Lê Mãn Nhu cứ tưởng mình nghe nhầm: “Anh nói gì cơ? Ai bị sảy thai thế?”
Quả nhiên cô không biết.
Trương Quân Hạo cạn lời, sắc mặt lại càng lạnh lùng thêm.
Lê Mạn Nhu quan sát vẻ mặt của anh ta, đầu cô ong ong, chỉ mấy giây, đáy mắt cô đã mờ mịt nước.
Trong đáy mắt cô tràn đầy kinh hãi và không dám tin!
“Cô có thai rồi mà chính cô cũng không biết à?” Trương Quân Hạo nhẫn nhịn hỏi: “Cho nên tên khốn đó cũng không biết luôn phải không?”
“.” Trong mắt lấp lánh của Lê Mạn Nhu hiện lên sự lo lắng và bất lực cùng thận trọng: “... Đứa bé mất rồi à?”
Trương Quân Hạo thuận tay cầm túi xách của cô rồi ném lên giường: “Một chiếc cốc, một chiếc móc khóa, một mặt dây chuyền ngọc bích và một cuốn album ảnh có đáng để cô liều mạng thế không?”
Nước mắt cô đong đầy trong mắt: “Những thứ này không phải thứ tầm thường, chúng có ý nghĩa rất lớn. Lê Mạn Nhu chỉ cảm thấy không khí xung quanh thật lạnh lẽo, cái lạnh dường như xuyên thấu cả vào cơ thể cô.
Trương Quân Hạo ra lệnh cho cô: “Nằm xuống cho tôi, điều dưỡng cơ thể thật tốt theo chỉ dẫn của bác sĩ, cấm xuất viện.
Cô ngồi trên giường, rưng rưng nước mắt nhìn anh ta, hai tay nhẹ nhàng che bụng. Khó mà tưởng tượng nổi cô lại mang thai.
Trước cửa phòng cấp cứu cùng tầng, Kinh Tố Ngọc kiệt sức vì quá đỗi đau buồn, cuối cùng ngất đi trong lòng của Lạc Vân.
“Bà chủ! Bà chủ!”
“Mau! Gọi bác sĩ!”
“Bác sĩ! Bác sĩ! Có người ngất rồi!”
Ngay sau đó, một đợt bác sĩ khác lao đến, đỡ bà ta vào phòng bệnh, kiểm tra và truyền dịch cho bà ta ngay lập tức. Lạc Vân túc trực trước giường không rời một bước, cô ấy cũng kiệt quệ cả tinh thần và thể chất.
Lạc Vân là một người rất đa sầu đa cảm, cô ấy đã khóc rất nhiều, nhưng trông tâm trạng có vẻ còn khá ổn định. Cô ấy chỉ rơi nước mắt chứ không khó nháo hay phát ra âm thanh gì.
Cô ấy ngồi trước giường nắm tay bà chủ rồi kiên nhẫn chờ đợi.
Hai tiếng sau.
Kinh Tế Ngọc từ từ tỉnh lại: “Lạc Vân, Tử Sâm thế nào rồi?” Bà ta dò hỏi, gắng gượng định rời giường.
Hai y tá và Lạc Vân vội vàng đè bà ta lại.
“Bà chủ, bà phải giữ gìn sức khỏe của mình trước đã, tôi xin bà đấy! Hãy hợp tác kiểm tra trước đã!”
Hai y tá đang khám cho bà ta bằng các dụng cụ.
Kinh Tế Ngọc cảm thấy rất mệt mỏi, bà ta nằm ngửa trên giường, nhìn trần nhà với ánh mắt trống rỗng, chỉ ước gì mình có thể chịu đựng hết những đau khổ nhân gian này thay con trai.
Mười phút sau.
Hai y tá vừa ghi chép lại kết quả kiểm tra cho bà ta vừa trò chuyện.
“Chẳng phải cô gái ở phòng 606 là mợ Kinh à? Cô ấy trông giống hệt người trên tấm áp phích, chắc không có chuyện hai người giống nhau đến thế đâu phải không?” Một y tá
trẻ không nhịn được nói: “Trông sắc mặt không ổn nhưng vẫn rất đẹp.
“Cô ấy vừa mới làm ầm ĩ đòi được xuất viện, còn không biết mình sảy thai, cũng khá đáng thương”
“Cô đoán xem cô ấy đã xảy ra chuyện gì với anh Kinh? Tại sao người đàn ông ở bên cô ấy không phải anh Kinh? Mà lại là người khác?”
“Mà nói chứ người đàn ông đó cũng khá đẹp trai, trông rất bắt mắt, quan trọng nhất là anh ta quan tâm đến cô ấy”
Hai y tá trẻ chỉ lơ đãng nói chuyện thế thôi chứ không có ý gì, nhưng từng câu từng chữ lại lọt vào tai Lạc Vân và Kinh Tế Ngọc.
Lạc Vân nhìn thấy sắc mặt Kinh Tố Ngọc thay đổi, hai tay siết chặt thành nắm đấm, trong mắt toát lên nỗi đau nghiến răng nghiến lợi.
Y tá khám xong cho bà ta thì quay người rời đi.
“” Lồng ngực Kinh Tế Ngọc phập phồng kịch liệt, thở hổn hển.
“Bà chủ, chắc chắn không phải cùng một người đâu, không thể nào trùng hợp như vậy.
Lạc Vân vừa nói xong, Kinh Tế Ngọc đã ngồi dậy, cố chấp nói: “Để tôi đi xem có phải trùng hợp thật không!”
“Bà chủ!” Lạc Vân túm lấy cánh tay của bà ta: “Đừng mà!”
“Sao thế? Cô cũng cho rằng đó là cô ta hả?” Kinh Tố Ngọc hừ lạnh rồi xỏ giày đứng dậy.
“Bà chủ, bà có thể nói lý một chút được không?” Lạc Vân cầu xin: “Bà có thể bình tĩnh một chút được không? Cho dù bà muốn đi tìm cô ấy cũng không nên hỏi tội, mà là nhờ cô ấy cứu cậu Kinh!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất