Cô hơi nhoài người bò dậy, không hiểu sao lại căng thẳng: “Anh vào đây bằng cách nào?”
“Thì quẹt thẻ ra vào chứ sao. Anh ta đặt hai hộp bánh ngọt được làm thủ công lên bàn: “Cô có muốn ngồi dậy ăn chút gì đó không? Món này vừa làm xong đấy, cô đã thấy khá hơn chưa?”
Lê Mạn Nhu khẽ cắn môi: “Tôi vẫn còn cảm thấy đau bụng. Sau đó cô vén chăn lên, ra khỏi giường.
“Hả?” Anh ta đưa mắt nhìn cô, sau đó nhanh chóng bước đến rồi dìu cô đi xuống: “Thế có muốn đến bệnh viện khám thử xem sao không? Đàn bà con gái đi xa nhà thì không nên cố gượng quá đâu.
Nhờ được anh ta đỡ lấy mà Lê Mạn Nhu có thể ngồi bên mép giường rồi xỏ giày vào, nhưng khi cô đứng lên, vết máu bất thình lình xuất hiện trên chiếc giường cũng lọt vào mắt của Trương Quân Hạo, anh ta lập tức hỏi thẳng: “Cô đến kỳ kinh nguyệt à?”
“Có phải đâu” Cô giật mình nhìn theo ánh mắt anh ta, cũng trông thấy cảnh tượng ấy.
Lúc này cảm giác đau bụng càng ngày càng trở nên rõ rệt hơn, Lê Mạn Nhu hoàn toàn không còn suy nghĩ được thêm gì nữa, cô yếu ớt dựa vào trong lòng Trương Quân Hạo.
Một tay Trương Quân Hạo ôm lấy eo cô, tay còn lại kéo một tấm chăn lên quần nửa người người cô lại, sau đó khom lưng bế cô lên, nhanh chóng bước ra khỏi căn phòng!
Một loạt động tác diễn ra rất gọn gàng và trôi chảy.
“Cô cố chịu đựng nhé!” Anh ta vừa an ủi cô vừa đi vào trong thang máy.
Lê Mạn Nhu đau đến mức toát mồ hôi lạnh, cô ôm lấy cổ anh ta, yếu ớt ngước mắt nhìn anh ta, nét cắm cương nghị kia có mấy phần giống với Kinh Tử Sâm.
Vào lúc này, cô đột nhiên nghĩ đến anh, nhớ anh quá đi mất...
Trương Quân Hạo lao ra khỏi thang máy, sau đó bế cô chạy vọt ra đường, tiện tay chặn một chiếc xe taxi lại rồi ôm cô ngồi vào ghế sau xe. “Tới bệnh viện! Nhanh lên!”
"OK."
Cửa xe đóng lại, chiếc xe nhanh chóng chạy về phía bệnh viện!
Trương Quân Hạo rút khăn tay ra lau mồ hôi cho cô, nét mặt căng thẳng: “Cô cố chịu đựng một chút, rồi sẽ tới ngay thôi.”
“Cảm ơn anh, Quân Hạo.. Lê Mạn Nhu coi anh ta như em trai của mình, tràn đầy lòng cảm kích: “Xin anh đừng... Đừng nói cho Tử Sâm biết, tôi xin anh đấy”
Mặc dù không biết cái tên khốn Kinh Tử Sâm kia đã làm gì với cô, nhưng Trương Quân Hạo cũng không có ý định xen vào những việc thế này. “Được, tôi đồng ý với cô! Nhưng cô cũng phải đồng ý với tôi là sẽ cố chịu đựng!”
“Đau bụng cũng không chết được đâu mà... Cô miễn cưỡng nói đùa với anh ta.
Ai mà ngờ được anh ta lại trợn mắt: “Sao cô biết? Lúc xui xẻo thì hắt xì một cái cũng chết được đấy!”
Trong bệnh viện.
Kinh Tử Sâm vẫn còn đang ở trong phòng cấp cứu, không có lấy một tin tức tốt nào cả, người anh đầy máu me, ý thức mơ hồ không rõ.
Bảy, tám chuyên gia khoa não chụm đầu lại với nhau, cùng bàn bạc phương án chữa trị.
“Thưa chủ nhiệm, kết quả kiểm tra cho thấy ý chí sinh tồn của anh Kinh càng lúc càng yếu dần đi.
“Nhưng môi anh ta vẫn còn đang cử động, không biết anh ta đang nói gì nữa!”
“Nghe đi!”
Hai bác sĩ lập tức tiến tới gần đôi môi mỏng nhuốm máu của Kinh Tử Sâm, tập trung lắng nghe.
Những bác sĩ khác thì cố gắng cầm máu và truyền máu cho anh, nỗ lực kéo anh từ cửa tử trở về!
“Mạn Nhu... Mạn Nhu.” Kinh Tử Sâm không còn cảm nhận được sự đau đớn nữa, chỉ yếu ớt gọi tên cô bằng ý chí sinh tồn.
Hai bác sĩ có thính lực cực kỳ tốt cũng phải tốn rất nhiều công sức mới nghe rõ được. “Mạn Nhu?”
“Có phải tên của một người nào đó không?”
“Có lẽ thế”
“Dù có phải hay không thì cũng phải hỏi người nhà anh ấy một câu! Mau tìm người đó đến đây!”
Cùng lúc này, máy bay đã tới New York, đang đỗ trên nóc bệnh viện.
Đoàn người Kinh Tế Ngọc cùng hạ cánh, nhanh chóng lao thẳng vào trong thang máy.
Trước khi tới được phòng cấp cứu, mắt bọn họ đều đã sưng đỏ.
“Xin chào bà chủ, xin chào phó tổng giám đốc Ngọc. Mấy cấp dưới của Kinh Tử Sâm đều lên tiếng chào bọn họ, sắc mặt buồn bã.
Lạc Vân và Hướng Bảo Đăng đỡ lấy Kinh Tế Ngọc, bà ta đi tới trước cánh cửa phòng cấp cứu đang khép chặt, giơ tay chạm nhẹ lên cánh cửa, đây là nơi gần nhất với con trai của bà ta.
Cảnh vật trước mắt bà ta không còn hiện rõ nữa, hai chân như nhũn ra, cơ thể cũng run run.
Ngọc Tịnh Thi đã sụp đổ rồi, cô ta khóc không thành tiếng, sự giáo dục tử tế của gia đình đã giúp cô ta kìm nén lại, không nên khóc rống ở một nơi nghiêm túc như bệnh viện, Kinh Tế Ngọc tỉnh táo lại, bà ta chậm rãi dời mắt, trong đôi mắt sưng đỏ kia lại mang theo chút gì đó lạnh lùng: “Rốt cuộc vụ tai nạn đã xảy ra như thế nào?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất