tối hôm nay, dù cô ngủ hay thức thì trong đầu cô cũng đều là Kinh Tử Sâm, cô cảm thấy vô cùng suy sụp tinh thần.
Lê Mạn Nhu ôm gối nằm nghiêng trên giường, không biết đến mấy giờ mới chìm vào giấc ngủ nhẹ.
Cô rất mệt, rất nhớ anh... trong lòng tràn ngập cảm giác tội lỗi, nếu cô đi qua đường chậm hơn thì tốt biết bao?
New York, trong phòng chăm sóc đặc biệt VIP.
Trong phòng ngủ trong cùng của căn phòng sang trọng, Kinh Tử Sâm đã qua cơn nguy kịch sau khi được cấp cứu ba mươi sáu tiếng, nhưng anh vẫn chưa tỉnh lại.
Đầu anh quấn băng gạc dày, hai tay cũng bó thạch cao, rất nhiều vết thương trên người đều đã được khâu lại, toàn thân như bị vỡ vụn thành từng mảnh, không ai dám động
vào anh.
Ngọc Tịnh Thi tiều tụy gầy rộc đi, ngồi ở trước giường, dùng ánh mắt đờ đẫn nhìn anh, nước mắt cũng đã cạn khô.
“Khi nào nó mới có thể tỉnh lại?” Kinh Tế Ngọc đau đớn hỏi bác sĩ phẫu thuật.
Vẻ mặt bác sĩ cực nặng nề, trả lời bằng tiếng Anh: “Anh Kinh có tỉnh lại hay không, hoặc lúc nào tỉnh lại đều hoàn toàn phụ thuộc vào số mạng của anh ấy”
Ngực bà ta chợt co rút: “Là sao?”
Lúc này Thẩm Tư Trung lên tiếng, anh ấy nói bằng tiếng Trung: “Nghĩa là anh Kinh có thể sẽ trở thành người thực vật. Nói vào điểm mấu chốt một cách đơn giản rõ ràng.
Ầm!
Câu này của anh ấy như tiếng sét giữa trời quang, khiến tim Kinh Tố Ngọc và Ngọc Tịnh Thi run rẩy! Mọi người đều thấy tim đau đớn, ngơ ngác nhìn Thẩm Tư Trung.
Nửa tháng sau.
Thành phố Ninh Hải, mặt trăng lặn, mặt trời lại mọc.
Ánh nắng ban mai rạng rỡ chiếu vào căn biệt thự rộng lớn bên bờ biển, ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, lặng lẽ chiếu lên chiếc giường lớn êm ái.
Lê Mạn Nhu chầm chậm mở mắt, cô nằm nghiêng, không nhúc nhích mà chỉ chớp mắt, nước mắt bất chợt chảy ra...
Nửa tháng qua, mỗi lần mở mắt từ sau giấc mơ tỉnh lại, cô đều rất tuyệt vọng.
Cô cũng cực kỳ ít nói, tự khép mình lại.
Có tiếng gõ cửa vang lên nhưng cô vẫn thờ ơ như một con rối không có suy nghĩ.
Chị Đàm mở cửa đi vào, bước đến bên giường: “Cô Lê, thời tiết hôm nay đẹp lắm, cô xuống lầu ăn sáng được không? Cậu Trương đang đợi cô đấy”
Lê Mạn Nhu làm như không nghe thấy câu này.
Chị Đàm lại nói thêm: “Cậu ấy nói nếu cô không xuống, cậu ấy sẽ mang đồ ăn lên”
Lê Mạn Nhu vẫn thơ ơ bất động, nước mắt lạnh lẽo thấm ướt gối.
Cô nhớ Kinh Tử Sâm quá...
Nửa tháng đã trôi qua, không biết anh thế nào rồi.
Chị Đàm nhớ tới mối quan hệ khó xử giữa Trương Quân Hạo và cô, khẽ thở dài, không kìm được nói: "Cô Lê, dạo này sức khỏe cậu Trương cũng rất yếu, nhưng ngày nào cậu ấy vẫn kiên trì đến phim trường. Cậu ấy truyền 2000ml máu vẫn cố gắng ra ngoài chọn điện thoại cho cô, cậu ấy đã ngất hai lần rồi.
2000ml?
Lê Mạn Nhu sửng sốt, chống người dậy, nhìn chị ấy với vẻ khó tin.
Trên mặt chị Đàm hiện lên ý cười: “Cô đồng ý xuống lầu rồi ạ? Vậy tôi chờ cô ở cửa nhé, cô thay quần áo đi!” Bác sĩ cũng nói nửa tháng sau nên vận động nhẹ nhàng, không thể ngồi yên một chỗ suốt ngày thế được.
Chị Đàm rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Năm phút sau.
Lê Mạn Nhu mở cửa phòng ngủ, 2000ml? Anh ta điên rồi sao?
Cô xuất hiện trước mặt chị Đàm trong dáng vẻ gọn gàng chỉnh tề.
Chị Đàm chào đón cô bằng một nụ cười đầy năng lượng: “Chào buổi sáng cô Lê.”
“Chào buổi sáng” Cô không có cảm xúc gì mấy, chỉ bình tĩnh nhìn chị ấy rồi đi về phía cầu thang.
Lê Mạn Nhu đi xuống lầu, vào phòng ăn, ngửi thấy mùi hoa bách hợp ngập tràn trong không khí, cô cũng nhìn thấy trên quầy bar có hai bó hoa bách hợp vàng.
Trên cánh hoa vẫn còn ướt sương, vừa nhìn là biết mới cắm.
“Cô Lê, sáng nay cậu Trương ra tiệm hoa mua đấy, cậu ấy nói chắc chắn cô sẽ thích.
Trương Quân Hạo ngạc nhiên sửng sốt, dù khuôn mặt cô vô cảm nhưng cũng vẫn đẹp, một vẻ đẹp thê lương.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất