“Được, được, được. Chị Đàm mau chóng đặt bát súp gà xuống, nhận lấy cốc bằng cả hai tay.
Chị ấy nhanh chóng đưa cốc nước ấm cho cô: “Cô còn cần gì nữa không?”
“Cảm ơn chị, không cần gì nữa đâu” Cô nói: “Chị làm việc khác đi, cứ kệ tôi.
Chị Đàm lại nhìn bát súp gà, Lê Mạn Nhu nói: “Mang nó đi đi, tôi không muốn ăn.
“Được” Chị Đàm quay người bê súp gà đi: “Vậy lát nữa tôi lại hỏi nhé, khi nào cô muốn ăn thì tôi mang vào”
Sau khi chị ấy đi, Lê Mạn Nhu ôm chiếc cốc giữ nhiệt, trong mắt đã không còn nước mắt, trong lòng chỉ thấy cay đắng, hóa ra khi một người đã quá đau buồn thì không thể khóc được nữa.
Bởi vì nước mắt đã cạn khô.
Sau khi màn đêm buông xuống, Trương Quân Hạo trở về, anh ta mua cho Lê Mạn Nhu một chiếc điện thoại.
Sắc mặt anh ta vẫn tái nhợt, làm chị Đàm sợ chết khiếp, sao trên mặt không có chút máu nào thế?
“Cô Lê thế nào rồi?” Trương Quân Hạo vừa đi vào đã hỏi: “Cô ấy có ăn gì không?”
“Tôi mang súp gà vào cho cô ấy ba lần, cô ấy đều không chịu ăn, chỉ cầm chiếc cốc uống một ít nước ấm, một mình ngồi ngẩn người trên giường, không khóc cũng không làm ầm ĩ.” Chị Đàm rất đau lòng: “Trông cô ấy thật sự rất tiều tụy.
“Đưa súp gà cho tôi” Anh ta nói.
“Vâng.”
Một lúc sau, chị Đàm đi ra từ trong bếp, đưa bát súp gà cho anh ta.
Trương Quân Hạo nhận lấy rồi đi lên lầu.
Anh ta nở cửa phòng ngủ chính đang khép hờ ra, nhìn thấy cô gái đang ngồi dựa ở đầu giường. Anh ta bưng súp gà đến bên giường, nói: “Cơ thể là của mình, biệt thự này tôi mới mua, nếu cô chết ở đây thì xui xẻo lắm, bán lại cũng không được giá tốt.
Lê Mạn Nhu hoàn hồn, lúc này mới phát hiện anh ta đang đứng trước giường.
“Này” Anh ta đưa bát súp tới: “So với việc để tôi đút cho cô, chắc chắn cô thích tự ăn hơn đấy”
Đã lâu lắm rồi cô không ăn gì, cô cũng biết cơ thể là của mình, dù không có Kinh Tử Sâm thì cô vẫn còn Minh Triết và Bảo Ngọc, cô không thể ngã xuống.
Thế là Lê Mạn Nhu đưa tay nhận lấy bát súp anh ta đưa, dưới sự giám sát của anh ta, lặng lẽ ăn hết bát súp.
Nhận lấy bát rỗng từ tay cô, Trương Quân Hạo đặt thuốc bác sĩ kê lên tủ đầu giường, rót sẵn một cốc nước ấm: “Mỗi loại uống ba viên, bồi bổ sức khỏe, cô còn phải sinh con cho tôi nữa đấy”
Lê Mạn Nhu vốn luôn vô cảm ngước mắt lên nhìn anh ta, vẻ mặt thờ ơ biến thành tức giận!
“Vẫn có cảm xúc đẩy nhỉ? Trương Quân Hạo nhìn cô, khóe môi hơi cong lên: “Tôi còn tưởng cô là con rối nữa cơ. Anh ta liếc nhìn thuốc và nước trên tủ đầu giường: “Nhớ uống thuốc.
Nói xong anh ta bước đi.
Lê Mạn Nhu ngơ ngác nhìn theo bóng lưng ấy, anh ta khác hoàn toàn với Trương Quân Hạo trong trí nhớ của cô.
Anh ta đã thay đổi, dường như anh ta cũng đang bực bội gì đó.
Trương Quân Hạo vừa xuống lầu, trước mắt đã tối sầm, anh ta bám vội vào góc bàn.
“Cậu Trương!” Chị Đàm giật mình sợ hãi, vội chạy tới đỡ anh ta: “Cậu sao thế? Sắc mặt cậu khó coi lắm! Có cần đi khám không?”
“Đỡ tôi ngồi xuống đi.” Trương Quân Hạo không ngất, dù sao anh ta cũng là đàn ông cường tráng, nhưng lúc này anh ta lại cảm thấy kiệt sức.
Dưới sự hỗ trợ của chị Đàm, Trương Quân Hạo ngồi xuống ghế sô pha.
“Cậu Trương, chúng ta đến bệnh viện khám đi!”
Anh ta giơ tay lên, nhắm mắt nói: “Không cần đâu”
“Vậy cậu.”
“Tôi hiến 2000ml máu. Trương Quân Hạo hơi khó thở: “Nghỉ ngơi một lúc là khỏe thôi, không phải bệnh.
Nhưng chị Đàm lại hết hồn!
2000ml?
Không muốn sống nữa à?
Trương Quân Hạo nằm ngửa trên ghế, trong lòng rất bực bội, anh ta đang giận bản thân!
Rõ ràng rất muốn tháo mặt nạ dưỡng khí của Kinh Tử Sâm, chỉ muốn nhìn anh chết!
Anh ta luôn cho rằng cái chết của ba mẹ mình có liên quan trực tiếp tới Kinh Tử Sâm!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất