Cô ta đã quên mất cơn đau ở bụng và quên luôn mình cũng đang bị thương. 

Một lòng một dạ trông nom anh, chờ đợi anh thoát khỏi nguy hiểm. 

“Toang!” Bác sĩ đột nhiên chửi khẽ: “Anh Kinh đã hôn mê sâu rồi!” 

Ngọc Tịnh Thi ngây ngốc mấy giây, rồi nước mắt lưng tròng nhìn các bác sĩ đang nhanh chóng bận rộn, có người cầm thiết bị: “Cô tránh ra đi!” 

Ngọc Tịnh Thi đứng dậy lùi lại vài bước, bác sĩ vội vã vây quanh bàn mổ, che mất tầm nhìn của cô ta. 

Cô ta thấp thỏm lo âu, khàn giọng hỏi: “Hôn mê sâu là sao?” 

“Trở thành người thực vật. 

"1 

"1 

“Cũng có thể là chết. 

“.” Ngọc Tịnh Thi đã bị dọa đến ngơ ngác, cô ta nín thở, hai mắt sưng đỏ. 

Cửa phòng cấp cứu lại mở ra, người nhà họ Kinh đang đợi ở bên ngoài xúm tới. 

“Bác sĩ! Con trai tôi thế nào rồi? Nó đã qua cơn nguy kịch chưa?” Trong mắt Kinh Tố Ngọc toàn là van lơn. 

“Đây là giấy thông báo bệnh tình nguy kịch, cần có chữ ký của người nhà. Bác sĩ đưa cho bà ta một cây bút. 

“Không.” Kinh Tố Ngọc không chịu chấp nhận sự thật này, kích động hỏi: “Thẩm Tư Trung đâu? Cô bảo Thẩm Tư Trung ra ngoài gặp tôi! Không phải cậu ta là Hoa Đà tái thế à? 

Không phải cậu ta giỏi lắm sao? Cậu ấy từ thành phố Ninh Hải đến đây để làm gì? Định chơi tôi thế này hả? 

Bác sĩ Thẩm? 

Bác sĩ chợt nghĩ tới điều gì đó, lập tức quay lại phòng cấp cứu. 

Cánh cửa lại đóng lại. 

Mọi người bên ngoài lại lóe lên tia hy vọng một lần nữa. 

“Bà chủ. Lạc Vân ôm chặt đỡ bà ta: “Bà ngồi một lát trước đã, sẽ có tin tốt thôi. Cậu Kinh mạng lớn, trước kia... cháy to như vậy mà cậu ấy cũng không sao cơ mà.” 

Kinh Tế Ngọc không nghe lọt tai lời an ủi, bà ta buồn bã không thôi. 

Trong một căn phòng nhỏ bên trong, Thẩm Tư Trung đã điều chế một lọ nước thuốc với tốc độ nhanh nhất. Anh ấy tập trung đến mức không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào xung quanh. Khi anh ấy đang cầm lọ thuốc chạy tới phòng cấp cứu thì gặp bác sĩ kia tại cửa. 

“Bác sĩ Thẩm, không ổn rồi, anh Kinh đã chìm vào hôn mê. Tình hình rất nguy kịch!” 

Thẩm Tư Trung đẩy cô ta ra rồi nhấc chân lao vào phòng cấp cứu. 

Bên ngoài phòng cấp cứu. 

Kinh Tế Ngọc buồn bã đến mức suy sụp: “Con trai, chỉ cần con tỉnh lại, mẹ hứa sẽ không bao giờ ép con nữa. Chỉ cần con còn sống... Mẹ đều làm theo ý con hết... “Bà chủ, bà nghỉ ngơi một chút nhé?” Lạc Vân nói với bà ta: “Tôi đỡ bà nằm nghỉ một lúc nhé? Bà đã mệt lắm rồi. 

Bà ta khóc lóc lắc đầu: “Không, tôi muốn trông chừng nó ở đây..” 

Tập đoàn Kinh Thị, trong văn phòng tổng giám đốc. 

Mạc Tử Văn vừa nhận được điện thoại, biết tin tổng giám đốc Kinh bị tại nạn xe cộ ở New York. 

Trái tim anh ta như đập lỡ mất nửa nhịp. Anh ta đặt ống nghe xuống và ngồi trên ghế văn phòng, như thể sét đánh ngang tai. 

Nhất định phải đè tin tức này xuống, nếu không lòng quân sẽ lung lay. 

Cho nên trong khoảng thời gian này, Mạc Tử Văn phải một mình gánh vác công ty. 

Anh ta có thể gánh nổi, nhưng đồng thời cũng rất lo lắng cho tình hình của tổng giám đốc Kinh. Anh ta cũng muốn đến New York thăm anh, tiếc là không thể rời di được, chỉ đành lo lắng suông ở đây. 

Trong bệnh viện ở New York. 

Trương Quân Hạo mua bữa trưa cho Lê Mạn Nhu, đều là những món được anh ta tỉ mỉ lựa chọn, có cháo, trứng nướng, canh dinh dưỡng và bánh ngọt thủ công. 

Vừa xách túi đi vào phòng bệnh, anh ta đã thấy cô đang vén chăn xuống giường. 

“Cô làm gì vậy?” Anh ta vội đặt đồ xuống, bước tới đỡ cô: “Bác sĩ nói cô cần nằm trên giường nghỉ ngơi nhiều hơn. 

“Bụng tôi đã không còn đau nữa. Lê Mạn Nhu ngồi ở mép giường, ngước mắt lên nói: “Tôi muốn xuất viện. 

“Không được.” 

“Anh nói không được thì không được chắc?” Cô cười hỏi: “Không phải anh còn có nhiệm vụ à? Nếu anh đến đây để bảo vệ tôi thì các thành viên trong đội của anh phải làm sao đây? Không thi đấu nữa à?” 

Sau đó, cô định đi giày vào. 

“Cô thật sự không thể xuất viện được. Trương Quân Hạo nắm lấy cánh tay cô, ngăn cản cô khom người xuống, rồi nhấn mạnh lần nữa: “Đã vào viện thì cô phải nghe lời bác 

sĩ." 

“Tôi muốn xuất viện, tôi không thích bệnh viện!” Cô cau mày nói. 

Nhưng anh ta lại cởi luôn giày của cô ra: “Tôi nói không được là không được. Anh ta bế hai chân cô trở lại giường rồi nhấc chăn đắp cho cô: “Nằm xuống!” 

“Anh..” Lê Mạn Nhu nóng nảy, nằm ở đó ngước nhìn anh ta đang đứng: “Anh có thể đừng bá đạo như vậy không?” 

eyJpdiI6ImZnWEJPWW1aQzlYTXlUWXZoT3BWenc9PSIsInZhbHVlIjoiZ1gwNm1ocVc1eXdcL1p6OExnaEZJYUM4OXBETkFuTGQ3bU9POGtqVnJVMytZaVpQckpIeDlmbGJcL3FxUDVSNVwvRkJsdFJtVDhoWWd1VzdUejFDWWdVc01lUElnbnpLMElUelVJUVhQQXREYkRnU1RqUjhYTlZ6WmY1ZFdaWDU4UTNxY1wvcjBxelZIY3JVQ2M1S21GZXNjTTBMQzVreTNMSFY0N2M0SUpEUXRhS1wvaDAycUtZcXJRcWkxeEdHRkNjc0siLCJtYWMiOiI4NDZkNGU0MDcwMDJjMjllNzc2OGFjZjU2OTJlOTczMTY2ZTNlNDlhNTFiNTJiNDljODZlNTEzNmYwNTJhYjk2In0=
eyJpdiI6IndKVFhEMmRvUktXaG11UG5BUHFVc1E9PSIsInZhbHVlIjoiYTlNdVpKMjJGZ2xCVkt2U1VrbkVjYkVsdU5VWG5GNkZ3Y3dZWHpRclwvQW15dU9XVDg0a2ZLZFd5Yiswc2E4dnRERVpUQTBGaUluYjcydmxNNXhSSU9mU3Azb3R1bVVxbGVaVzN2XC9adjFTRlphaFM5cXU3c3FSQzhuTUQyY25zXC95a0RBUjVcL2ZtbFpzWkd6SHRSSk1jM08rR0ltbXV1czA1RldhT2xKWjdiZlZscVNNRTA2dUZkTkRRXC84WHk1OFJHSk1JYjlWcHVrQ2wxK1dLYm9DR3lSeFllaXZZaSt6ZWR1OVNreWZITVpWdnhnK0FjeVA3ekZRWjVhNkNvang2UDB2M2FWQlI4bHVoaVwvb1dGcExCMGtZdGgyMXBJQkI0bEhaTWhObnJcL1Vqb0tpT1dEUU5cL2hQeWNQMVwvUkFYUklHaW9lSVwvSllwY1JJYjBVXC9iS2laZE1pWUdwTkNCaUZycGdPaWh4RjV1cUVvSWdiZkZQZnhWc2JEeGh3ZENUbXdxRmN4dXAzd3hCaWJrdFBZOVY0WHBDYndXSWRreG9hZWV4ZUZ4OWdyYStDS1VSNEYxVERnYW1OZUdndXdOMVNIYVhzNzIwbmU2S0lMejRLUFdPWEtXUVFFODlPSE5WbUZNS1pPS21nY1BFM2RuOUxEWDc3S2hTbjNTZ2o5RUZySSIsIm1hYyI6IjVjYTc5MDU3YTYxZTBhNjY3NzkxY2Y3MWY0M2U5ODAwZGRkYTRhNjdkYTZjZmQ2OGY1MzMzOTEyOWE0YTIxNDQifQ==

Trương Quân Hạo hiểu ra điều gì đó, trong lòng bừng lửa giận, lạnh lùng nhìn cô: “Rốt cuộc cô có biết mình vừa mới sảy thai không?”

Advertisement
x