“Qua với cô ấy đi. Bây giờ là lúc phụ nữ yếu đuối nhất, dù gì đó cũng là một mạng sống mà.
“Được, cảm ơn bác sĩ. Anh ta xoay người, ra ngoài.
“Kinh Tử Sâm..” Trên giường bệnh, Lê Mạn Nhu chậm rãi mở mắt. Nhìn trần nhà trống trơn, cõi lòng cô đột nhiên hụt hẫng.
Cô lại nằm mơ, mơ thấy anh nữa rồi.
Nỗi nhớ anh trong cô lại nhiều thêm.
“Tỉnh rồi à?”
Nghe thấy giọng nói này, Lê Mạn Nhu liếc sang, thấy Trương Quân Hạo đang đứng trước giường, khoanh hai tay trước ngực, nhìn cô bằng ánh mắt hờ hững. Không biết anh ta đã đứng đây từ khi nào.
“.” Cô hơi bối rối khi chạm phải ánh nhìn của anh ta.
“Nằm mơ à?” Trương Quân Hạo nhoẻn môi, nhưng đó không phải một nụ cười: “Cô đang gọi tên anh ta sao?”
“Không” Lê Mạn Nhu phủ nhận, chột dạ nhìn sang chỗ khác.
“Đừng chối, tôi nghe thấy rồi” Anh ta ngồi xuống ghế, thong dong hỏi: “Nói đi, rốt cuộc hai người sao vậy? Chia tay à?”
Lê Mạn Nhu cho rằng không cần thiết phải giấu giếm: “Có thể nói là vậy
“Tại sao?” Anh ta nghiêm túc nhìn cô, tỏ ra tò mò.
Những câu hỏi tới tấp của Trương Quân Hạo làm cô rất áp lực. Lê Mạn Nhu nhìn anh ta một lần nữa: “Tôi đói rồi, có gì ăn không?”
Trương Quân Hạo nhìn thẳng vào mắt cô: “Được thôi.” Mấy giây sau, anh ta đứng dậy rời khỏi đây, nhân tiện đóng cửa phòng lại.
Nằm trên giường bệnh, Lê Mạn Nhu buồn bã thở hắt ra.
Có vẻ Kinh Tử Sâm đã trở thành một vết sẹo trong lòng cô rồi.
Một người đã đi vào cánh cửa trái tim thì sao có thể nói quên là quên ngay được?
Bụng không còn đau nữa, nhưng người cô chẳng có sức gì cả, Lê Mạn Nhu lại thở dài thườn thượt. Xem ra cô phải ở lại New York thêm mấy ngày nữa rồi, gì mà yếu ớt quá vậy.
Vừa xuống tầng một, Trương Quân Hạo nhận được một cuộc gọi từ đồng đội Vũ Sinh: “Đại ca, anh không về chỉ đạo chiến thuật à?”
“Không đến chỉ đạo được nhưng nói qua điện thoại vẫn được mà? Trương Quân Hạo vừa đi tới đại sảnh bệnh viện vừa bảo: “Tình hình Mạn Nhu không ổn lắm, tôi phải chăm sóc cô ấy.”
“Tại sao lại là anh?” Vũ Sinh buột miệng hỏi: “Không phải cô ta là vợ người đó à? Anh gọi điện kêu anh ta đến đi chứ!”
Ánh mắt của Trương Quân Hạo trở nên sâu thẳm: “Nếu không còn chuyện gì khác thì tôi cúp máy trước đây
“.” Nhận ra mình lỡ lời làm đại ca không vui, Vũ Sinh thở dài: “Hết rồi, vậy anh giữ gìn sức khỏe nhé, bọn em chắc được tới đâu hay tới đó thôi”
“Phải giành hạng nhất cho tôi!” Trương Quân Hạo ra lệnh: “Không được thì khỏi về thành phố Ninh Hải.
Vũ Sinh cười tươi: “Rồi rồi rồi, bọn em sẽ rước cúp về cho anh!”
Trương Quân Hạo cúp máy, ra ngoài bệnh viện.
Anh ta định bụng mua ít cháo và canh giàu dinh dưỡng cho cô.
Bác sĩ nói phụ nữ sẩy thai tương đương với việc sinh một đứa trẻ, thậm chí còn nghiêm trọng hơn.
Phải hết sức cẩn thận trong thời gian ở cữ, nếu không sẽ có di chứng.
Trương Quân Hạo vẫn chưa nói chuyện sinh non cho cô biết, anh ta sợ cô biết rồi thì tâm trạng sẽ xấu đi.
Trong bệnh viện.
Các bác sĩ trong phòng cấp cứu vẫn đang tất bật làm việc nhưng vẫn theo một trật tự nhất định.
Tình trạng của Kinh Tử Sâm rất nguy kịch. Anh mất quá nhiều máu, đang được truyền máu liên tục, nhưng ý chí sống lại thấp đến mức tưởng chừng không nhìn thấy. Anh không còn thốt tên cô nữa.
Chỉ có bàn tay được Ngọc Tịnh Thi nắm chặt thỉnh thoảng mới co giật, nhưng cũng không rõ lắm.
Nước mắt của cô ta tựa những hạt châu bị đứt dây, rơi từng giọt trên cổ tay, làm ướt toàn bộ tay áo.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất