Xét theo tuổi tác và mức độ đau buồn, bà ta là mẹ của Kinh Tử Sâm sao?
Khi tầm mắt hai người gặp nhau, trong mắt Trương Quân Hạo ánh lên vẻ nguy hiểm.
“Quân Hạo, tôi xin anh đó!” Lê Mạn Nhu nắm cánh tay anh ta, khóc bù lu bù loa: “Xin anh đừng do dự nữa, xin anh buông bỏ hận thù, xin anh cứu anh ấy với, tôi xin anh, Quân
Hao..."
Trương Quân Hạo cố gắng kiềm chế hận thù trong lòng, thu hồi tầm mắt nhìn dáng vẻ chật vật khiến người ta đau lòng của cô, vươn tay vuốt ve khuôn mặt sưng đỏ của cô: “Mặt cô làm sao thế này? Ai đánh cô?”
“Quân Hạo, tôi xin anh... Cô lắc đầu: “Không ai đánh tôi hết, giờ không phải lúc tính sổ, xin anh hãy cứu anh ấy.
Cô đau đớn tê tái, Trương Quân Hạo nhìn thấy hết, điều này khiến anh ta bị kích thích.
“Có đáng không?” Môi mỏng của anh ta hơi hé: “Cô vừa mới mất một đứa con vì anh ta, đó cũng là một sinh mạng, một mạng đền một mạng rất công bằng thôi mà”
“Tôi cầu xin anh đấy, Quân Hạo... chuyện đứa bé không liên quan tới anh ấy, là tự tôi đuổi theo!” Lê Mạn Nhu khóc không thành tiếng.
“Anh ta xứng chắc?” Sắc mặt Trương Quân Hạo lạnh nhạt: “Có xứng để cô cầu xin tôi vì anh ta sao?!”
“Xứng đáng!” Cô khóc, trong lúc cấp bách, cô cong hai chân quỳ trước Trương Quân Hạo trước mặt tất cả mọi người: “Tôi cầu xin anh đấy! Quân Hạo! Tôi cầu xin anh hãy cứu anh ấy!”
Cô biết, đứng trước nỗi hận thù to lớn đó thì bản thân cô vô cùng nhỏ bé.
Nhưng cô không muốn từ bỏ một tia hy vọng nào...
Lúc này, trong lòng Trương Quân Hạo vừa chấn động vừa buồn bã, đây là tình cảm sâu nặng đến mức nào chứ?
Anh gặp tai nạn xe vì cô?
Cô quỳ xuống cầu xin vì anh!
Trương Quân Hạo đột nhiên tìm được chút cảm giác trả thù: “Được, nhưng tôi có một yêu cầu.
Tất cả mọi người đều căng thẳng!
Chỉ có Lê Mạn Nhu ngước mắt gật đầu: “Anh nói đi! Tôi đồng ý hết! Dù bảo tôi chết tôi cũng đồng ý!”
Nhưng sao anh ta nỡ để cô chết chứ?
Trương Quân Hạo cụp mắt nhìn cô, đôi mắt phượng lóe lên vẻ âm u: “Sau này làm người phụ nữ của tôi, cô không còn liên quan gì tới Kinh Tử Sâm hết, cô suy nghĩ kỹ rồi hẵng đồng ý.
“.” Hơi thở Lê Mạn Nhu ngừng lại, kinh ngạc nhìn anh ta, lồng ngực đau nhói dữ dội.
Anh ta nhìn Kinh Tế Ngọc, trong mắt ánh lên vẻ bỡn cợt: “Ý nghĩa cuộc đời của Trương Quân Hạo tôi chính là cướp đồ của Kinh Tử Sâm, càng là thứ anh ta muốn thì tôi càng muốn cướp”
Kinh Tế Ngọc cụp mắt, ánh mắt lạnh lùng, tâm trạng phức tạp.
Người đàn ông này mang trong mình nỗi căm hận, anh ta không còn là thằng bé nhỏ tuổi kia nữa, anh ta cũng trở thành người đàn ông cao lớn, đầy góc cạnh và cá tính.
“Làm sao đây?! Hết máu rồi!! Có tìm được máu RH- không? Bác sĩ Thẩm!!” Có bác sĩ hoảng loạn lao ra.
“Mau báo cho bệnh viện gần đó điều phối đi! Mau!”
“Đã hỏi rồi, bệnh viện gần đây đều không có!”
“Tôi đồng ý!!!” Lê Mạn Nhu gào lên, hét rằng: “Tôi đồng ý làm người phụ nữ của anh!!” Có ai biết lúc này trong lòng cô đau đớn đến dưỡng nào không, như cầm dao cứa vào vậy.
Trương Quân Hạo liếc nhìn Kinh Tố Ngọc, ánh mắt âm u lạnh lẽo, anh ta sải bước về phía phòng cấp cứu.
Thẩm Tư Trung dẫn anh ta đi vào.
Người bên ngoài vẫn sốt ruột chờ đợi.
Tất cả sức lực của Lê Mạn Nhu như bị rút cạn, sợi dây căng chặt trong lòng cũng đứt hẳn, Kinh Tử Sâm để ý việc cô gặp mặt Trương Quân Hạo như vậy, nhưng bây giờ... cô lại đồng ý làm người phụ nữ của anh ta.
“Xin lỗi, Kinh Tử Sâm.. Cảm giác đau đớn trong tim cô ngày càng nặng nề, không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì.
Nhưng lúc này Lê Mạn Nhu chỉ có một suy nghĩ, đó là cứu anh!
“Lạc Vân” Lê Mạn Nhu cố nén chua xót, cô đứng dậy, nhẹ nhàng gỡ tay cô ấy ra: “Sau này đừng gọi tôi là mợ chủ nữa, tôi không phải.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất