Kinh Tử Sâm tắm xong thì nằm trên giường, nhớ lại những lời Lạc Vân nói với anh về những gì Mạn Nhu phải chịu đựng ở vịnh Minh Hà, anh không khỏi nhíu mày. 

Sáng sớm hôm sau, ráng hồng tuyệt đẹp nhuộm đỏ nửa bầu trời. 

Kinh Tử Sâm tiêm xong dịch dinh dưỡng, vừa mở cửa phòng tổng thống ra thì... 

“Xin chào anh Kinh. Vài người tùy tùng mặc vest đứng chờ bên ngoài, cung kính chào. 

Anh khẽ mở môi: “Không cần đi theo, tôi ra ngoài đi dạo. Rồi bước về phía thang máy. 

Sau khi rời khỏi khách sạn, Kinh Tử Sâm không kìm được mà đến những nơi đã từng đi cùng cô... 

Ngày đó anh hạnh phúc bao nhiêu thì giờ đây lại thê lương bấy nhiêu. 

Dáng người cao lớn giữa đám đông trông có vẻ cô đơn, cũng có chút buồn bã, New York là một thành phố lãng mạn, mọi người thường đi theo cặp. 

Điện thoại bật 24/24 nhưng anh đã chặn số của Ngọc Tịnh Thi và Kinh Tế Ngọc rồi. Anh muốn có được sự yên tĩnh, nghiêm túc ôn lại những điều tốt đẹp đã có với cô. 

Anh đến nhà hàng Tây mà cô từng nắm tay anh bước vào, mặc dù anh không muốn ăn gì, nhưng ngồi ở vị trí đó, anh cũng thấy lòng mình bình yên hơn nhiều. 

Như thể cô vẫn ngồi đối diện, cẩn thận cắt miếng bít tết rồi đút cho anh một miếng: “Nếm thử xem? Biết đâu lại ăn được thì sao?” 

Nhân viên phục vụ thấy rất lạ, vì đoạn phim quảng cáo nhẫn rất hot ở New York nên anh ta nhìn thoáng qua một cái đã nhận ra anh ngay. 

Hôm qua cô gái đó đến một mình, hôm nay anh lại đến một mình? 

Mà bọn họ đã từng đến đây cùng nhau. 

Nhưng nhân viên phục vụ không hỏi nhiều, dù sao cũng là chuyện riêng của người ta, chỉ cần phục vụ chu đáo là được. 

Ngồi đây khoảng một tiếng nhưng Kinh Tử Sâm chỉ uống một ly rượu vang đỏ, các món ăn trên bàn vẫn nguyên vẹn. 

Anh đến tiệm trà sữa bên cạnh có bóng dáng cô... Nhìn chằm chằm vào vị trí cô từng xếp hàng rất lâu. 

Đài quan sát có thể ngắm nhìn toàn cảnh 360 độ cũng là nơi nhất định phải đến... Đứng ở độ cao như vậy để đón gió, Kinh Tử Sâm chống hai tay lên lan can, đột nhiên cảm thấy mình trắng tay. 

Chỉ khi cô ở bên cạnh, anh mới cảm thấy như mình có cả thế giới. 

Kinh Tử Sâm đi lang thang bên ngoài cả ngày, đến mọi nơi từng có bóng dáng cô. 

Cho đến khi hoàng hôn buông xuống. 

Kinh Tử Sâm dừng lại trước tiệm ảnh có cảm giác hoài cổ, trong lòng đột nhiên đau nhói. 

Bọn họ cũng giống như tất cả những cặp đôi đang yêu, biến những bức ảnh chụp ngay thành album ảnh, ở tuổi 38 mà làm chuyện này có vẻ hơi không phù hợp, nhưng anh lại không thấy vậy. 

Chỉ còn mỗi nơi này này là chưa đến thôi... 

Kinh Tử Sâm bước vào tiệm ảnh không chút do dự. 

Khuôn mặt đẹp như tượng tạc của anh rất dễ gây ấn tượng, cộng thêm khí chất bẩm sinh, mỗi lần gặp đều khiến người ta phải ngoái lại nhìn. 

Hơn nữa, gần đây anh làm người đại diện cho tác phẩm đầu tay của tiểu thư Alice nên rất nổi tiếng. 

Nhiều bạn trẻ quan tâm đến ngành trang sức đều nhớ đến anh, mà bà chủ là một trong số đó. 

Kinh Tử Sâm vừa bước vào cửa tiệm ảnh thì bà chủ mập mạp đã vô cùng phấn khích: “Cậu Kinh cũng đến sao?! Sao không dẫn theo bà xã đến cùng vậy?” 

Sắc mặt Kinh Tử Sâm ôn hòa, anh không biết trả lời thế nào. 

“Cô Kinh đẹp hơn rồi! Hôm qua tôi lại gặp cô ấy đấy.” Bà chủ mặt mày hớn hở: “Cô ấy cũng đến một mình nhưng vào đây không phải để rửa ảnh, cũng không phải... 

“Bà nói gì cơ?” Ánh mắt Kinh Tử Sâm lóe lên như bắt được hy vọng: “Bà nói cô ấy đến đây sao?!” 

Bà chủ sửng sốt, thế này là... hai người này xa nhau rồi à? 

“Đúng... Đúng vậy! Cô ấy đến đây, tối qua đến. Sau đó bà chủ kể lại tình hình hôm đó cho anh nghe. 

Kinh Tử Sâm mừng rỡ, vội vàng lùi ra ngoài cửa tiệm, anh ngẩng đầu nhìn lên, có camera giám sát! 

eyJpdiI6IlJTQmdsQjR2M1JTTDd5SlpnNk5DWkE9PSIsInZhbHVlIjoiUGcwN0IzNmVtYTJXTkpiUjBWVE1wQTRPeEdqd3RzR1dKS05ZUXJkZUMwaUZ2Um1NbW5MMldKM2grb1wvZXNvQzQrRnU1Tm1LZkd4ZmtPNUJxTjZ0RGlDSSs4eXpOdTJLNmxzdVwvRnEydHJaM01lRUFvaVNjb0ZrK2JUZGVQS1dXUmo3c2ltRFZiWDl1V1JqU3JNT3VOMEE9PSIsIm1hYyI6ImNiNjAwM2Y0MDQyOThkMjQ1NjU4ZTQzMWQ5YTNiNDNkZmFjMDcwYjc3ZmQyZjYzMTg4YWY1NDIzOGZkOWMwMGYifQ==
eyJpdiI6IjBTWnNFbVwvTVpMSXZ4UCtzZ0JhVTJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkFDWXJkUXVWU2tBZnVPakoyYUxkeDZta2YyellWSUN3MmlsWUZvbURKbTRBWEJtS1RGZ0daSWJNTkRvanN5S2p4dmd3WHYrWlo1cG1qZXBjWmdDTkY1T1h2aGNqVlBxOFExY2U3ejJodGo2Qm5NXC81b09KeG03ajlhajZSTEtGdHB5RzB2Q01cL2k5cXl5Y2hVc29jM2djd3pkRDRoSlM3XC9mcnZzaXpxYitwZW95UlwvYVhLWFRidEJMVWFyZFZLc0s3cldRdFVMaEZEdFJSRk1ROWNaNngxazh5VlBUWjVDc3lVNWV3dFFxaVVBejRQVW8yS2c1NjM3cDh4SE1RYVU3aEp2UFZnYmxwdEJoZ0hZUmVQMUQzNThJdWVcL2hnYm52dFBESU1ISWVrWTFsSG5JU3pkSjBmc0JmYjB0YXNVUlRjZ0FleUFmMmNnRE5LQVdFSmxTUUd6aWdTOW5sbWRYeDQ0OXJrMDhzcWdcL2dFcE1XcndETWs3MnRrSytaM09YTFhtc291RG9PYlI5UnF6MUd3WTVBampxQzVkZmlSbkwyYkY0RGNNVlg1a29XdUtES3htejRaSTFCN2lSUytRdWZnNFVzSUVVdnB2Sm0rUnRwTW84MGlsNzNxREVTYW9FWkJjSjNwaTlCd29pSTl3RWNHMXcySXp5Vk0rZEFWZFkxY3F5UXdwVVhXRGoxcFwvQldPMFdWQ3NTUG9wb0txYVBib2hLSnR2ZnhtaFhqdmpVYUppWGhPZEV5Tk5jWTVxR0RmSnRYXC9kTW9GYklGRUhuS3F3d25Ndz09IiwibWFjIjoiNmZhMmYwNzE0ZGM1ZGYyNTM5ZWViYjRjNGEyZDhlYmQ2OTVkNzFhMjUwMjY2Yjc2YWVhMWMzYTViODg0ZmE4MiJ9

Nghe anh nói vậy, bà chủ vội mở máy tính: “Anh lại đây, tôi sẽ lấy hết ra cho anh!”

Advertisement
x