Hai bác sĩ vây quanh bàn mổ tranh thủ nhìn cô ta: “Tới đây nhanh lên!”
Ngọc Tịnh Thi nhìn thấy Kinh Tử Sâm máu tươi đầm đìa, đang nhắm mắt nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, gương mặt tuấn tú bị che đậy hoàn toàn bởi máu tươi.
Quần áo be bét máu đã được cắt ra, những cái ống lạnh lẽo được nối với ngực anh.
Cảnh tượng ấy kinh khủng đến mức khiến ai cũng giật mình, vậy mà Ngọc Tịnh Thi lại không mảy may sợ hãi, có chăng cũng chỉ là nỗi sợ sẽ mất đi anh, sợ anh sẽ chết.
Nước mắt tràn khỏi khóe mi, trái tim Ngọc Tịnh Thi cũng đau như bị dao cắt.
“Mạn Nhu.. Bờ môi mỏng của Kinh Tử Sâm khẽ run, anh hơi nhíu mày, chỉ có thể nói những tiếng rất nhỏ, gần như là thều thào.
Ngọc Tịnh Thi bước tới vài bước, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ được bác sĩ mang tới, sau đó nắm chặt bàn tay đẫm máu của anh.
Lạnh quá, không hề ấm chút nào...
Cô ta cứ vừa nhìn anh vừa giàn giụa nước mắt như vậy. Không khí lạnh thấu xương trong phòng mổ bao trùm khắp buồng phổi cô ta.
Làm trái tim cô ta trở nên lạnh giá.
Ngọc Tịnh Thi nhẹ nhàng xoa tay anh bằng cả hai tay hòng truyền hơi ấm của mình sang anh, nhưng Kinh Tử Sâm cứ như đã mất tri giác rồi vậy.
“Đừng khóc. Bác sĩ nói với cô ta, rồi cúi người kề sát vào tai Kinh Tử Sâm, nói bằng tiếng Anh: “Anh Kinh, Mạn Nhu của anh đến rồi. Lúc này cô ấy đang nắm tay anh, khóc không thành tiếng, nên mong anh nhất định phải sống, mong anh hãy kiên cường hơn!”
Ý thức của Kinh Tử Sâm càng lúc càng yếu dần. Anh cảm thấy mình như đang lơ lửng giữa không trung vậy. Nghe Mạn Nhu đã đến, ngón tay gần như mất đi tri giác của anh chợt giật nhẹ.
Sự đáp lại của anh làm Ngọc Tịnh Thi vừa đau khổ vừa mừng rỡ. Nỗi sợ sẽ đánh mất anh và sự bàng hoàng dâng trào mãnh liệt trong tim, khiến cô ta đợi một giây mà tưởng như một năm.
Bác sĩ đang cố gắng cứu anh.
Vẫn tại bệnh viện này, cùng một tầng, ở phòng bệnh nào đó.
Làn gió dịu nhẹ phất phơ rèm cửa trắng tinh, hương thơm của hoa bách hợp tràn ngập khắp không khí.
Lê Mạn Nhu nhắm mắt nằm trên giường. Cô vẫn còn trong trạng thái hôn mê, sắc mặt có phần xanh xao, thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng.
Thỉnh thoảng con ngươi cô lại chuyển động.
Trong mơ...
“Lê Mạn Nhu, em có biết anh tìm em bao lâu rồi không?! Sao em có thể nhẫn tâm như vậy!”
“Sao em không thèm gọi anh lấy một cuộc! Em muốn bỏ cả con mình ư? Lương tâm của em đâu rồi hả!”
Kinh Tử Sâm đứng trên bãi cát bên bờ biển, khàn giọng chỉ trích cô: “Rốt cuộc em có tim không? Em là người phụ nữ vô tình nhất trên thế giới! Em không xứng có được hạnh phúc!”
“Xin lỗi..” Cô đứng trước mặt anh, rưng rưng hứng chịu ánh mắt đầy oán hận của anh: “Xin lỗi..” Cô chẳng nghĩ được gì cả.
“Xin lỗi thì được gì!” Kinh Tử Sâm gầm thét: “Em đã nói em yêu anh! Em đã nói vậy mà!”
Anh lùi về sau từng bước một, đôi mắt sâu thẳm chứa đầy tình yêu và thù hận: “Có gì mà chúng ta không thể gánh vác cùng nhau chứ?”
“Nếu em hỏi anh khi em và mẹ anh rơi xuống nước cùng một lúc, anh sẽ cứu ai, anh nói cho em biết! Lê Mạn Nhu, anh sẽ cứu em! Cứu em!”
Anh yêu cô bằng cả tấm lòng.
Lê Mạn Nhu rơi nước mắt, tiến lại gần anh từng chút một: “Anh nghe em nói đã, đừng kích động mà. Cô cũng muốn giải thích.
Nhưng cơ thể anh lại dần trở nên trong suốt: “Giờ em biết em quan trọng cỡ nào rồi đúng không?” Dứt lời, cơ thể trong suốt của anh hóa thành từng mảnh nhỏ, biến mất khỏi
tầm mắt của cô.
“Không! Kinh Tử Sâm! Kinh Tử Sâm!”
Trong mơ, cô điên loạn hét lên! Cô dáo dác tìm kiếm khắp nơi, nhưng chỉ còn một mình cô giữa bãi cát này.
Trong văn phòng bác sĩ cùng tầng.
Trương Quân Hạo nhận kết quả khám hậu giải phẫu từ bác sĩ, hỏi bằng tiếng Anh thành thạo: “Xử lý sạch sẽ rồi chứ?”
“Rồi, không ảnh hưởng đến lần mang thai kế tiếp đâu. Bác sĩ nhắc nhở: “Khi mang thai không nên đi lung tung, đặc biệt ba tháng đầu của thai kỳ phải chú ý kỹ càng. Nếu mới chạy một lát đã sinh non thì chứng tỏ cơ thể bị suy nhược. Sau này có thai lại thì nhất định phải bảo vệ thai nhi thật tốt, nếu có thể nằm tĩnh dưỡng thì càng tốt.”
Trương Quân Hạo thành khẩn đáp: “Vâng.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất