Lê Mạn Nhu không định ở lại New York quá lâu, cô chỉ muốn ôn lại hành trình cùng anh và những phong cảnh đã từng thấy một lần. 

Những điều này sẽ là kí ức đẹp nhất đời này của cô. 

Cô tựai nói với mình hết lần này tới lần khác rằng, thời gian ở chung ngắn ngủi thì có tình cảm gì được chứ? 

Sẽ buông bỏ được quá khứ chứ? 

Nhưng mỗi lần nghĩ tới chuyện cả đời này có thể sẽ không được gặp anh nữa, cô lại cảm thấy rất khó chịu, im lặng không muốn nói gì hết. 

Sau bữa bối, cô đeo tai nghe đứng dậy rời đi, bài hát “A Điêu” trong đĩa đơn của Trương Thiều Hàm cứ lặp đi lặp lại, âmgi thanh của ca sĩ trong veo, có thể khiến đáy lòng cô có được những giây phút yên bình. 

Một mình cô vào thang máy lên đài quan sát từng đi qua cùng anh, người tới đây đa phần là những cặp tình nhân đang trong giai đoạn nồng cháy, ai nấy có đôi có cặp, cũng tạo thành một loạt phong cảnh đẹp. 

Cô men theo lan can đi một vòng, các du khách khác đang thưởng thức cảnh đẹp 360 độ của thành phố, chỉ có Lê Mạn Nhu là ngước mắt nhìn bầu trời sao. 

Bầu trời đêm nay cực kì đẹp, những ngôi sao dày đặc, ánh sao rực rỡ, gió cũng mát mẻ. 

Không biết Kinh Tử Sâm thế nào rồi... Bầu trời đêm của thành phố Ninh Hải cũng đẹp thế này nhỉ? 

Anh có thể chấp nhận chuyện cô rời đi chứ? 

Anh có buồn như cô không? 

Cũng thấy tiếc nuối chứ? 

Hay cũng bất lực? 

Anh coi trọng tình cảm gia đình như vậy, nhất định sẽ rất để ý tới cảm nhận của Kinh Tế Ngọc. 

Điều Lê Mạn Như không biết là, lúc này Kinh Tử Sâm cũng đang ngắm bầu trời sao như cô vậy. 

Chỉ có điều anh đang ở trên bầu trời cao bame mươi nghìn feet, nhìn thấy ánh sao lập lòe, anh càng nhớ cô hơn. 

Xuống khỏi đài quan sát, một mình Lê Mạn Nhu đi trên đường phố đông nghịt, cô ngẩng đầu đón gió đêm, nghe nhạc... cực kì giống một kẻ du hồn. 

Nhớ lại đêm hai người vai kề vai sánh bước, trong lòng cô lại dâng lên cảm giác cay đắng. 

Anh có uống thuốc dạ dày đúng giờ không? 

Có thử cố gắng mỗi ngày ăn chút thức ăn không? 

Anh có bận không? 

Vẫn thức khuya chứ? 

Anh có thời gian bên cạnh Minh Triết và Bảo Ngọc không? 

Anh có tìm cô không? 

Lê Mạn Nhu đi mãi đi mãi, vài cảm xúc trong lòng bắt đầu chồng lên nhau, cô rất muốn kiểm soát nó. 

Trong lúc vô tình ngước mắt lên, cô nhìn thấy phòng ảnh lần trước đã đi rửa ảnh cùng anh. 

Trông nó thật đặc biệt dưới ánh đèn màu vàng ấm áp, rất có cảm giác hoài cổ. 

Đầu cửa hình vòng cung bị hư hỏng phần nào có treo những dải nhấp nháy, tỏa ra một vẻ đẹp không trọn vẹn, ngoài tường còn treo một số bức ảnh cũ. 

Cô dừng chân do dự mấy giây, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà tiến vào xem thử, suy cho cùng ở đây cũng có dấu chân của anh và cô. 

Bà chủ là một phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mắt xanh tóc vàng tiêu chuẩn, mập mạp nhưng đối xử với mọi người rất tốt. 

“A! Là cô...!” Bà ấy vừa liếc mắt đã nhận ra Lê Mạn Nhu, kích động nói: “Chẳng phải cô là người mới tới rửa ảnh mấy hôm trước sao? Tới đây với cậu Kinh đúng không? Cô là vợ cậu ấy!” 

Bước chân của Lê Mạn Nhu khựng lại, hơi khó tin nhìn vào mắt bà ấy. 

Mặc dù đối phương nói tiếng Anh nhưng cô nghe hiểu được. 

Ngay sau đó, bà chủ lấy một quyển album ảnh ra đưa cho cô, “Cô mau xem đi! Hai người trở thành người đại diện cho tác phẩm đầu tiên của tiểu thư Alice, cảnh cầu hôn thực hiện ở ngay trong trang viên của lâu đài đã nổi tiếng toàn mạng rồi. Cô ó thể chụp một bức ảnh với tôi không?” 

Lê Mạn Nhu nhận album lật ra xem, trên bãi cỏ tươi xanh, trước lâu đài xinh đẹp, anh quỳ một chân trước mặt cô, đeo chiếc nhẫn đại diện cho tình yêu chân thực vĩnh hằng lên cho cô... 

Từng bước ảnh có độ nét cao đẹp như mơ như ảo, đều là những khoảnh khắc chứng thực. 

Bà chủ có thể nhìn ra cô rất cảm động, thấy đầu ngón tay của cô nhẹ nhàng trượt lên bức ảnh như đang vuốt ve người trong ảnh. 

“Cô Kinh à, tôi tặng album này cho cô, cô có thể chụp ảnh với tôi không?" Tiếng còn chưa dứt, bà chủ đã cầm điện thoại lên đứng sau Lê Mạn Nhu, không đợi người ta đồng ý đã chụp hai bức. 

“Cảm ơn cô nhé cô Kinh! Cậu Kinh không tới cùng cô sao?” 

Lê Mạn Nhu gập album lại, cô hoàn hồn cười khẽ: “Anh ấy bận việc. 

“Cũng phải, tổng giám đốc của công ty lớn mà, chúc hai người mãi mãi hạnh phúc nha!” 

eyJpdiI6IkZ6c054TmI1MDFFMkZSRGNDTmFIcWc9PSIsInZhbHVlIjoieHY0dUJWTlhRWFVHSzNtMm9la1pyYjZNMXRzRHdNMTdTVjByUGZ3bGlxNzlpenZLWTFnN2pcL3hGNmMrUlI5enlSWmhDMlBFdEVcL1wvYjBxOGZRMWJnZnUwRDY0WjZPSHBYQ2sxQ05kdEJaOFh0NW5uZFwvemZDMlJnYVFwbG1lcHlUUlhrVjM5NFdCTkRYUkxkMUtYNTRUTkpjWlRZS2pQRGZSUFU0dWZxeHpXcndtckZMQ1Y4MUFFc3FcL2ZzUjVRWHBYcTJHRWJxQ1Z5TjdSdHpUTFVDYkxMbkhOcXowNVV2OU9ISUtYbjU2d0thZTdrVFNPMkYrY0luZTBcL3hiSk91T3ZPQm12NkcyQ1VDWjdNS0NBWWlUbUw2Rkh0VnJ1WHl4MmZKTGVXNnYyb1JSZ25hQVExZFpHNms1MHJ6dWJIZ2lSV1grWlNjOEtQWnB2UzRGdE1RXC80SHg3ZTVWSVJtZFIxU0FtVktjeFBobGhRKzF6bHYwSVJTdGFEWldPTVJoQyIsIm1hYyI6IjdmOTNkZWEyNGIyZWFlMTU2M2ZlNGIwN2NiZDU4NTA4YzUxZThkNDIzMGUzMzk1MDY2MDM4NWE4MTA5MTQxMjcifQ==
eyJpdiI6IlZvVzdoOVRiYUNISGppRnRXYzdrb2c9PSIsInZhbHVlIjoidUtvN0NTTmJmZVk5T2V4bmpQdmFPVm0yXC9tOGhZcXZvTTdtU2ZEdDRURUZkeW5EQWxCYUlnVWZ2VGtCc1NTY3l1N1BCRm9Ya0w1VmN4NjRZUWFJbndHdW00RGp1ejBPZ3h0MDNybDUrNWZHQ1dhZTNBZ0tNRnQ5SVZDOUcrcTlSTUlzbFVcL1B6dkFGNzNLSmFYUEpOU3I4b1pNTmVYVmFCcWcxeHR3TERcLzlBWnR3YWdjQnlcL0p6RE9yVDBMZk1nbyIsIm1hYyI6IjYyOWY5OGZiZDUyMTY3Y2M2MGFlMDIxNDBhMmExNjU3ZGM4NGE0ODczOWYzMzMzOGUyOGNlNzNhMmZkZWFiYjMifQ==

Thật ra thu hoạch bất ngờ vẫn còn ở phía sau cơ!

Advertisement
x