Nghĩ đến việc anh ta ở trong phòng cấp cứu nửa tiếng, cô lại cảm thấy lòng mình hơi phức tạp, cô biết anh ta đã hiến máu vượt quá mức bình thường.
Trước khi máy bay hạ cánh, Trương Quân Hạo vẫn luôn ở bên cạnh cô không hề nghỉ ngơi, chỉ ngồi đó với cô, dù cho anh ta chẳng nói gì cả.
Biệt thự rộng lớn nằm bên bờ biển, phong cảnh hữu tình.
Chạng vạng, ánh hoàng hôn dần phai hết, màn đêm sắp buông xuống.
Một chiếc Volvo màu đen đi vào sân, dừng trước biệt thự.
Tài xế mở cửa, Trương Quân Hạo xuống xe, bế Lê Mạn Nhu đi vào nhà.
Dưới màn đêm, nhìn anh ta ở khoảng cách gần, Lê Mạn Nhu có thể cảm nhận được anh ta đang kìm nén lửa giận, anh ta đang bực bội chuyện gì? “Chào cậu Trương” Chị Đàm thấy anh ta thì rất vui.
Trương Quân Hạo không dừng lại ở phòng khách mà bế cô lên thẳng tầng trên, đi vào phòng ngủ chính, đèn tự động bật lên.
Anh ta nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cởi giày cho cô, đặt hai chân cô vào trong chăn. Cô ngồi dựa đầu giường, anh ta đắp chăn giúp cô.
Lê Mạn Nhu ngước mắt nhìn anh ta: “Đây là đâu?”
“Nhà tôi. Anh ta đứng trước giường, hờ hững cúi xuống nhìn cô: “Cho cô một ngày để chấp nhận thân phận mới của mình, ở trong ngôi nhà này, tôi không muốn nghe thấy tên của anh ta, đừng để tôi cảm nhận được dấu vết tồn tại của anh ta.
Lê Mạn Nhu nhìn anh ta quay lưng rời đi, lòng chợt nặng trĩu.
Cuộc trả thù đã bắt đầu, anh ta sẽ rất điên cuồng.
Đi lên cầu thang, Trương Quân Hạo bám vào lan can theo bản năng, lông mày nhíu chặt, đầu hơi choáng váng.
Hiến máu quá nhiều, anh ta phải cố gắng lắm mới hiến được lượng máu Kinh Tử Sâm cần.
Không khác gì lấy tính mạng của mình để cứu anh.
Anh ta cố gắng bám vào lan can, miễn cưỡng đi xuống lầu, chị Đàm bước lên lo lắng hỏi: “Cậu Trương, cậu sao thế? Sao sắc mặt khó coi vậy?”
Trương Quân Hạo đứng trước mặt chị ấy, hít sâu một hơi: “Tôi không sao.”
Sau đó anh ta đi về phía ghế sô pha: “Sau này chị phụ trách chăm sóc cô Lê nhé, bao gồm việc ăn mặc ở và tâm trạng của cô ấy, trò chuyện với cô ấy nhiều hơn, khuyên răn cô ấy, nếu cô ấy muốn ra ngoài thì chị phải báo cho tôi trước.
“Được, tôi nhớ rồi.”
“Cô ấy vừa sảy thai, mới làm phẫu thuật nạo sảy thai, hiện vẫn còn rất yếu. Trương Quân Hạo ngồi xuống số pha: “Hơn nữa vì nhiều lý do nên tâm trạng cô ấy cực kỳ không tốt, chị cũng cần đặc biệt chú ý vấn đề dinh dưỡng cho cô ấy nhé”
“Vâng” Chị Đàm chăm chú lắng nghe: “Tôi sẽ lên thực đơn một tháng rồi gửi cho cậu xem”
“Ừ” Trương Quân Hạo khẽ cau mày: “Vậy tôi ra ngoài đây.” Anh ta lại đứng lên, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.
“Cậu không nghỉ ngơi à?”
Anh ta không trả lời, vẫn bước đi tiếp.
Một lúc sau, có tiếng gõ cửa phòng ngủ chính trên lầu, nhưng không có ai trả lời.
Chị Đàm nhẹ nhàng mở cửa bước vào, bưng bát súp gà đã được gạt lớp mỡ phía trên đi vào.
Lê Mạn Nhu ngồi dựa vào đầu giường, trong phòng sáng đèn, vẻ mặt cô buồn bã, ánh mắt không có tiêu cự.
Chị Đàm đến bên giường: “Cô Lê, cô có thể gọi tôi là chị Đàm, sau này tôi sẽ là người chăm sóc cô. Đây là súp gà mới nấu, cô ăn một chút nhé?”
“Tôi không muốn ăn” Lê Mạn Nhu ngước mắt nhìn chị ấy, nhẹ giọng hỏi: “Trương Quân Hạo đâu?”
“Cậu Trương ra ngoài rồi.” Chị Đàm cung kính cúi người đưa súp gà cho cô: “Cô tự ăn hay là tôi đút cho cô?”
“Tôi nói rồi, tôi không ăn” Cô hơi cự tuyệt, lòng chua xót: “Chị ra ngoài đi, tôi muốn yên tĩnh một mình.
Cô đưa tay lấy túi xách đặt bên cạnh, lấy chén trà bên trong ra đưa cho chị ấy: “Phiền chị rót giúp tôi cốc nước ấm, cảm ơn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất