Lê Mạn Nhu kéo lê cơ thể mệt mỏi trở về khách sạn, sau đó mở vòi nước phòng tắm, cô tìm áo choàng tắm, hơi nước mờ mịt nhanh chóng làm mờ đi khuôn mặt kém sắc 

trong gương. 

Sau khi điều chỉnh nhiệt độ nước, cô mặc áo choàng tắm nằm vào bồn tắm. 

Cô cầm điện thoại bật một bài hát, sau đó liếc nhìn số bước đi hôm nay, màn hình hiển thị 20520 bước, là người đứng đầu trong toàn bộ vòng bạn bè. 

Cô nhìn chằm chằm vào con số này rất lâu, cảm thấy khá thú vị. 

Như một hồn ma lang thang bên ngoài cả ngày... Không thu hoạch được gì, chỉ là nỗi buồn trong lòng lại tăng thêm vài phần. 

Cho dù Kinh Tử Sâm có tìm cô, thì chắc anh cũng chẳng tìm thấy cô. 

Bởi vì cô phát hiện thông tin đăng ký của mình đã bị cố tình xóa đi, làm cô không khỏi cảm thán sức mạnh to lớn của Kinh Tế Ngọc, quyết tâm cũng rất lớn. 

Dù ngâm mình trong bồn tắm nửa giờ nhưng vẫn không xua tan được sự mệt mỏi trong lòng cô. 

Cô đứng dậy mặc áo choàng tắm đi đến trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ, sau đó uống một chút rượu vang đỏ, ngắm nhìn ánh đèn rực rỡ của muôn nhà bên ngoài cửa sổ, trong lòng cô vẫn trống rỗng. 

Không biết Minh Triết và Bảo Ngọc thế nào rồi... Bọn chúng có ổn không? 

Gió đêm thổi vào cửa sổ, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô khiến cô lập tức tỉnh táo lại, cũng không thể không thừa nhận, Kinh Tử Sâm là người đầu tiên khiến cô mất tập trung. 

Cũng là đêm đó. 

Kinh Tử Sâm đến New York, sau khi xuống máy bay, anh vào thẳng khách sạn, có vài người đi theo cùng. 

Gần 12 giờ đêm, trong phòng tổng thống sang trọng, anh không màng tắm rửa trước mà gọi một số điện thoại, giọng trầm thấp ra lệnh: “Cho dù có lật tung cả New York lên cũng phải tìm ra Mạn Nhu, tôi không quan tâm mất bao nhiêu thời gian, chỉ cần làm tốt việc tôi đã giao thôi. Cử người đến sân bay điều tra camera giám sát, kiểm tra tất cả camera giám sát của khách sạn, nhà nghỉ, nhà trọ” 

Anh cũng biết thông tin đăng ký đã bị xóa nên vốn dĩ không thể tra được qua hệ thống công an. 

Nếu Kinh Tử Sâm đã đến New York rồi, thì anh hạ quyết tâm, không tìm thấy cô thì anh sẽ không về! 

“Cậu Kinh, việc này cứ giao cho chúng tôi, xin anh yên tâm, camera giám sát sân bay đã sàng lọc được một nửa rồi, anh hãy giữ gìn sức khỏe, nghỉ ngơi sớm đi ạ. Đối phương báo cáo: “Camera giám sát của các khách sạn cũng đang trong quá trình rà soát, đã huy động toàn bộ lực lượng có thể huy động, sẽ có kết quả sớm thôi” 

“Các anh vất vả rồi” Kinh Tử Sâm chân thành cảm ơn, sau đó cúp điện thoại. 

Anh ngồi xuống ghế sô pha, trong căn phòng lớn trống trải, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. 

Anh dùng bàn tay bị thương bưng tách trà lên, uống một ngụm trà. 

Bàn tay thanh mảnh lộ rõ khớp xương đã không còn quấn băng gạc nữa, tại anh thấy vướng víu, cho nên anh chỉ dán một miếng băng keo cá nhân cỡ lớn, máu đã được cầm nhưng khi cử động anh vẫn thấy đau. 

Nỗi đau này không ngừng nhắc nhở anh, thực ra trong lòng anh đang rất tức giận. 

Điện thoại reo lên, anh cầm lên nhìn tên người gọi rồi nghe máy. 

“Tổng giám đốc Kinh, anh đến New York rồi ạ?” Giọng Mạc Tử Văn truyền đến. 

“Vừa mới đến” 

“Anh cũng đừng quá lo lắng” Mạc Tử Văn đã giúp anh phân tích qua: “Dù sao cậu chủ Minh Triết và cô chủ Bảo Ngọc vẫn ở bên anh, rồi sẽ có ngày cô ấy quay về” 

“Cậu gọi điện chỉ để nói thế thôi à?” Kinh Tử Sâm không muốn nghe bất kỳ lời an ủi nào, anh chỉ muốn nhanh chóng tìm thấy cô. 

“Cũng không hẳn ạ, ờm... anh phải chú ý tay mình đấy, đừng để bị nhiễm trùng” 

“Ừ.” 

“Còn nữa... Thì là..” Anh ta còn muốn nói thêm, hình như đây mới là trọng điểm. 

Kinh Tử Sâm hơi mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc có chuyện gì? Nói đi” 

“Trước đây anh bảo tôi chuẩn bị đám cưới thế kỷ, bây giờ cũng sắp chuẩn bị xong rồi, tôi muốn hỏi một chút... Có cần tiếp tục không? Hay là... Tạm dừng một thời gian nhé ạ?” Dù sao thì nữ chính cũng không còn nữa rồi. 

“Tại sao phải dừng?” Kinh Tử Sâm không thể hiểu nổi: “Cho dù cô ấy có chết, tôi cũng sẽ tổ chức cho cô ấy một đám cưới thế kỷ!” 

“.” Mạc Tử Văn chấn động: “Vâng, tôi hiểu rồi, anh nghỉ ngơi sớm đi ạ. 

eyJpdiI6IllsZm1XOVMyNDRPbHVzazNDXC9Kczl3PT0iLCJ2YWx1ZSI6InNoTDkxNGo3QnlkMm1mcjFlUW9taXdGbmkrb25qcjJsUFhJQnhidmM3ZmhcL1V4bUQxQ2hcL2ZSV09vc1huRU9COWJBXC9xY0dMcXhXK1wvQVwvVEhcL2JsQytmb2ZKWXZqYlpwTkJMOTRFeThLUk14aVwveHhjTDRBNkFWanVCc3hoMDgyZWRcL0JFbmhHRmRZSlVrZU4wc0RrbzduNkw4YkdHbFFJQnpMSDU1MHZvUUY3UDlybzNYUnc2ZHp0c2ZIXC9MSm1RNU5Td1BqcjVPZUVRSjhZUnduMjhCVmV2cDlDMUNRYTlKSDNGelNIS2hRZW1lU3NSMGlNS0ZnZkdFMXk2MTBcL2NZUkttMThvZjJxRmVzS0pmOUIrbUNKWnlCXC8rc0dIY3hVXC9HY1hsbENxR21Ca3JPWmZBMWU1cm02YXVhYmNmTjkxTDNNcWNYXC9hTTlXbmV3T2dKSjBadllxb0RJSW16Z3RUbXZKMmJqUDV3MnM9IiwibWFjIjoiMDk1ZTY0MmRhOTBiNTRlZDZhZTVmNzRhNmZiMmIzMTU4MDgyMTY0Mjk1ZTBjMDZmNjIyNjViMDEwM2NhNzM4YSJ9
eyJpdiI6IjRzVkhiUkxjakFaZE1NK001ME4xSmc9PSIsInZhbHVlIjoiekcxVjVsNVNoTE8xNXY3ZFlReDVSaGY4MGVBWnVPbFJKR0gxK0YzWERuWkVZYTFcLzN3TU8rMUxVRHBiUEZkcXVOQ2hKMFpWNVVBWHNqSml1bE1GdFFKWkNlcVVMU2Y1UGtKV2lWZ3Q3b1lIMjROcVUyXC9vWjVpQWFTeFlPdk5CbWZ3SkhNVmxoRG9RYnUyc2tiS0FqTldNcVJzOCtzc3l4MVpuWG44Q1JDOEtHV1JHaVNtaEZLaWFzb0Rtb2Y0Q3JXK3plYmpwekxCSGJkTUZxSXFleEo5XC9NSUVPK3N5SXFtMTY2aFFNUjhEd05qYTBXTnlGNU1LekJqTlJnWWJuV2xKN1FUUHhDSDllUmVLaVFEZVpkUmVTOUxTU3lsaG0rUzNhdXkrZDJrWlc4THpUTjFsXC9xUGFUS3R2dk9wVEdQcXFwd3ZRMVBkWmR3ektRZ05ub2RcL3c9PSIsIm1hYyI6IjQ1MjAyMDk5MDQ5ODc5YTk3YmE1MGVkMTdlOGU2MmQ1ZjNhNzljZGFmNzAyY2ViODU1OWQ4M2JiOGU5MzQ5NzQifQ==

Đêm đó, Kinh Tử Sâm lại mất ngủ.

Advertisement
x