New York, bên trong bệnh viện đại học Cornell.
Kinh Tử Sâm máu me đầy người đang nằm trên bàn giải phẫu của phòng cấp cứu, bảy tám chuyên gia phẫu thuật nổi tiếng đang cùng ăn ý hợp tác với nhau, muốn kéo anh trở về từ trong tay tử thần!
Lúc này chuyện quan trọng nhất chính là cầm máu, anh bị ảnh hưởng đến não bộ, ý thức đã không còn tỉnh táo nữa, ngay cả khi bác sĩ gọi thì cũng không thấy anh phản ứng lại chút nào.
Cho nên các bác sĩ vẫn luôn ở trong trạng thái cực kỳ căng thẳng để thi chạy cùng với thời gian.
“Mạn Nhu..” Anh dùng hết mọi ý chí sinh tồn còn sót lại để thốt ra hai chữ vô cùng yếu ớt, các bác sĩ hoàn toàn không nghe rõ, mà cũng không có thời gian xác nhận xem đó là gì.
Khi đứng giữa điểm cuối của sinh mệnh, người mà Kinh Tử Sâm muốn gặp nhất chính là cô.
Bên ngoài cánh cửa, một vài cấp dưới đang lo lắng đứng đợi. Chuyện tổng giám đốc Kinh bị tai nạn ô tô không có quá nhiều người biết, ngay cả những người giữ chức vụ cao ở chi nhánh New York cũng không biết, cho nên không phải ai cũng đến.
Tại sân bay quốc tế Kennedy, vô số những hành khách đi qua đi lại phía trước cổng ra.
Lê Mạn Nhu đứng lại trước một cột đá thật cao, muốn ngắm nhìn kiến trúc của thành phố này lần cuối để chuẩn bị rời đi.
Ở cách đó không xa, một người đàn ông có đôi mắt chuột gian xảo đã nhìn chằm chằm cô một lúc lâu cũng đang lặng lẽ tới gần.
Ngay khi Lê Mạn Nhu vừa mới xoay người lại, gã đàn ông đó ngay lập tức cướp mất túi xách của cô! Sau đó gã nhấc chân chạy biến!
"A!"
Suýt chút nữa cô ngã xuống vì gã giật túi xách đi quá mạnh, đến lúc kịp phản ứng lại và đứng vững thì cô lập tức chạy đuổi theo gã theo bản năng...
“Đứng lại! Mau bắt lấy tên ăn trộm đó! Bắt lấy tên ăn trộm đó!! Có người giật đồ của tôi!!”
“Mau đứng lại! Trả túi lại cho tôi đi!! Bên trong không có tiền đâu!!”
“Bên trong chỉ toàn những thứ không đáng giá! Anh có cướp cũng vô dụng thôi!”
Người kia chạy thêm vài bước nữa rồi quay đầu lại, sau đó tiếp tục chạy càng nhanh hơn, cứ như thể vừa cướp được cả chục tỷ vậy!
Lê Mạn Nhu cũng liều mạng đuổi theo, tuy thể lực cô không phải quá tệ nhưng dù sao cô cũng là một người phụ nữ, thấy gã càng ngày càng đi xa dần, trong lòng cô nóng như có lửa đốt!
Ở thời đại này, không có quá nhiều người thích làm việc nghĩa.
Đúng lúc đó, có một vài nhân viên an ninh của sân bay tham gia vào đội ngũ truy bắt kẻ trộm !
Trương Quân Hạo vừa mới bước ra sân bay cũng vô tình chứng kiến cảnh tượng này, anh ta nhìn kỹ, quả thực là cô.
Anh ta cũng chạy theo sau!
Lê Mạn Nhu đã không còn sức lực nữa rồi, cô dừng lại, thở hồng hộc.
“Cô không sao chứ?” Trương Quân Hạo đỡ lấy cô đang mệt đến nỗi nửa sống nửa chết.
Giọng nói quen thuộc truyền vào tai, Lê Mạn Nhu nhanh chóng quay phắt sang nhìn, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông kia. “Mau lên! Hãy giúp tôi lấy lại cái túi đó!! Tôi xin anh đấy! Cái túi đó rất quan trọng với tôi!”
Trương Quân Hạo bèn buông cô ra, sau đó cất bước đuổi theo!!
Phải thừa nhận rằng có đôi chân dài cũng là một lợi thế lớn, Trương Quân Hạo cứ như kiện tướng môn chạy cự ly dài vậy, anh ta nhanh chóng vượt qua các nhân viên an ninh
của sân bay, càng lúc càng đến gần cái tên dám giở trò trộm cướp giữa ban ngày ban mặt kia hơn.
Trương Quân Hạo lại tiếp tục tăng tốc, túm lấy được dây đeo của túi xách ngay khi chạy vượt qua gã!
Sau đó anh ta lại kéo một cái thật mạnh, giật lấy cái túi xách về tay, vượt xa hẳn khỏi tên trộm đó!
Tiếp theo anh ta lại tiến đến vài bước, nhân lúc tên trộm còn chưa kịp đứng vững lại thì lập tức kéo cổ áo gã: “Tới cục cảnh sát đi! Đầu thú thoải mái!” Sau đó anh ta xoay người, đưa gã cho các nhân viên an ninh sân bay lúc này vừa đuổi kịp.
Cuối cùng Trương Quân Hạo chạy về chỗ cũ, nhanh chóng đi đến bên cạnh Lê Mạn Nhu rồi đưa túi xách cho cô: “Cô mau nhìn xem có thiếu món đồ gì bên trong không” “Cảm ơn anh!” Cô mở túi xách ra như vừa tìm lại được bảo bối, chén trà, móc chìa khóa, ngọc bội, vân vân... tất cả đều còn ở đó.
Suýt chút nữa Lê Mạn Nhu vui mừng đến nỗi phát khóc, bèn cúi người thật sâu với anh ta: “Thực sự rất cảm ơn anh!”
Trương Quân Hạo cũng nở một nụ cười.
Đột nhiên Lê Mạn Nhu cảm thấy bụng mình có hơi khó chịu, cô đau đến mức hít sâu một hơi, cặp lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
“Cô làm sao thế?” Trương Quân Hạo lo lắng ôm lấy bả vai cô: “Cô cảm thấy khó chịu ở đâu sao?”
“Không đâu.” Cô nở một nụ cười gượng gạo. “Tại sao anh lại tới đây vậy?”
“Vậy thì cô đang ở đâu?” Anh ta hỏi: “Để tôi đưa cô về đó nghỉ ngơi trước đã”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất