“” Ngọc Tịnh Thi trợn mắt há mồm kinh ngạc, trong chốc lát cô ta còn tưởng mình nghe nhầm
Dùng thuốc??
Mang thai?
Kết hôn?
Lạc Vân ở dưới lầu vô tình nghe được những lời này, trong mắt lập tức lộ rõ vẻ hoảng sợ!
Tam quan của cô ấy lập tức bị sụp đổ.
Bà chủ cũng biến thành loại người này rồi ư? Làm như vậy thì có ý nghĩa gì?
Chẳng mấy chốc, giọng nói lạnh lẽo của bà chủ lại vọng xuống...
“Dì không hy vọng nó trở nên điên cuồng vì một người phụ nữ như vậy, cháu nhìn xem dáng vẻ của nó bây giờ thế nào đi?” Kinh Tố Ngọc vừa thất vọng vừa đau lòng: “Có còn chút phong thái nào của tổng giám đốc nữa không?”
Ngọc Tịnh Thi dựa vào lan can, cô ta trầm ngâm.
“Tình yêu như vậy sẽ chỉ khiến nó hao mòn cả thể xác lẫn tinh thần” Giọng nói của Kinh Tế Ngọc rất thê lương: “Tịnh Thi, dì muốn cháu sau này hãy yêu nó thật tốt, để nó được hưởng thụ cảm giác được yêu, như vậy nó mới có thể chuyên tâm làm việc.
“Nhưng anh ấy không hề yêu cháu..” Ngọc Tịnh Thi rất buồn, cũng rất mờ mịt: “Anh ấy bảo cháu từ chức” Là phụ nữ, cô ta cũng rất muốn mình được yêu.
“Không có sự cho phép của dì, ai dám cho cháu từ chức?” Kinh Tế Ngọc trầm ngâm nhìn cô ta: “Cháu có để ý không? Chuyện nó không yêu cháu, cháu đã từng để ý tới
chưa?”
“.” Lời này hơi đau lòng.
Bà ta lại hỏi: “Chỉ cần có thể gả cho thằng bé, chỉ cần có thể trở thành mợ Kinh, dù nó không yêu cháu, cháu có để ý không?”
Đôi mắt Ngọc Tịnh Thi đỏ hoe, cô ta lắc đầu quả quyết: “Cháu không để ý ạ... Chỉ cần cháu yêu anh ấy là đủ rồi, có thể ở bên anh ấy, cháu cảm thấy rất hạnh phúc” “Vậy thì tiếp tục yêu nó đi!” Ánh mắt Kinh Tố Ngọc lạnh lẽo: “Những chuyện khác cứ để dì lo
Ngọc Tịnh Thi đã bị đưa vào lãnh cung giờ lại nhìn thấy một tia hy vọng, cô ta càng trở nên kiên cường dũng cảm, dì đã tha thứ cho cô ta rồi, hơn nữa còn đứng về phía cô ta nữa.
Ngọc Tịnh Thi vui đến nỗi quên cả bụng đang đau, không kìm được mà mỉm cười, dù trên mặt vẫn còn nước mắt.
Cô ta cảm thấy mình chính là một kẻ điên, một kẻ không được cả thế giới hiểu, một kẻ điên đang tự hưởng thú vui.
Ở bưới lầu.
Lạc Vân loạng choạng lùi lại hai bước, dùng ngón tay giữ lấy góc bàn, cố gắng ổn định tinh thần.
Đầu óc bà chủ không tỉnh táo à?
“Cháu có bị nghiêm trọng không?” Kinh Tế Ngọc hỏi Ngọc Tịnh Thi: “Có bị đụng phải chỗ nào không? Có cần đến bệnh viện không?” Dường như lúc này bà ta mới để ý tới cô ta đang ôm bụng.
Ngọc Tịnh Thi lắc đầu nguầy nguậy, trên khuôn mặt đẫm nước mắt mang theo nụ cười: “Không nghiêm trọng đâu ạ, cháu không sao, cảm ơn dì đã quan tâm.” “Vậy cháu về đi!” Kinh Tố Ngọc chăm chú nhìn cô ta: “Dì hơi mệt. muốn nghỉ ngơi một lát.
“Vâng.”
Sau đó Ngọc Tịnh Thi nhìn bà ta xoay người đi vào phòng ngủ, nghe thấy tiếng cửa nhẹ nhàng đóng lại, cô ta mới thu lại suy nghĩ.
Không biết trong lòng cô ta đang nghĩ gì, cô ta vịn vào lan can, bước từng bước đi xuống lầu, mỗi một bước là cơn đau bụng lại càng tăng thêm.
Cuối cùng cũng bước xuống bậc thang cuối cùng, cô ta đau đến mức trán đầy mồ hôi, hai mắt tối sầm lại.
Dưới lầu, Lạc Vân đang cầm giẻ lau bàn, cố ý quay lưng về phía cô ta, không muốn chào hỏi cô ta, cứ thế nghe tiếng bước chân đi xa.
Lạc Vân đảo mắt không vui nhìn ra ngoài cửa sổ kính trong suốt sát sàn. Đúng là hai người kỳ lạ, suy nghĩ lại còn hợp nhau nữa chứ!
Cậu Kinh có yêu cô đâu, cô gả cho cậu ấy làm gì?
Ngọc Tịnh Thi lái xe đi, mặt cô ta hơi tím tái, bụng cô ta đau dữ dội, cơn đau cứ như đang dần nuốt chửng cô ta.
Cô ta dùng một tay cầm vô lăng, tay còn lại run rẩy lấy điện thoại gọi cho Tô Uyển Đình: “Uyển Đình, chị... chị phải tới bệnh viện, em đi cùng chị đi. “Phó tổng giám đốc Ngọc, chị làm sao vậy” Nghe giọng điệu có vẻ bất thường.
“Em đến cổng bệnh viện đợi chị đi.” Nói xong, cô ta thẳng thừng cúp máy.
Sắc mặt của Ngọc Tịnh Thi càng ngày càng đau đớn, nhưng vẫn kiên trì lái xe đến cổng bệnh viện.
Một chiếc máy bay tư nhân cất cánh từ vịnh Phỉ Thúy và bay thẳng tới New York.
Anh rất sợ không tìm được cô...
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất