Chóp mũi Lạc Vân chua xót, cắn răng cố nén buồn bã trong lòng. 

“Tôi hy vọng anh ấy sẽ tỉnh lại, hy vọng anh ấy sẽ hạnh phúc, hy vọng anh ấy quên tôi đi” Nước mắt Lê Mạn Nhu không ngừng chảy xuống: “Lạc Vân, xin cô chăm nom Minh Triết và Bảo Ngọc giúp tôi, Kinh Tử Sâm thế này... còn không biết bao giờ mới tỉnh lại. 

“Vịnh Phỉ Thúy có thím Chu và quản gia Thẩm, họ đều là thân tín của cậu Kinh, cô yên tâm đi.” Lạc Vân rất buồn, đến giọng nói cũng nghẹn ngào: “Đương nhiên tôi cũng sẽ thường xuyên tới, tôi đồng ý với cô. 

“Cảm ơn cô..” 

Bởi vì Lê Mạn Nhu quỳ xuống cầu xin Trương Quân Hạo, cho nên Kinh Tế Ngọc không ngăn cản lời tạm biệt cuối cùng này. 

Ngọc Tịnh Thi đứng bên cạnh nghe, cả người bị bao trùm bởi đau thương, chứ chưa thể vui mừng gì được, vì mặc dù Lê Mạn Nhu đi theo Trương Quân Hạo, nhưng Kinh Tử Sâm có tỉnh lại hay không vẫn là một vấn đề. 

Không có Kinh Tử Sâm, cuộc đời cô ta sẽ ảm đạm không có ánh sáng. 

Kinh Tử Sâm tỉnh lại không thấy Lê Mạn Nhu, có khi nào anh sẽ tìm khắp thế giới không? Ngọc Tịnh Thi có quá nhiều nỗi lo, cô ta đang rất hoang mang, cũng rất đau khổ. 

Nửa tiếng sau... 

Trương Quân Hạo hiến máu xong đi ra, bước chân anh ta hơi loạng chạng, mi tâm luôn nhíu lại, đi thẳng về phía này, kéo cánh tay Lê Mạn Nhu đưa cô đi! 

Cô không kịp nhìn cửa phòng cấp cứu thêm nữa, đi chân trần không theo kịp bước chân của anh ta. 

Hình như anh ta đang tức giận? 

Trương Quân Hạo kéo cô về phòng bệnh, tiện tay đóng cửa lại, đặt cô xuống giường, nhìn cô chằm chằm với ánh mắt lạnh lùng. 

Lê Mạn Nhu trên mặt toàn là nước mắt lại không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta, cả người cô đều hoang mang. 

“Không cho phép khóc vì anh ta nữa, thu hết bi thương lại đi!” Anh ta ra lệnh cho cô: “Nhớ thân phận sau này của cô, cô là người phụ nữ của tôi” 

Lê Mạn Nhu mỏng manh như một tờ giấy mỏng, có lẽ một trận gió cũng có thể xé nát cô thành từng mảnh, chỉ cảm thấy không khí trong phòng bệnh ngột ngạt đến nỗi cô không thở nổi. 

Trái tim cô như bị móc rỗng, trong mắt không còn ánh sáng. 

Trương Quân Hạo cầm cái chăn rơi xuống đất lên giường, sau đó bế cô ngồi trên giường, ngồi xuống tự tay đi giày vào cho cô, sau đó khom lưng bế cô lên: “Giờ tôi đưa cô xuất viện” 

Lúc đi tới cửa, anh ta lại dừng chân, chuyển mắt nhìn cái túi cô ra sức bảo vệ kia, do dự vài giây rồi vẫn quay lại cầm nó đi. 

Trên máy bay tư nhân về thành phố Ninh Hải. 

Lê Mạn Nhu ngồi dựa vào đầu giường, lưng tựa vào mấy cái gối mềm mại, vệt nước mắt trên mặt đã khô, khi đã đau thấu tận tim can thì chẳng còn sức để mà khóc nữa. Mây cuồn cuộn ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn xuyên qua muôn màu muôn vẻ, nhưng lại không ai ngắm nhìn vẻ đẹp theo đuổi hoàng hôn. 

Trương Quân Hạo ngồi trên chiếc ghế trước giường, khuôn mặt anh tuấn của anh ta không có biểu cảm gì, đang cầm túi đá chườm khuôn mặt bị đánh sưng vù của cô, khóe miệng bầm tím, trông anh ta vô cùng đau lòng. 

Không biết bao lâu sau, Lê Mạn Nhu chậm rãi chuyển mắt, cô nhìn biển mây đẹp đẽ ngoài cửa sổ. 

“Chúng ta... đi đâu vậy?” Giọng cô trầm khàn, dường như giờ mới nhận ra mình theo anh ta lên máy bay. 

“Về thành phố Ninh Hải.” Trương Quân Hạo ung dung trả lời: “Nhưng cô khỏi cần ảo tưởng gì hết, tôi đảm bảo cả đời này cô không quay về bên anh ta được đâu. 

Lê Mạn Nhu chuyển mắt: “..” Trái tim đau đớn như nát tan: “Tôi trở thành công cụ để trả thù rồi à?” 

“Cô nghĩ sao?” Giọng nói lười biếng của Trương Quân Hạo mang theo sự lạnh lẽo, sau đó đổi giọng điều: “Phim của tôi còn chưa quay xong, chưa kể còn có hợp đồng nữa, gần đây tôi rất thích nghề này” 

Đã thừa nhận rồi, tại sao còn phải tìm lý do? 

.” Cô nhìn anh ta, cảm thấy anh ta thật xa lạ. 

Máy bay bay ở độ cao ba mươi nghìn feet, Lê Mạn Nhu rời Kinh Tử Sâm ngày càng xa... cô thật bất lực. 

Trên máy bay, Trương Quân Hạo chỉ gửi một tin nhắn mua được một căn biệt thự ở đoạn đường đẹp nhất, còn bảo chị Đàm luôn chăm sóc anh ta chuyển vào biệt thự đó. 

eyJpdiI6ImhUNVk3dXAwXC9XanJJWXBzK2hMYjZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InNPN3U5QjdqUlwveWlZdVwvVXFOSjhJMHRFbHpXM1wvT256TzJnQ2U4bVhETlB0MXRDNDFKbnMyTmJ4OFN5NVp3QmZ6b0dUYjlXK2ViKzZuam12RHNIMGI1NE5obVA4V01zRHJNNzFWNnZUbFBKRDk4ZXBcL1NTMUY2UjFmeHRjbE5FYWVtQ2Y4dEtDREhMWVZhZk1YMWlcL0FZMDNSd0xubkpQQnJLa1pibjZmd0dmMG5UU1NCRFwvZTZKSWJVNm4rcnQxNXlcLzdja29lMlhtSHVwYUljQXRvSkdia0psS0tRdmlqdURjR0lWMkwwMk1kKzRrRkFhdkxJOHRzZjhrTzllSno5YlYyWU9HSVpHdTh4cU56WHFwNnhvNjk4dW9CNGlaQzFuaGN4aVwvNFlBXC9zVzZSaXkzNUxHR2N5cGtpNVlZamdNIiwibWFjIjoiOGUwOGE0ODRjNDhmZGI0NjcxZDFlMTZiZDUzOTk4YTk5MjY2MjU2NTgxOGZjMmE3ODU0YWIwZWQ4YTJiZTQ1NyJ9
eyJpdiI6IkNlSDhHb3ExaVZFT3puWDBQRmhMbUE9PSIsInZhbHVlIjoidWF1S2tzT0N2eTlodVRKU1lcL2ZJZU5pTHFrWm1FZ2FNZTJzRjRkZGRRTE1nNmNzanVEY1BWb3ZteG40MmpRMThUS3J3ZWl1djR5cVd0aCsyNEtlZFRZNnJZRlNMWUgrQlwvc2FRS0s5MUtaT0dMeDJFUFJvXC9YeUhjTkJCbVlocVY2YUViaXloTUFcL3VhamY3R0FcLzZESE1TUWtLeE1WZ1FzQWMxMHRMZ0t3bkVwMUlKVGlFaEEyYVlxdE5zdGFHd1Fqd1wvajZ5bkkrd2NNbVFYcUFFU2FKZlkyaEthNU51dHMyNE1nTVZhTElldERMUHJHQ2k4c1ZxamE4MW1ZY2VJa0NEckRJTjdPeFlFWTJcL0xUR3JlRjFnPT0iLCJtYWMiOiI1OTQyN2UyYTgwYTE2ZDU3ODY0MTQ3MWI3N2U2ZDBjNjNhYzRiN2JjYjMzY2NjZWUzMDYzNjQzNDE3MWQxY2NmIn0=

Lê Mạn Nhu phát hiện sắc mặt anh ta hơi tái nhợt, môi như hai cái lá khô, vẻ tái nhợt vì mất máu quá nhiều. Rốt cuộc anh ta hiến bao nhiêu máu vậy?

Advertisement
x