Kinh Tế Ngọc nhìn vào mắt Lạc Vân, dường như đã tỉnh táo hơn đôi chút, trong đôi mắt sưng đỏ thoáng lóe lên thứ gì đó.
Lạc Vân cảm thấy bà chủ đã nghe lọt tai lời mình nói nên thử nhường đường.
Kinh Tế Ngọc lê cơ thể đau đớn đi ra khỏi phòng bệnh tới phòng 606... Bà ta chuyển dời hết cảm xúc sang Lê Mạn Nhu.
Bà ta cứ tưởng không có cô thì con trai mình sẽ không có việc gì!
Lúc này Trương Quân Hạo đang ở trong văn phòng của bác sĩ. Anh ta xem nội dung trên đơn, cuối cùng ký tên vào phần cuối.
Anh ta nghe bác sĩ dặn dò: “Nhớ phải uống mấy thuốc này đúng giờ, tuy hơi đắng nhưng cũng đành chịu, phải khắc phục thôi.
“Vâng, cảm ơn bác sĩ” Trương Quân Hạo khom người chào ông ấy.
“Đúng rồi, anh cũng phải đọc cái đơn này rồi ký tên tiếp.
“Được.”
Trước cửa phòng 606, Kinh Tố Ngọc hừng hực lửa giận đứng vững gót chân.
Bà ta giơ tay rồi lạnh lùng đẩy cửa ra.
Lê Mạn Nhu đang thẫn thờ dựa vào đầu giường, nghe thấy tiếng động lập tức quay đầu nhìn thì bắt gặp đôi mắt đỏ bừng, sưng tấy và chất đầy lửa giận đó.
Trái tim cô chợt thắt lại!
Cô không dám tin, tại sao Kinh Tế Ngọc lại đến đây?
Kinh Tế Ngọc đi từng bước về phía cô, ánh mắt chỉ ước gì lột da cô ra!
Lê Mạn Nhu còn chưa kịp phản ứng lại, bà ta đã nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô rồi kéo mạnh!
“Á!” Cơ thể gầy gò của cô gái bị hất văng ra khỏi giường, đôi chân trần giẫm lên nền đất lạnh lẽo, cổ tay như sắp bị siết gãy. “Bà làm gì vậy?” Lê Mạn Nhu đau đớn nhíu mày, thử giãy thoát: “Tôi đã rời đi rồi, bà còn muốn tới gây chuyện với tôi à?” Kinh Tố Ngọc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, không nói một lời mà lôi luôn cô ra ngoài!
“Rốt cuộc bà muốn làm gì? Đi đâu thế?” Lê Mạn Nhu không thể thoát ra được, cô phát hiện bà ta rất điên khùng, sức lực cũng khá lớn. Còn cô gầy yếu, bất lực nhanh chóng bị kéo ra khỏi phòng bệnh.
“Buông tôi ra, có gì từ từ nói!” Ở nơi công cộng như bệnh viện, Lê Mạn Nhu không hét lên mà ngoan ngoãn đi theo bà ta, luôn miệng nhỏ giọng hỏi: “Bà muốn đưa tôi đi đâu?” “Buông ra, tôi xin bà đó, thả tay ra trước được không?”
“Rốt cuộc bà muốn làm gì? Bà nói đi chứ!”
“Tại sao bà lại đến New York? Đã xảy ra chuyện gì à?”
Kinh Tế Ngọc kéo Lê Mạn Nhu vào một lối rẽ rồi dừng lại, siết chặt cổ tay cô như muốn nghiền nát cô thành từng mảnh để trả thù cho con trai mình!
Lê Mạn Nhu cũng dừng lại, ngước mắt lên, lúc này cô mới phát hiện đây là bên ngoài cửa phòng cấp cứu, có rất nhiều người tụ tập ở đằng trước.
Lạc Vân ở đó, Hướng Bảo Đăng cũng có mặt, mấy tùy tùng của Kinh Tử Sâm cũng ở... Trước kia họ từng gặp mặt.
Nét mặt mọi người đều tỏ ra nặng nề, khi nhìn thấy cô, vẻ mặt của họ trở nên phức tạp, ai nấy đều có vẻ ngập ngừng.
Ánh đèn trước cửa phòng cấp cứu lập lòa dồn dập khiến Lê Mạn Nhu đau mắt, cô loáng thoáng có một dự cảm chẳng lành.
“Nếu con trai tôi chết, tôi sẽ bắt cô phải đền mạng!” Kinh Tế Ngọc điên khùng thốt lên: “Đừng hòng sống một mình một giây nào hết!”
Lê Mạn Nhu đột nhiên đưa mắt nhìn bà ta: “... Tử Sâm có chuyện gì thế? Anh ấy đang ở bên trong à?” Tim cô chợt thắt lại: “Người ở bên trong có phải anh ấy không!”
Không ai trả lời, chỉ có Kinh Tế Ngọc nhìn chằm chằm vào cô đầy thù hận!
Sắc mặt Lê Mạn Nhu tái nhợt, lồng ngực đau âm ỉ, cô bỗng chốc không thở nổi, đầu cũng nặng trĩu, có chút choáng váng.
Lúc này, cửa phòng cấp cứu được mở ra từ bên trong, Ngọc Tịnh Thi xuất hiện trong tầm mắt mọi người đờ đẫn giống hệt thây ma. Ánh mắt cô ta trống rỗng vô hồn, khắp người và tay đều bê bết máu, không còn sức để nhấc chân.
Mặt cô ta giàn giụa nước mắt, đi ra ngoài từng bước một.
“Thằng bé thế nào rồi?” Kinh Tố Ngọc bị dáng vẻ này Ngọc Tịnh Thi dọa sợ: “Sao cháu lại đi ra?”
“Còn đang cấp cứu, anh Tử Sâm đã mất đi ý thức rồi... Đôi mắt của Ngọc Tịnh Thi đã mờ lệ đến mức không nhìn thấy sự tồn tại của Lê Mạn Nhu, trái tim cô ta như thể bị đào rỗng.
Lê Mạn Nhu đang bị Kinh Tố Ngọc túm lấy cổ tay, trong đáy mắt lóe lên tia sáng xanh: “Anh ấy... bị sao thế? Tại sao phải cấp cứu?”
Lạc Vân nhìn Lê Mạn Nhu đang đi chân trần của cô, vẻ mặt cũng tiều tụy nhợt nhạt, trong lòng cô ấy đau đớn nhưng lại không thể giúp được gì.
“Cậu Kinh đến New York tìm cô. Khi nhìn thấy cô băng qua đường và lên xe, anh ấy vội vàng lao vào dòng xe cộ, hoàn toàn không màng đến an nguy của bản thân. Anh ấy chỉ muốn ngăn cản cô biến mất trước mặt mình một lần nữa...
Lê Mạn Nhu lại nhìn ánh đèn đỏ nhấp nháy không ngừng ở cửa phòng cấp cứu. Cô bật khóc như mưa, cảm thấy bên tai ù đi, cả thế giới đều trở nên tĩnh lặng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất