Cô... đã trả phòng rồi, dự định sẽ rời khỏi New York, nhưng đúng là bụng cô không thoải mái thật.
Trương Quân Hạo còn chưa đợi được câu trả lời của cô đã thấy một chiếc Maserati màu trắng đỗ trước mặt. “Đi với tôi” Anh ta nắm lấy tay cô, kéo cô đi về phía trước, sau đấy lại mở cửa xe. “Lên xe, về khách sạn đã.
Vậy là Lê Mạn Nhu cứ thế lên xe cùng anh ta, bởi vì bụng cô bây giờ thực sự rất đau.
“Đại ca, đây không phải mợ Kinh sao?” Lái xe Vũ Sinh đưa mắt nhìn bọn họ, mỉm cười bắt chuyện: “Chào mợ Kinh nhé!”
“Ha ha, chào anh. Lê Mạn Nhu lúng túng cười nở nụ cười nhẹ.
“Quay về khách sạn, thuê thêm một căn phòng nữa.” Trương Quân Hạo ra lệnh cho Vũ Sinh rồi đưa mắt sang nhìn cô, hỏi: “Cô thực sự không cần đến bệnh viện sao?”
“Thực sự không cần đâu” Lê Mạn Nhu tựa lưng vào ghế, đặt cái túi xách vừa tìm lại được lên đầu gối, sau đó dời trọng tâm câu chuyện đi nơi khác. “Sao anh lại có mặt ở New York? Anh vừa mới tới sao?”
“Ừ, vừa mới xuống máy bay xong. Anh ta trả lời: “Các anh em của tôi tham gia thi đấu trong lĩnh vực an ninh mạng, tôi sang đây chỉ đạo bọn họ. “Bộ phim của anh đã hoàn thành rồi hả?”
“Vẫn chưa xong, nhưng tạm hoãn hai ngày cũng không có gì đáng ngại.” Anh ta khẽ cong khóe môi, vẫn là kiểu tính cách phóng khoáng như vậy.
Xe đã tới khách sạn.
Trương Quân Hạo khăng khăng muốn đưa cô vào bên trong, thuê cho cô một căn phòng khác, thậm chí còn chu đáo tiễn cô lên tận trên tầng. Sau khi bước vào bên trong, anh ta hỏi lại: “Nhưng còn cô thì sao, sao cô lại chỉ có một mình? Anh ta đâu rồi?”
Lê Mạn Nhu nhìn vào mắt anh ta, cô không biết nên trả lời như thế nào. “.” Đôi môi đỏ mấp máy.
“Hai người cãi nhau rồi chia tay hả?” Anh ta quan sát vẻ mặt của cô: “Tôi đoán vậy.
“Cũng không phải là cãi nhau rồi chia tay” Cô khẽ thở dài một tiếng, xoay người bước tới cạnh cửa sổ sát đất: “Các anh đều đang ở khách sạn này sao?” “Đúng thế.”
“Chuyện hôm nay, cảm ơn anh. Cô dừng bước nhìn anh ta, chân thành nói.
“Đừng khách sáo thế, tôi cũng chỉ tiện tay thôi” Trương Quân Hạo cười cười rồi nhắc nhở: “Trộm cướp ở New York cực kỳ lợi hại, thông thường bọn họ đều rất liều, sau này cô đừng có mà mạo hiểm đuổi theo bọn họ, nếu đuổi kịp thì có khi còn mất cả mạng nữa ấy chứ, tiền bạc cũng chỉ là vật ngoài thân, câu cửa miệng của đại ca tôi hồi trước đấy. “.” Những lời này khiến cô sợ hãi.
“Thật đấy, tôi không lừa cô đâu.” Trương Quân Hạo hỏi bằng giọng điệu của bậc trưởng bối. “Cô nhớ chưa? Lần sau không được vậy nữa!”
Cô sợ hãi vì giọng điệu của anh ta, vội vã gật đầu. “Tôi nhớ rồi. Nhưng mấy thứ này cũng đâu thể mua bằng tiền được.
Anh ta đút hai tay vào trong túi. “Vậy thì tôi đi trước xem xem bọn họ thế nào đã, ngày mai là thi đấu rồi, có việc gì thì cô cứ gọi điện thoại cho tôi, nhưng trước hết cứ nằm nghỉ một lúc đã!”
“Được.
Nhìn theo Trương Quân Hạo đi ra khỏi phòng, Lê Mạn Nhu thôi không cười nữa.
Cô khẽ thở dài một hơi đầy mệt mỏi, tiện tay thả túi xách xuống, cảm giác đau bụng càng lúc càng trở nên rõ ràng.
Sau khi uống một cốc nước ấm, cô cởi giày rồi nằm lên giường một lát.
Trên chiếc máy bay đi New York.
Kinh Tế Ngọc đã khóc hết cả hơi, nếu như có thể, bà ta sẵn lòng lấy mạng mình ra đổi cho con trai.
Bà ta hối hận đến mức phát điên, vô cùng vô cùng hối hận, có phải sự cố chấp của bà ta đã hại con trai mình rồi không?
Nếu như bà ta không can thiệp vào chuyện hôn nhân của anh, không can thiệp vào sự lựa chọn của anh, thì có thể anh đã không gặp tai nạn giao thông rồi...
Hoặc là, nếu như Lê Mạn Nhu không xông vào trong thế giới của anh, thì anh đã không phải nằm trong phòng cấp cứu.
Bản tính của con người là vậy đấy, bọn họ sẽ không thừa nhận sai lầm của mình.
Ngọc Tịnh Thi đã đau đến mức chết lặng, nỗi đau thể xác lại chồng lên trên nỗi đau tinh thần, cô ta chỉ có một ý nghĩ duy nhất, nếu như Kinh Tử Sâm mà chết thì cô ta cũng sẽ không sống một mình.
Từ nhỏ đến lớn, Kinh Tử Sâm vẫn luôn là dưỡng khí của cô ta, là động lực duy nhất để cô ta sống tiếp.
New York, trong một khách sạn nào đó.
Lê Mạn Nhu nằm thẳng trên giường, cô đang đắp một tấm chăn điều hòa thật mỏng, cảm giác đau bụng càng ngày càng rõ rệt hơn, khiến cô phải khẽ nhíu mày.
Phân tích theo kiến thức của một bác sĩ, cô vẫn không thể đoán được chuyện gì đang xảy ra.
Cô đâu có ăn món gì ôi thiu chứ, mà kể cả có ăn đồ ôi thiu thì kiểu đau cũng không giống thế này!
“Cô đang ngủ đấy à?” Cửa phòng bỗng nhiên mở ra, Trương Quân Hạo cứ thế bước vào.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất