“Cảm ơn!” Cố gắng kiềm chế sự kích động trong lòng mình, Kinh Tử Sâm cầm con chuột lên. 

“Cậu Kinh, hai vợ chồng các cậu vốn mặn nồng biết bao, sao tự dưng cãi nhau vậy? Rõ ràng hai người hạnh phúc lắm mà, mắt ai cũng bừng sáng khi nghĩ về nhau cả. Việc gì 

cũng nên bao dung cho nhau, vợ cậu yêu cậu lắm đấy!” Bà chủ không nỡ chứng kiến cảnh hai người yêu nhau bị chia cắt. 

Kinh Tử Sâm cầm con chuột, tìm kiếm bóng hình nhất định sẽ xuất hiện trong camera: “Bà gặp cô ấy vào khoảng mấy giờ? Còn nhớ không?” 

“Chín giờ tối qua, không quá chín giờ rưỡi đâu. 

“Vâng, cảm ơn bà” Kinh Tử Sâm thao tác chuột, nhập bội số gấp đôi. Rồi anh nhíu mày, thấp thỏm nhìn chằm chằm vào màn hình camera không chớp mắt. 

Anh nhất định phải tìm ra cô! 

“Cậu Kinh, hôm qua tôi đã tặng vợ cậu một cuốn album ảnh, cô ấy còn chụp chung một bức với tôi nữa” Dứt lời, bà chủ lấy điện thoại ra. 

Kinh Tử Sâm nhấn nút tạm dừng, tranh thủ xem ảnh, thấy ngay sự buồn bã trong mắt Mạn Nhu. Trông cô phờ phạc quá. Cô đã hao gầy đi nhiều. 

Sao lại thế được? Anh không cho phép! 

Cho dù đã thấy được một tia hy vọng, lòng Kinh Tử Sâm vẫn như lửa đốt, sợ chỉ cần chậm một giây thôi là sẽ không tìm được cô nữa. 

Anh vừa tìm kiếm bóng hình cô trên màn hình theo dõi vừa gọi điện cho cấp dưới: “Có manh mối rồi, nhờ các cậu cử người tập trung điều tra camera trên đường đi. Tôi đang ở tiệm chụp hình, xác định vị trí xong sẽ gửi cho các cậu ngay. 

Tròn hai mươi phút trôi qua mà vẫn không thấy bóng dáng cô đâu, làm Kinh Tử Sâm sốt vó cả lên. Có trời mới biết anh sợ mình sẽ mất cô nhường nào. 

Bà chủ trông chừng bên anh mãi. Người đàn ông cao lớn đẹp trai này ăn mặc rất gọn gàng, từ cúc áo đến nơ đều rất chỉnh tề. 

Phụ nữ ở bất kỳ độ tuổi nào gặp phải cũng sẽ không kiềm được mà động lòng với anh. 

Đột nhiên, anh nhấn nút tạm dừng! 

Nhìn chằm chằm người xuất hiện trên màn hình theo dõi, Kinh Tử Sâm vô cùng mừng rỡ. 

Là Mạn Nhu của anh! 

Cô rời khỏi tiệm chụp hình vào lúc chín giờ ba mươi tối, lên một chiếc xe taxi, xe lái về bên trái. 

Do cách quá xa nên không thấy biển số xe, nhưng vẫn thấy được kiểu dáng của chiếc xe. 

Bước tiếp theo chính là điều tra xe taxi trên toàn New York. “Cảm ơn bà!” Kinh Tử Sâm vừa gọi điện vừa nhanh chóng rời khỏi đây. 

Anh cần điều tra những chiếc taxi đi ngang qua đoạn đường này trong khoảng thời gian này, sau đó tra ghi chép của xe là biết cô xuống xe ở đâu. 

Gọi một cuộc điện thoại để phân công công việc xong, anh trở lại khách sạn chờ tin tức sau một ngày dài bôn ba ngoài đường. 

Sau khi tiêm dịch dinh dưỡng vào tĩnh mạch, anh ngồi trên ghế sô pha trước cửa sổ sát đất. Căn phòng chìm trong u ám vì đèn chính đã bị tắt. 

Anh tiện tay mở nắp một chai Whisky, vừa uống rượu, vừa chờ tin vừa nhớ cô... 

Lúc này, bộ đếm bước chân trên app của anh báo anh đã đi được 20520 bước. 

Anh ngẩn ngơ nhìn con số trên màn hình, nỗi nhớ nhung cô trong anh lại nhiều hơn nữa. 

Chỉ mong cô vẫn chưa rời khỏi thành phố này. 

Suốt đêm hôm ấy, Kinh Tử Sâm không dám chợp mắt mà cầm điện thoại chờ đợi suốt. Đã nhiều ngày anh không được an giấc rồi. 

Mười hai giờ, anh uống hết một chai rượu. 

Hai giờ sáng, Kinh Tử Sâm cầm điện thoại nằm trên giường chờ tin tức, nửa mơ nửa tỉnh. 

Bốn giờ sáng, anh choàng tỉnh khỏi giấc mộng không có cô, từng hơi thở đều làm buồng phổi đau đớn. 

Sáu giờ sáng, điện thoại anh đổ chuông... 

Tiếng chuông đánh thức Kinh Tử Sâm khỏi giấc ngủ nông, anh lập tức bắt máy: “Nói đi!” 

“Anh Kinh, tra được rồi!” Cấp dưới hào hứng báo cáo: “Mợ chủ đang ở khách sạn Holiday Inn tại quận tài chính, nhưng khách sạn không có ghi chép thuê phòng, bị xóa đi rồi. “Cô ấy còn ở đó không?” 

“Phòng 2501, chưa trả phòng ạ. 

Đây là tin đáng mừng nhất mà Kinh Tử Sâm từng nghe: “Được, tôi biết rồi!” 

Anh xốc chăn, xuống giường, nhanh chóng đánh răng rửa mặt, sửa soạn rồi xuất phát đến khách sạn Holiday Inn ở quận tài chính. 

Kinh Tử Sâm ngồi ở hàng ghế sau của chiếc Maybach màu đen. Mặc dù anh thừa biết đây đã là tốc độ nhanh nhất của xe rồi nhưng vẫn hy vọng tài xế hãy lái nhanh hơn chút 

nữa. 

eyJpdiI6IkwxOVhFWTFWMVMrbWlReGlWYnFNcmc9PSIsInZhbHVlIjoiQWJUXC90S3ZET1lOQkZJeEUrWUJWZUR3VlNRWENkZm9LMXVJV09WUUlhUkZhREVFOU1aQkFuS1lGdThMdG5PU3E3RFFubEo1czVRRFZ0ZVdDSnZaQWI5MlFsdFpQZndWOEVOczNWZnlSXC9OZ0d0dnlEQUNcL21qTlJPVDUzKzRpTnY1U2ZLTEhcL2FaTDl3em5KVThlaDRQeU1mbmp3MVRvSWtUbTZwZDVGQWRmN2ljWUpoTHZwWHJiUVVORWVNaGhzNmtYWSsrSldmcTdobmZFZ0FyVmJwT0o5ZmVrNmtnRUNnZ2QxdXdsdW41Y094Y3VwYlY0aVdrVnFVTG5QN1IxbGpDeThpM2JJTlZIbVwva3dxYXFSS2ZNUE93ZkFCNFwvZnUwTU01UU1VWUhrYmoxUzkycENybnNXTDFKUUx2ckNOUXN5RVBxYUthVCtEUXAxNWxLTVZhOWJBPT0iLCJtYWMiOiI5Y2IzNjAzMWYzNDFhYThiZGZhNDUyYzEyMDRmN2M2NDNlOWQyYjlkMTcwMzhjOTE1MTA2YTM4NmYyZmQzOTYxIn0=
eyJpdiI6IjJvTVhTVzlJUW9JN0dlZ1wvcHAxWnlnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImpUa2M0d2Y1QzN4XC93ZVwvVXRqRHpZbitoMDdkMlVvTmhqWHZPVURTNzRzZDB5cUJzS294UFJHMnlLM2RKNzdEYlZVWXliTHk0XC91N3NSemdcLzVkdGxHZlwvNzhUcko0RXVsajgxRGZQXC9IXC9lZW8zTWxnNXFiczViMm81VjkwM0NzbHB3VFVuZ0c5WE1qRXJPSGdoaEhralhpR3dXOTY0RHp1UDUxbnQxcG9xNU0wbTdrUkJheSsxYjJrQURwODloRnkiLCJtYWMiOiIwY2IzZjdkMzBkOGZiNGYzYjgwY2VlNGY4NjM2MTJlMjYxNDE5NGVjMjVmM2U5ZjkyYzMxNTQwNWE4YWU2NTdlIn0=

Sau đó, anh sẽ ôm cô thật chặt, kiên quyết nói với cô rằng sau này cô không được đi đâu nữa!

Advertisement
x