Máy bay bay trên độ cao ba mươi nghìn feet, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi trên các tầng mây, phong cảnh cực kì say đắm lòng người. 

Kinh Tử Sâm và Mạn Nhu cũng từng kề vai nhau thưởng thức cảnh đẹp giống như vậy, cũng ngồi ở ngay vị trí này. 

Con ngươi sâu thẳm của anh nhìn ra ngoài cửa sổ, trên ngực có cảm giác hơi lạnh. 

Âm thanh từ chiếc chuông bạc của Mạn Nhu dường như vẫn quanh quẩn bên tai... 

“Đúng rồi, mẹ anh rất thích đồ ăn em làm đấy.” 

“Em chỉ muốn thử tay nghề của mình thôi, cũng coi như cố hết sức để làm bà ấy vui vẻ, bà ấy ăn hai bát cơm luôn. 

“Kinh Tử Sâm, sau này anh đừng tranh cãi với mẹ anh nữa, mấy năm nay chắc chắn trong lòng bà ấy rất đau khổ, không ai thật sự hiểu được bà ấy cả. Nhưng mấy năm nay, Mạn Nhu à, ai thấu hiểu cho em đây? 

Một mình em nuôi hai đứa trẻ, nhất định đã chịu không ít đau khổ, cũng phải nhận rất nhiều ánh mắt khác thường. 

Mỗi lần nghĩ tới đây, Kinh Tử Sâm đều đau xót như bị moi tim. 

Anh thề nhất định phải tìm được cô, dùng quãng đời còn lại bảo vệ chu toàn cho cô! 

Thành phố Ninh Hải, vịnh Minh Hà. 

Kinh Tố Ngọc nhận được một cuộc điện thoại, người ở đầu bên kia nói với bà ta, “Bà chủ, cậu Kinh đi tới New York rồi, đã đổi hết hành trình của hai tuần gần đây. 

Cầm điện thoại mà biểu cảm của bà ta sụp đổ. 

Thế nếu không tìm được Lê Mạn Nhu thì sao? Nó không quay về luôn à? 

Vì người phụ nữ đó mà lại có thể nói đi là đi được ngay! 

Đường đường là người cầm lái của tập đoàn Kinh Thị mà không có tí lí trí nào! Chứ đừng nói tới ý thức trách nhiệm! 

Nếu cứ yêu như thế này, con trai sẽ bị hủy hoại hoàn toàn mất 

Trong khoảnh khắc này, Kinh Tế Ngọc lại hận Lê Mạn Nhu thêm vài phần. 

Cho nên bà ta đã quyết định đợi Kinh Tử Sâm quay về thành phố Ninh Hải, bà ta sẽ sắp xếp cho Ngọc Tịnh Thi mang thai con của nó. 

Bà ta hiểu con trai, nó rất chú trọng tới danh tiếng bên ngoài của nhà họ Kinh, nó sẽ chịu trách nhiệm. 

Ngọc Tịnh Thi nằm trong viện, vừa làm xong một loạt kiểm tra, cảm giác đau đớn tối tăm mặt mày đó là thứ mà cả đời này cô ta chưa từng trải qua. 

Cô ta bị đụng đến phần bụng, sức của Kinh Tử Sâm mạnh tới mức tổn thương cả tới lá lách và dạ dày của cô ta. 

Hơn nữa còn bị chảy máu trong, phải nằm việc quan sát điều trị, cô ta phải uống hai liều thuốc giảm đau thì cuối cùng mới dễ chịu hơn một chút. “Bác sĩ, sẽ không ảnh hưởng tới việc mang thai sau này chứ?” Đây là điều cô ta lo lắng nhất. 

“Xác suất không cao đâu” Bác sĩ nói: “Cô cứ dưỡng bệnh cho tốt đi, chờ loại bỏ sạch máu bầm và cầm máu cho cô rồi nói tiếp. 

“Lúc nào thì tôi được xuất viện?” Cô ta muốn nhanh chóng khỏi bệnh, nếu là một người bị thương thì sẽ không có hi vọng nào nữa cả. 

Bác sĩ than thở: “Tình hình của cô nói nặng không nặng, mà nói nhẹ cũng chẳng nhẹ. Cô đừng gấp gáp, cứ nằm một tuần trước đi rồi tính sau. 

Cho dù có thấy một giây như một năm thì cô ta cũng chỉ có thể phối hợp với bác sĩ. 

“Phó tổng giám đốc Ngọc, rốt cuộc chị bị làm sao thế ạ?” Tô Uyển Đình rất khó hiểu. 

Nhưng sao Ngọc Tịnh Thi có thể nói thật? Cô ta cũng cần thể diện chứ. 

Trong công ty, Mạc Tử Văn gánh vác nửa tập đoàn Kinh Thị, chuyện to nhỏ gì cũng để anh ta giải quyết khiến anh ta bận đến mức hoa mắt chóng mặt. 

New York, cảnh đêm sầm uất làm lóa mắt của người đi đường. 

Trong nhà hàng Tây cao cấp quen thuộc, vẫn là vị trí lúc trước, một cô gái mặc chiếc váy liền thân màu xanh ngồi bên cửa sổ, cô yên lặng cắt bít tết, tự động ngăn chặn mọi âm thanh xung quanh. 

Giống như anh vẫn ngồi đối diện với cô. 

Hai ngày nay Lê Mạn Nhu đều ăn cơm ở đây, cô có bạn bè ở New York nhưng không liên hệ với ai cả, từ khi lên máy bay cô chưa từng mở miệng nói chuyện, cũng không giao tiếp với nhân viên phục vụ. 

Cô đeo tai nghe, trong tai nghe đang phát lời nhắn trong email của Nhan Khả... 

“Mạn Nhu, em đang ở đâu? Sao lại lặng lẽ ra đi như vậy? Em về đi, cả anh và con đều cần em. 

“Rốt cuộc là có chuyện gì? Có chuyện gì thì chúng ta cùng đối mặt được không?” 

eyJpdiI6ImUzOGkwQ3JLXC96NUdvZGZMM0g5dnZRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkNXRWFSTDhuZVd2dFRUSVdzVThIZGpXMXRXNDY1TmZFVk1KckJjdnlqWEgzTGdcL0VVXC9sd1lXdXZPRE9uc3pSazNqaldcLyt3ZnkrNUN3XC9heTdkTHgrY09KQmpLR1FxMHlLVnp4VDlubVhoXC9DMm1FN0RjNU5sRDBzbFhDVVVQT1BpSzdhUFwvNmV2NERMOHRka0V6TnFQeHpDcUE4YlFyanFWZmREcGd0aXVKMD0iLCJtYWMiOiIzMzVlYTQxMjRjNDcwMDI0MDg1OWUyMGQ0N2NiZmMzODdlOGJjY2ZjOTA1MjJhMjJmMDEwMTU3NmZjNjkyNjNiIn0=
eyJpdiI6InJOcGdnVkNHb3RcL0lySk54WUw4OExnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImswOWc5SlZIYmN1c2p5akRPeDFQUmxvdkY0a255Szd4d09aMkg0SjJDd0RjS1l2SkhRY0hjMkU0V3Jra0tESkFaMlV5WXBabVdaK1hCSHZQaG52dXFTbTV3dWR0SW1Mak4wa3NzQXR1SjZ4eGpFRFVkMURJdWlBMTlUNDhKYW14SkNzZ0k1Wm5cL2hyZGZRVkdPR2FmMGZmSjNFdkpMOFVleFZOdnR2N2s2YlNycSt0SmZxNGh0YWtBdHZSamJ1TGxYVFhKU1owdjFvXC9qSG56a2N5Q3FYa3gwMHNONDZwQjZWblZheG5WZG9HRVBBUVVtN0dIXC9KOGhONFlDQ2tId3BxU3dONit0cmxIZnloOVBRMUVSeUE0WXBxNE9GWkdJMzlUQ25wRVVoeHN6UDk5MTZKN0tPUGFrWFdOVFp1UUdqIiwibWFjIjoiNWNhZTZhMjNjMDQzZWE1ZDNkM2E4ZmE2Y2IwYmRiZDE5Njc2MjE2MDllNjU0ZWRlYTdjZjlmYzJjZjgxNWJkYSJ9

Cô đã nghe mấy chục lần rồi... Mỗi lần nghe là cô lại có một tâm trạng khác.

Advertisement
x